Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Chân dung & Phỏng vấn

Hoa Nip và sự dở dang

18.10.2016-18:20

Nhà thơ Hoa Nip

>> Cuộc hẹn

 

Hoa Nip và sự dở dang

 

BÙI ĐẾ YÊN

 

NVTPHCM- Giống như nhà văn Dịu, nhân vật chính trong truyện ngắn “Nàng là nước Mỹ”, Hoa Nip ước ao thay đổi được thị hiếu đọc dễ dãi của độc giả. Anh thậm chí còn nghiêm cẩn đặt ra ranh giới của một nhà văn lương thiện và bất lương “Nhà văn lương thiện thì thay đổi độc giả. Nhà văn bất lương thì bị độc giả thay đổi”. Chính vì thế với khả năng và mối quan hệ của mình, Hoa Nip thừa sức để trở thành một tên tuổi nhiều người biết đến…

 

Tôi gặp Hoa Nip lần đầu cách đây năm, sáu năm gì đó. Kể cả trong lần gặp thứ hai, khi đi café cùng với chị bạn thân chơi chung, tôi cũng chẳng hỏi han, quan tâm gì tới Hoa Nip dù những người viết, nhất là người viết trẻ ở Vũng Tàu không nhiều và thường thì dù thích hay không cũng luôn phải gặp mặt và chơi chung với nhau. Bây giờ nhớ lại, mới xa xót là không phải chỉ một, mà rất nhiều lần tôi đã tự nhiên, thản nhiên, vô tư, vô tâm từ chối sự nhiệt tình làm thân của Hoa Nip. Tôi không lưu số điện thoại của Hoa Nip. Gần như không bao giờ vào facebook của Hoa Nip, bỏ dở những lần chat, thảng hoặc lắm có gặp những status ấn tượng của Hoa Nip thì khi gặp nhau tôi cũng lôi chúng ra để tranh cãi và chế giễu nhiều hơn là tán thưởng. Mãi cho đến hôm trước lễ chung thất 49 ngày Hoa Nip, gặp gỡ tiếp xúc với bạn bè, người thân của Hoa Nip và đọc những tác phẩm, nhất là những truyện ngắn của anh, tôi mới kết nối lại các sự việc, lờ mờ hiểu ra tại sao Hoa Nip muốn làm thân với các bạn bè văn chương, và ngậm ngùi ân hận về sự vô tâm, nông cạn của mình.

 

Bố mẹ tôi và bố mẹ Hoa Nip đều là những giáo viên dạy văn, cả nhà chẳng ai bị giời đày vào nghiệp viết. Chúng tôi đều sinh ra, lớn lên và cô đơn giữa những người thân thành đạt hơn chúng tôi. Có lẽ vì hoàn cảnh giống nhau nên suy nghĩ và tính cách của chúng tôi cũng có nét giống nhau. Khác với Văn Thành Lê, một cậu bạn chơi chung cùng tuổi với Hoa Nip, là người gần như làm gì cũng chu đáo và thành công, luôn là niềm tự hào cho gia đình và người thân. Hoa Nip và tôi là những người gần như luôn dở dang và rất dễ dàng thất bại. Tôi lớn tuổi hơn, không có tài năng gì nên dễ thỏa hiệp với số phận. Chấp nhận văn chương như một cuộc chơi, không ôm mộng thành nhà văn, nhà thơ nổi tiếng, không chấp nhận hi sinh lớn để mong có thành công lớn, nên có lẽ số phận sẽ không đối xử với tôi nghiệt ngã như với Hoa Nip. Bây giờ ngồi tổng kết lại, hình như với Hoa Nip mọi sự đều dở dang từ học hành, sự nghiệp, văn chương, hôn nhân, tình yêu. Hoa Nip thi đậu và học tới ba trường đại học nhưng chẳng có lấy một mảnh bằng, làm ba bốn việc nhưng chẳng việc nào kiếm được nhiều tiền hay tạo được chỗ đứng. Dù được giới chuyên môn đánh giá cao thì những tác phẩm của Nip cũng chưa hề có giải thưởng, và rất ít khi xuất hiện trên mặt báo. Hoa Nip cũng có rất nhiều những mối tình, nhưng những mối tình ấy dù có đi đến hôn nhân thì cũng vỡ. Cuốn thơ ấp ủ chưa kịp lấy giấy phép xuất bản.  Kế hoạch cộng tác làm ăn của hai chị em còn đang bàn dở. Ngày Hoa Nip mất ngôi nhà cha mẹ làm lại cho Nip cũng chưa hoàn thiện. Con đường trước cửa nhà cũng đang sửa dở cát đá ngổn ngang… Mọi sự từ nhỏ tới lớn với Hoa Nip nếu không bỏ cuộc giữa chừng thì cũng đều chưa tới đích.

Hai tác phẩm của Hoa Níp do bạn bè xuất bản sau khi anh đột ngột qua đời

 

