Tin mới Xem thêm

  • Nhà văn đương đại di cư ngôn ngữ

    Thế kỉ XX, Việt Nam hai lần làm di cư, lớn nhất và phức tạp nhất phải là từ thời điểm khi đất nước thống nhất. Nhiều đợt di cư khác nhau với nhiều tâm thế khác nhau của các bộ phận người khác nhau. Và đã có nhiều tác giả đương đại gốc Việt thành công qua các giải thưởng uy tín.

  • Đất nước nhìn từ bảo tàng

    Nếu thực sự coi “bảo tàng là thiết chế văn hóa” phản ánh “lịch sử như một dòng chảy trong truyền thống văn hóa” thì hệ thống bảo tàng nước ta

  • Truyện ngắn Lê Đạt: Hèn đại nhân

    Chưa bao giờ Jăng thấy những biểu thức toán học thanh nhã và đẹp đến thế. Anh bóp mười đầu ngón tay tê cứng rồi lại mải miết viết. Những suy nghĩ như con nước đe dọa trào ra khỏi bình óc, nếu Jăng không giải phóng chúng trên giấy. Anh chợt nhìn đồng hồ. Kim chỉ hai mươi giờ mười lăm. Jăng giật mình. Anh đã quá hẹn với Mari mười lăm phút.

  • Nguyễn Quang Thân yêu dấu của Dạ Ngân

    Người Bắc kẻ Nam, anh ở Hải Phòng, chị ở Cần Thơ, hơn mười năm đằng đẵng nhớ thương, đủ chín và nồng nã và khắc khoải

  • Được gì khi bỏ phạt sinh con thứ 3?

    Cần phải nói ngay việc xóa bỏ rào cản kế hoạch hóa gia đình (mỗi gia đình chỉ sinh 1 đến 2 con) là một bước tiến mới của công tác phát triển và ổn định dân số đất nước. Sinh con thứ 3 từ rất lâu đã là ám ảnh của hầu như tất cả mọi gia đình công nhân viên chức nhất là đảng viên ở các địa phương.

  • Bùi Văn Thành tiếng biển thân thương

    Đi khắp nẻo đường quê hương đất nước/ Vẫn không quên tiếng biển thân thương/ Đất nước mình, biển ba phần tư

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Chân dung & Phỏng vấn

Mai Văn Tạo nhà văn của hồn quê

15.7.2012-23:50

 

>> Mai Văn Tạo người con của núi

>> Chết trong cảnh đói - truyện ngắn

 

MAI VĂN TẠO

Nhà văn của hồn quê

 

LÊ PHÚ KHẢI

 

NVTPHCM- Nhà văn Mai Văn Tạo ra đi đã chẵn mười năm. Nhưng hình ảnh của ông vẫn còn mãi trong ký ức đồng nghiệp, bạn bè, quê hương và người yêu văn chương. Bởi như nhà báo Lê Phú Khải từng viết: “Mai Văn Tạo là người cầm bút không biết mệt mỏi. Ông đã có gần 30 tác phẩm in tại các nhà xuất bản từ Nam chí Bắc…”

 

Có người cho rằng Mai Văn Tạo là nhà văn ẩn cư trong chính mình! Riêng tôi thì chưa thấy có người cầm bút nào lại nặng tình quê hương như ông Tạo. Trên bàn thờ của ông tại căn nhà nhỏ lọt thỏm giữa khu chợ Tân Định quanh năm ồn ào, là tấm hình núi Sam quê ông được phóng to, lồng khung kính cẩn thận. Ngồi giữa Sài Gòn mà tâm trí ông lúc nào cũng nghĩ đến cái làng quê bé nhỏ của mình. Ông đã viết bao nhiêu tác phẩm về nó: Lời ru của mẹ, Làng quê ngày ấy, Miền quê của ngoại, Bến Châu Giang, Lại về quê lụa Tân Châu... Nói chuyện với ông, dù chuyện gì thì chuyện rồi cũng quay về chuyện "ở núi Sam quê mình"!... Một năm đến chục lần... về quê. Lũ lụt phải về! Hạn hán phải về, ngày mùa... phải về (!).

Có lần ông Tạo đã tâm sự: "Làng tôi nghèo lắm. Mười bốn tuổi tôi đã phải ra đi, lang thang khắp đất nước Campuchia, học hành dang dở... Sang Campuchia nghề nào tôi cũng làm, lơ xe, bồi hàng... Vừa đi làm, vừa bỏ tiền ra học thêm. Tôi chỉ có bằng cấp của trường tư thục mà thôi. Đến tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chính Pháp tôi về quê tham gia cách mạng và tham gia cướp chính quyền tại tỉnh Châu Đốc".

Suốt thời kháng chiến chống Pháp, ông hoạt động tình báo trong quân đội. Nhưng từ năm 1956 ông hoạt động văn nghệ chuyên nghiệp tại miền Bắc rồi vượt Trường Sơn về tận Cà Mau...

Mai Văn Tạo là người cầm bút không biết mệt mỏi. Ông đã có gần 30 tác phẩm in tại các nhà xuất bản từ Nam chí Bắc: Chết trong cảnh đói (Sài Gòn 1947); Hoa lê, tập truyện ngắn - Hà Nội 1962; Củ Chi đất thép - ký, Hà Nội 1968; Đường rừng, tập truyện vừa, Hà Nội 1975; Nơi hội tụ những dòng sông - ký, TPHCM 1978... Mai Văn Tạo còn là tác giả nhiều vở kịch nói và cải lương đã được Đoàn Kịch nói T.Ư dàn dựng. Ông còn là tác giả các bài ca cổ trên Đài Giải phóng và Đài TNVN với bút hiệu Chí Linh. Những năm cuối đời, ông dành nhiều thời gian để viết về quê hương của mình như đã có lần ông tâm sự với người viết bài này: "Tôi xin lỗi những miền đất tôi đã đi qua, miền đất nào cũng gây cho tôi cảm thương và xúc động... nhưng bây giờ phải cho tôi viết về dãy núi nhỏ quê tôi... Vì thời gian của tôi còn eo hẹp quá!". Chính tập "Tản văn Mai Văn Tạo" 300 trang của ông (Hội Nhà văn VN xuất bản năm 1999) được viết trong thời gian "eo hẹp" đó! Theo tôi, đây là tác phẩm để đời của ông Tạo với bạn đọc VN muốn đọc về miền đất cuối trời Nam của tổ quốc.

Tiếc quá, cuốn tiểu thuyết "Đời nghệ sĩ" mà ông đã để công viết trong 10 năm lại chưa được ra mắt bạn đọc trước lúc ông ra đi... Viết thêm: Mai Văn Tạo còn là một nghệ sĩ đàn kìm có hạng, đã từng chơi đàn cho nhiều phim truyện đã xuất xưởng... Người nghệ sĩ ẩn cư ấy đã ra đi trong sự thương tiếc của bạn bè cả nước.

 

 

 

 

>> Xem Chân dung & phỏng vấn nhân vật khác

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.