Tin mới Xem thêm

  • Tô Hoàng một lần ngửa mặt kêu trời

    Tiểu thuyết “Ngửa mặt kêu trời” của nhà văn Tô Hoàng do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 1991. Theo tác giả: “Sách ra quầy chưa bao lâu thì anh Bùi Khởi Giang viết bài này. Thuở ấy, trong những bài nhận xét, phê bình cuốn sách, tôi thích nhất bài của anh Giang. Bởi nó bắt "đúng mạch" người viết và những gì tôi muốn tâm sự với bạn đọc

  • Phạm Công Trứ tâm sự hè

    Mùa phượng ấy đã bùng lên/ Màu hoa của tuổi hoa niên nhớ về/ Đây mùa của những đam mê

  • Tiếng Việt phong phú thật, thay vì trả phí...

    Thuở đi học, chúng tôi được dạy rằng, tiếng Việt thật giàu và đẹp. Không ai phủ nhận điều ấy. Dù vậy, tiếng Việt cũng thật đa nghĩa

  • Cõi người trong truyện ngắn của Elena...

    Từ những góc nhìn sáng tạo, nhà văn Elena Pucillo Truong luôn có ý thức làm mới ngòi bút của mình để đem đến cho người đọc những khoảnh khắc thú vị bất ngờ của hiện hữu. Đằng sau mỗi câu chuyện về những điều tưởng chừng rất nhỏ của mỗi thân phận là những thông điệp về Cõi Người

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Chân dung & Phỏng vấn

Lương Hữu Quang rớt xuống trần gian

24.11.2011-12:42

>> Cánh chim ngược gió

>> Bóng mây thanh thản

NHÀ THƠ LƯƠNG HỮU QUANG

rớt xuống trần gian

HÀN PHONG

 

NVTPHCM- “Từ đất Thanh Hoá, cha con nhà thơ Lương Hữu Thông- Lương Hữu Quang kẻ trước người sau đã phiêu bạt dần vào phương Nam. Nhưng nơi chôn nhau cắt rốn “đất níu chân người” ấy vẫn “cứ trong veo” trong tâm hồn họ ngày “quay đầu trở lại”, với bao kỷ niệm đẹp đẽ lẫn xót xa.”

 

Cùng với trường ca Ăn xà bông của Phan Trung Thành, tập thơ Những câu thơ ngoái lại của Lương Hữu Quang vừa được tặng thưởng Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh năm 2011. Trước đó, nhà thơ Lương Hữu Quang cũng đoạt giải thưởng thơ tạp chí Văn Nghệ Quân Đội năm 2008-09 và giải ba thi thơ 1000 năm Thăng Long do báo Văn Nghệ phối hợp Đài Phát thanh truyền hình Hà Nội tổ chức năm 2008-10.

Ngoài tập Những câu thơ ngoái lại, nhà thơ Lương Hữu Quang còn có một tập thơ khác là Gọi cánh buồm xanh do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành cùng năm 2010.

Cuộc đời như một màn kịch

Ảo giác lộng lẫy

Che đậy nỗi đau

Giấu đời trong những cơn say

Đánh mất mình bằng những câu giả dối

                          (Tự vấn)

Từ hiện thực đớn đau của đời sống, Lương Hữu Quang đã bước đi và trải lòng mình bằng những vần thơ nặng trĩu suy tư tình người tình đời. Hoài niệm, chiêm nghiệm và giàu thi ảnh là thế mạnh của thơ Lương Hữu Quang. Đó cũng chính là “hạt vàng bay” đáng quý trên cánh đồng thơ mà anh đang gieo trồng và gặt hái:

Tỉnh dậy rớt xuống trần gian

Vắt vẻo trên lưng mẹ

Giữa cánh đồng mùa gặt

Long lánh hạt vàng bay

                       (Ước)

Mới xuất hiện trên thi đàn vài năm nhưng Lương Hữu Quang đã đạt được một số giải thưởng, tặng thưởng và được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam. Không ít người làm thơ và yêu thơ cảm thấy bất ngờ trước cái tên Lương Hữu Quang. Anh tâm sự:

- Tôi may mắn có người cha đẻ làm nghề dạy học và làm thơ, nên thơ văn ít nhiều đã ngấm trong tôi từ thời thơ ấu. Bài thơ đầu ra đời từ khi tôi còn ngồi trên ghế nhà trường. Những phần thưởng nhận được là niềm khích lệ đáng kể đối với tôi

* Có nguyên do cụ thể nào đưa anh vào con đường văn chương?