Những người thành công nói: Kẻ thất bại mới đổ tội cho số phận. Mặc nhiên người ta tin “Tính cách làm nên số phận” hơn là “ Số phận tạo ra tính cách”. Chỉ có những người đã phải cố khá nhiều mà đỉnh Olompia vẫn xa vời vợi mới đồng ý rằng những thất bại dễ khiến ta nhìn đời bằng con mắt nghi ngờ, bi quan, và hiểu được cái tính cách nửa ngông nghênh, ương ngạnh, nửa nhút nhát, u sầu của người trong cuộc. Tôi nghĩ là tôi hiểu được nỗi cô đơn, sự mặc cảm của Hoa Nip. Tôi tin ngoài chuyện dị ứng với sự thật, uất ức với những bất công mà phải lên tiếng thì đôi khi những quyết định, phát ngôn lập dị đến điên rồ của Hoa Nip cũng còn để kêu gọi sự quan tâm, chú ý của mọi người. Nhìn hình ảnh đăng ở trang bìa tập thơ mà anh em bạn bè chung tay in cho Nip, tôi khóc khi thấy những nhận định chủ quan của mình lại đúng: Hoa Nip sống một cuộc đời như đi trên dây giữa một bên là đam mê, bản ngã của mình, một bên là những lý do cơm áo, gạo tiền và nặng hơn là sự nhìn nhận, đánh giá về thành đạt của gia đình, người thân dành cho mình. Nói về điều này tôi không có ý trách cứ gì gia đình mình và chắc chắn Hoa Nip cũng vậy. Nhưng, chúng tôi cùng luôn ao ước những người thân của mình hiểu và thông cảm cho những người rơi vào và lọt thỏm trong cái nghiệp văn chương trời đày này.

 

Đã có rất nhiều người viết về tài thơ của Hoa Nip nên ở đây tôi chỉ nói về văn xuôi, cụ thể là những truyện ngắn trong tập truyện ngắn “Nàng là nước Mỹ” của Hoa Nip. Tôi thực sự rất bất ngờ khi lần đầu đọc truyện ngắn của Hoa Nip. Tôi nhấn mạnh là lần đầu vì tôi rất ít khi thấy tác phẩm của Hoa Nip trên sách báo. Khó tính và lương thiện, Hoa Nip không gửi những tác phẩm mà anh chưa ưng ý đi. Giống như nhà văn Dịu, nhân vật chính trong truyện ngắn “Nàng là nước Mỹ”, Hoa Nip ước ao thay đổi được thị hiếu đọc dễ dãi của độc giả. Anh thậm chí còn nghiêm cẩn đặt ra ranh giới của một nhà văn lương thiện và bất lương “Nhà văn lương thiện thì thay đổi độc giả. Nhà văn bất lương thì bị độc giả thay đổi”. Chính vì thế với khả năng và mối quan hệ của mình, Hoa Nip thừa sức để trở thành một tên tuổi nhiều người biết đến. Tuy nhiên như tôi đã nói: Cả những truyện ngắn xuất sắc của Hoa Nip cũng chỉ có mặt trong tập truyện ngắn mà bạn bè in cho Hoa Nip sau khi anh mất, bất chấp việc một người đầy lòng tự trọng như Nip mà đôi khi vẫn phải chịu tiếng vô công rồi nghề, ăn bám vợ và gia đình.

 

Trong tập truyện ngắn “Nàng là nước Mỹ” của Hoa Nip, tôi ấn tượng với khá nhiều truyện hay nhưng lại thích những truyện ngắn không được các nhà phê bình nhắc tới, thậm chí còn bị coi là non kém bởi vì nó giống những dòng tâm sự của Hoa Nip: Thật thà, giản dị, gần gũi và thâm thúy. Từ chuyện luận về sự nổi tiếng, chế giễu cái câu “chỉ có tiếng mà không có miếng” là sự lừa dối, hài hước nhất, tới cái ước mơ trở thành “Nhà văn nổi tiếng phân nửa” để hàng xóm bớt lời ra tiếng vào dù biết “Hầu hết bọn họ chả quan tâm đến văn chương và cũng chẳng phải dạng người văn vẻ gì” trong truyện ngắn “Nàng là nước Mỹ”. Những triết lý ngộ nghĩnh về chuyện hay để đồ thừa sau mỗi bữa ăn của người Việt Nam, lý giải về chuyện con gà  bị mất ngủ “Điên hay sao, tự nhiên lại gáy suốt từ đêm đến sáng” trong truyện ngắn “Tiếng gà gáy lúc nửa đêm”. Tôi cũng thích sự tiết chế, điềm đạm và cảm xúc rất thật thà, chân thành của Hoa Nip trong truyện “Em nói gì với anh khi uống café”, “Miến ve”, “Ki Ki”, “Quả chuông đồng hồ kêu leng keng”. Những truyện ngắn đó thể hiện một Hoa Nip rất đời thường cô đơn, hiền lành, trong sạch, dằn vặt và tài hoa, rất khác với một Hoa Nip mạnh mẽ, hào hùng đến điên rồ trên facebook.

 

Trong tập truyện, cũng có những truyện ngắn có cốt truyện, có nội dung, kết cấu theo kiểu cổ điển nhưng vẫn có những suy nghĩ, chi tiết rất mới, rất hấp dẫn mà chỉ những nhà văn có thực tài mới có được như “Mặt trời bên kia sông”, “Khang tự”, “Chiếc nhẫn in hình bảy ngôi sao”, “Nằm vạ”... Ngoài ra còn có một điều mà tôi thích nữa trong khá nhiều truyện ngắn của Hoa Nip, đó là những kiến thức chuyên môn về văn chương, kiến trúc, âm nhạc, nông lâm nghiệp, cờ vua, thậm chí cả cà phê, xe hơi, điện thoại... Những thứ Hoa Nip đã học qua, tìm hiểu hoặc yêu thích. Vẫn biết ở thời đại internet như hiện nay cứ tra Google là ra ngay tất cả, nhưng nó cũng thể hiện sự nghiêm túc, chuyên nghiệp mà rất nhiều người viết chuyên nghiệp thời nay cũng thường bỏ qua…

 

Chỉ tiếc là Hoa Nip lại một lần nữa bỏ dở cái đức tính quý báu này của một tài năng văn chương đích thực mà phiêu bồng vào chốn vô ưu.

 

Vũng Tàu, lễ tốt khốc 100 ngày Hoa Nip 5.9.2016

 

 

>> XEM CHÂN DUNG & PHỎNG VẤN NHÂN VẬT KHÁC...    

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.