Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Chân dung & Phỏng vấn

Anh Đức - một nhà văn nhân hậu

29.8.2014-07:20

Nhà văn Anh Đức

>> Nhớ anh Anh Đức 

>> Anh Đức chu đáo và gần gũi

>> Vĩnh biệt cha đẻ Hòn Đất

>> Anh Đức đã từ giã cõi đời

>> Đất - truyện ngắn

 

Anh Đức - một nhà văn nhân hậu

 

LÊ VĂN DUY

 

NVTPHCM- Anh sống tử tế với đồng nghiệp và với cả những nhân vật trong truyện của mình như gia đình chị Tư Hậu, chị Sứ…

 

Trong giới điện ảnh miền Nam, tôi thường chơi thân với nhóm Văn nghệ Giải phóng, không chỉ do anh tôi là nhà văn Lê Văn Thảo, mà còn vì tôi thường xuyên có bài đăng trong báo Văn Nghệ Giải Phóng, khi đó anh Anh Đức phụ trách trang Văn.

 

Nhà chúng tôi ở An Giang cách nhau chừng ba cây số, hồi ức chuyện làng quê dễ dàng làm chúng tôi gần nhau hơn. Những bút ký chiến trường của tôi được anh lưu ý. và anh gửi thư mời tôi tham dự trại sáng tác hay còn gọi là trường viết văn khóa II của Tiểu ban Văn nghệ R, do chính anh phụ trách. Thái độ ôn hòa, chuẩn mực, nghiêm nghị, từ tốn của anh trong việc mời mọc anh chị em viết văn khắp miền Nam về dự trại viết, thái độ khiêm nhường của anh khi góp ý kiến bài vở khiến anh chị em nể phục. Từ đó, tôi thường xuyên gửi bài cho anh và những bài viết ấy đã được đăng chu đáo trong các trang báo văn nghệ, phát trên đài phát thanh Giải phóng.

 

An Giang quê tôi có khá nhiều nhà văn nổi tiếng như Viễn Phương, Mai Văn Tạo, Anh Đức, Nguyễn Quang Sáng, Lê Văn Thảo… Tôi vốn thích làm phim chân dung văn nghệ sĩ. Năm 1980, tôi thực hiện phim tài liệu Đối thoại với quê hương. Trong phim này tôi đã thể hiện tất cả nhà văn quê hương tôi. Sau này, các đài truyền hình nở rộ, thiên hạ đua nhau làm phim nhưng dạo đó thì chẳng có ai nghĩ đến chuyện này. Do vậy hình ảnh anh Anh Đức lên phim khi đó được xem là khá hiếm.

 

Bây giờ thì ngôi mộ ở Hòn Đất đã mang tên thật Phan Thị Rành. Nhưng khi ấy, trong dịp tôi dẫn đoàn học sinh cấp 1, cấp 2 một trường gần đó đến thăm thì ngôi mộ lại ghi tên là mộ chị Sứ. Và đồng bào nơi đó cũng gọi là mộ chị Sứ. Có lẽ trong văn học Việt Nam, lần đầu tiên có tên một nhân vật hư cấu bỗng biến thành nhân vật sống thật ngoài đời.

 

Không chỉ có vậy, trong một lần anh về Long Xuyên, tham quan Bảy Núi, tôi đã giới thiệu với anh, cậu em trai chị Phan Thị Rành đang là bí thư trị trấn Tri Tôn - có mặt trong phim tôi những năm 1970 ở đồi Tức Dụp. Vậy là sau đó anh đã ân cần ghé nhà thăm mẹ chị Phan Thị Rành mà ở địa phương vẫn gọi là mẹ chị Sứ. Sau này, tôi nghe nói anh đã gián tiếp giúp đỡ mẹ chị Phan Thị Rành vào chữa trị bệnh trong BV Từ Dũ… Anh là một con người tình nghĩa như thế đó.

 

Rồi trong chuyến đi tham dự trại sáng tác Nha Trang, anh cũng đã ghé thăm gia đình chị Tư Hậu, nhân vật trong truyện Một chuyện chép trong bệnh viện, sau này đã chuyển thành phim truyện xuất sắc Chị Tư Hậu. Tôi không bàn về tài năng hư cấu, khả năng nhạy cảm của nhà văn mà chỉ muốn nói thật hiếm có nhà văn nào còn nhớ đến những người vô danh đã giúp mình thành công trên đường sáng tác, giống như tôi đã thấy ở con người nhân hậu như anh. Anh không hề có thái độ kênh kiệu hay làm cao của người đi trước. Khi bước sang lĩnh vực điện ảnh, bao giờ anh cũng khiêm tốn ngồi lắng nghe ý kiến giới điện ảnh chuyên nghiệp và khi cần phải phát biểu thì anh luôn nói năng cẩn trọng, nhẹ lời. Do anh không uống rượu, ít giao du theo kiểu lãng tử nên có người trẻ chưa thấu hiểu anh.

 

Nói về những người tôn trọng, tôn vinh tiếng Việt, người đầu tiên tôi nhớ đến là nhà văn Anh Đức. Khi làm phim chân dung nhà văn Anh Đức, tôi biết nhiều truyện, tiểu thuyết của Anh Đức được khá nhiều quốc gia trên thế giới dịch sang tiếng nước họ và in thành sách. Ngày tôi tình cờ gặp một anh bạn học thời trẻ là chủ tịch Hội Việt kiều yêu nước ở Nhật, anh có cho tôi xem khá nhiều truyện của Anh Đức đã được chính bạn tôi dịch và đăng trên tạp chí văn học của hội. Có lẽ bạn đọc trẻ thời nay ít biết điều này.

 

Vô cùng thương tiếc anh Anh Đức, tôi bồi hồi nhớ về một người anh trong văn chương miền Nam sống mực thước, chân tình, thiết tha với sự trung hậu đậm chất nhân văn của miền sông nước đồng bằng sông Cửu Long.

 

 

 

>> XEM CHÂN DUNG & PHỎNG VẤN NHÂN VẬT KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.