Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Chân dung & Phỏng vấn

Hoàng Việt Hằng thấy mình không bằng con kiến

20.10.2015-01:00

 Nhà thơ Hoàng Việt Hằng

 

Nhà thơ Hoàng Việt Hằng:

'Thấy mình không bằng con kiến...'

 

AN NHƯ

  

NVTPHCM- “Đôi khi ngồi đếm kiến bò/ Thấy mình không bằng con kiến”, nhà thơ Hoàng Việt Hằng tự thấy mình như vậy khi chia sẻ về 3 tập sách vừa ra mắt năm 2015: Bóng đổ nơi chân sóng (tạp văn, NXB Quân đội Nhân dân, 2015); Nắng trưa không đứng bóng (tập truyện ngắn, NXB Văn học, 2015) và Trăng vàng ngồi vớt trăng vàng (thơ, NXB Phụ nữ, 2015).

 

3 tập sách này được chị gắng gỏi viết trong gần 5 năm rong ruổi nhiều nơi trên mọi nẻo đường đất nước và ở những nước châu Á. Hình như chị đi mới được hít thở sâu hơn với cỏ cây, với sơn cước, biển cả. Và đi để hiểu sâu hơn về nỗi đau phận con người.

 

“Đi. ngộ ra nỗi đau riêng rất nhỏ...” 

 

Với chị, chỉ có viết mới thấy mình tồn tại, bởi thế chị thường dành dụm tiền để đi. Tiền của chị không tiêu cho thẩm mỹ viện, và mua sắm trang sức, hay mua sắm đồ đạc trong nhà... mà chị tiêu cho những chuyến đi đơn lẻ trên tàu, xe khách với chiếc máy ảnh ghi nhật ký thường ngày. Có chuyến đi chỉ cần nhìn thác, nhìn vực, leo rừng sâu nghe chim hót trên cây hồi cây quế, dã hương… rồi về. Chị ước, chỉ là tựa gần hơn với thiên nhiên. 

 

Từng là phóng viên của báo Du lịch trong nhiều năm, tài sản lớn nhất của chị là tư liệu và vốn sống văn hóa của nhiều miền đất, làm giàu thêm vốn sống cho trang viết dài hơi. Gần như 20 năm dành cho đi, đất nước này không một địa danh nào chị chưa đặt chân đến.

 

Có đận, chị lang thang các nước ở châu Á, tìm kiếm để rút cho được tên tập thơTrăng vàng ngồi vớt trăng vàng. Trong chuyến đi mà thơ của chị được dịch ở Ấn Độ, chị gắng đi hết tứ thánh địa Phật giáo để được hiểu biết thêm về nền văn hóa của sông Hằng.

 

Mùa xuân năm 2014, ngồi trên sông Hằng (Ấn Độ), óc chị bất chợt lóe lên như tia chớp. 2 câu thơ lục bát trắc ẩn trong trí nhớ: Thuyền không người bến đò ngang/ Trăng vàng ngồi vớt trăng vàng vớt tôi. Và chị sung sướng như bắt được vàng, thế là có tít cho tập thơ mới với 68 bài viết về số phận con người, mà chỉ riêng cái tít chị tìm kiếm mất 2 năm.

 

Hãy đọc về sự đi của chị “Đi. ngộ ra nỗi đau riêng rất nhỏ/ Trên ngàn cây số phía sau lưng”...

 

Trong tập tản văn Bóng đổ nơi chân sóng (NXB Quân đội Nhân dân 2015) có bàiHồng hạc không về trời, chị viết chạm tới sự an nhiên của người Ấn, và rộng hơn là của cả nhân loại cần lao. Khi con người không ham nhiều của cải vật chất, không có gì trên người thì người ta sống thanh thản hơn thì phải. Ở Ấn Độ, nữ nhà thơ cũng chỉ có một túi xách nhỏ, một bộ quần áo, một ít tiền đủ ăn, là rảo bước chân khám phá...

 

Là người chịu đi, đi để vùi sự cô độc trong hành trình tìm kiếm vẻ đẹp thiên nhiên, và đi cũng không ít lần gặp họa, khi lạc rừng cả một ngày ở đảo Cát Bà trong mưa to gió lớn. Có chuyến đi co ro trong giá rét ở một nhà trọ thiếu đèn và hoang vu nơi rừng cọ Trung du ở chợ gần Núi Sáng.

 

Trái tim chị run rẩy trong sợ hãi, bóng tối và cái ác. Khi vượt qua những sợ hãi này, cảm xúc luôn dồn nén, chị nhìn cuộc sống rõ hơn, can đảm hơn.

Một khi nhà thơ cúi xuống những phận người thua thiệt và bất hạnh, chị chia sẻ “Tôi chỉ thuộc về phía những người cùng khổ. Trái tim tôi thuộc về họ. Còn những thứ xa hoa và nhiều thứ khác hấp dẫn hơn hình như cuộc đời không dành cho tôi. Và nó đứng ngoài suy nghĩ của tôi.”

 

Đọc thơ của chị, nhà thơ Mã Giang Lân nhận xét: “… các bài thơ như nói với mình, về mình nhưng lại là những lời nhắc nhỏ, khơi gợi lương tâm đồng loại. Chất sống, tư tưởng của thơ là ở đấy”.

 

Chính va đập cuộc sống đã giúp cho Hoàng Việt Hằng sáng tác rộng hơn cả thơ và tản văn, và tiểu thuyết. Giống như con kiến chăm chỉ, chị cũng có những phút giây ngồi đếm kiến bò, chị cũng có phút giây tha về tổ những hạt gạo hạt thóc dành cho văn chương để tỏa hương. Ấy là phần thưởng lớn nhất của chuyến đi dành cho chị và để chị cống hiến cho văn chương và bạn đọc yêu mến.

 

TTVH 

 

 

>> XEM CHÂN DUNG & PHỎNG VẤN NHÂN VẬT KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.