- Không có nguyên do nào cả. Hình như thơ văn được phôi thai từ những hạt mầm, tiềm tàng trong các vi mạch tế bào… và được cơ thể nuôi dưỡng và rèn giũa theo thời gian, khi đủ độ nó sẽ hình thành.

* Thơ giúp ích gì cho anh trong cuộc sống và công việc?

- Thơ văn là linh hồn, hơi thở cuộc sống của chính tôi. Khi làm được một bài thơ, tôi cảm thấy rất sảng khoái, và hình như tư tưởng lớn thêm lên, đó là phần thưởng tinh thần lớn nhất.

* Theo chủ quan của anh, tập thơ Những câu thơ ngoái lạicó gì khác biệt so với mặt bằng thơ hiện nay?

- Tập Những câu thơ ngoái lại là một phần nội tâm, cảm xúc, con người... của tôi. Thơ là biểu hiện tâm hồn, cá tính riêng… của mỗi nhà thơ, nên từng câu thơ đã khác, chứ đừng nói đến bài, hay cả tập thơ. Sự khác biệt của tập thơ tôi xin dành cho độc giả phán xét.

* Anh nhìn nhận ra sao về thơ Việt hiện nay? Những gương mặt thơ nào gây cho anh ấn tượng?

- Thơ văn đúng nghĩa là vô cùng khó. Người làm thơ vắt kiệt tất cả, mà thu lại được gì thì chúng ta đều biết. Nhưng thơ vẫn ra đời đều đặn và đứng hiên ngang đó thôi. Những nhà thơ đàn anh đang sống và viết gây ấn tượng phải kể đến Hữu Thỉnh, Thi Hoàng, Nguyễn Quang Thiều…

* Cụ thân sinh anh là nhà thơ Lương Hữu Thông vừa được kết nạp vào Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh khi đã ở tuổi bát tuần. Anh có sự chia sẻ nào đối với bậc sinh thành?

- Cụ thân sinh ra tôi dạy học và làm thơ. Cụ là hội viên Hội Văn nghệ tỉnh Thanh Hoá từ lâu. Nghỉ hưu cụ vào Sài Gòn ở cùng con cháu. Năm 2004, cụ làm đơn xin vào Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh. Năm nay cụ được kết nạp đó là niềm vui của cả đại gia đình.

***

Xứ Thanh đất níu chân người

Phiêu bạt hai mươi năm quay đầu trở lại

Gió đồng xưa mang đi nếp nhăn thời gian trên cổ áo

Ngày ta về quê mẹ cứ trong veo

                           (Cảm nhận quê)

Từ đất Thanh Hoá, cha con nhà thơ Lương Hữu Thông- Lương Hữu Quang kẻ trước người sau đã phiêu bạt dần vào phương Nam. Nhưng nơi chôn nhau cắt rốn “đất níu chân người” ấy vẫn “cứ trong veo” trong tâm hồn họ ngày “quay đầu trở lại”, với bao kỷ niệm đẹp đẽ lẫn xót xa:

Cánh cò trắng êm êm bàn tay bà tay mẹ

Bắt nhịp con đi đến tận giờ

Nát đá đôi chân thương trường chiến trận

Con lại về bên mộ người ơi?

Quê hương không chỉ là nỗi ám ảnh khôn nguôi trong thơ Lương Hữu Quang, mà còn là niềm tự hào trong thơ Lương Hữu Thông: “Núi Nga quê tôi/ huyền ảo/ một màu xanh/ Thuở nhỏ/ Tôi leo núi/ Nắng nghiêng nghiêng/ Cười vang dốc đá/ Lên đỉnh/ Xem tiên đánh cờ…”, để rồi:

Tôi đi xa

Núi nhìn theo mãi

Khi về núi như đón như mời

Tôi đã xa quê gần trọn cuộc đời

Lưng còng như dáng núi quê tôi

     (Núi quê hương- thơ Lương Hữu Thông)

Theo Đương Thời

CHÂN DUNG & NHÂN VẬT KHÁC:

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.