Tin mới Xem thêm

  • Võ Tấn Cường nghe vọng mây trắng bay

    Đồi thông kim Áp tai sần sùi vỏ cây thông/ Nghe vọng mây trắng bay/ Nghe đôi chim tình tự/ Chân tôi bén rễ/ Hồn tôi hóa lá thông kim vá víu trời xanh

  • Tôn Phương Lan - Một góc nhìn Xuân Diệu

    Tôi nhìn thấy Xuân Diệu lần đầu tiên ở quê tôi - làng Nhượng - khi đó còn chưa có chiến tranh. Trong hành trình về quê hương Hà Tĩnh nói chuyện thơ

  • Hoàng Thanh Hương & Hoa nở muộn

    Mờ sáng, cả xóm bị khua dậy bởi tiếng la oang oảng của mụ Ng, thường thì mụ la lớn mấy xóm giềng cũng chả buồn quan tâm nữa. Nhà ấy đánh nhau như cơm bữa. Những ngày đầu, nửa đêm gà gáy xóm còn người này người kia lao sang can gián, che chắn. Sau riết quen tuồng ai cũng phát ớn

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Chân dung & Phỏng vấn

Một thoáng Lương Ngọc An

29.5.2018-15:45

 Nhà thơ Lương Ngọc An

 

Một thoáng Lương Ngọc An

 

ĐÀO ĐỨC TUẤN

 

NVTPHCM- Nhà thơ - nhà báo Lương Ngọc An sinh năm 1965, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hiện làm việc tại Báo Văn Nghệ. Anh có các tập thơ: Phác họa (NXB Phụ Nữ, 1993), Trở mình (NXB Lao Động, 1995), Thơ bốn người (in chung, NXB Thanh Niên, 2000) và đã đoạt giải thưởng thơ Báo Tiền Phong, Tạp chí Sông Hương, Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội, Hội Nhà văn Hà Nội; giải thưởng bút ký Báo Lao Động, Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội.

 

Vẻ ngoài “bụi bặm” và hơi phớt đời, nhưng Lương Ngọc An lại mềm mại và da diết đến nao lòng trong thơ. Chàng cựu sĩ quan bộ đội thiết giáp này đã có mấy tập thơ riêng - chung đầy đặn, đoạt được mấy giải thưởng thơ danh giá…

 

Vừa rồi, trên đường thiên lý, An cùng một đoàn làm phim tài liệu ghé lại Tuy Hòa nghỉ một đêm. Lần này, một đài truyền hình mời An tham gia tư vấn nội dung và viết lời bình cho loạt ký sự nhiều tập. Có thể nói, sự thẩm thấu văn hóa là một tố chất của Lương Ngọc An.

 

Thỉnh thoảng đọc thơ, đọc báo lại biết An vừa đi Tây Nguyên, Đông Bắc, Quảng Trị, Nam Bộ, Lào... Bên cạnh mấy giải bút ký, phóng sự, chàng cựu sĩ quan bộ đội thiết giáp này đã có mấy tập thơ riêng - chung đầy đặn, đoạt được mấy giải thưởng thơ danh giá. An thuộc típ người - thơ mạnh mẽ mà nhiều hội hè thi phú đang thiếu…

 

Tôi chợt nghiệm ra, nhờ thơ mà Lương Ngọc An mới “sống được” giữa bộn bề. Trong tập Trở mình, ở tuổi 30, anh triết lý: “ngồi xuống đất để đừng bao giờ ngã/ leo lên cao để đừng bao giờ lấm/ đừng mất nhau - để đừng bao giờ đau/ hay đừng có nhau - để đừng bao giờ đau” (Giai điệu). Từ một sĩ quan thiết giáp, An chuyển hẳn sang học làm thơ, học một cách nghiêm túc ở sách vở, ở các bậc đàn anh, ở Trường Viết văn Nguyễn Du và ở những chuyến đi... lang thang. Một chàng trai mạnh mẽ bỗng tỏ ra yếu đuối lạ kỳ trước vẻ đẹp của nàng thơ. Có lần An tếu táo với tôi: “Phải có sức khỏe thật sung hoặc ngược lại 180 độ thì mới làm thơ tình hay được…”, tôi chẳng tin lắm nhưng mà nghe cũng có lý.

 

Vẻ ngoài “bụi bặm” và hơi phớt đời nhưng An lại mềm mại và da diết đến nao lòng trong thơ. Ngẫm về bạn, đôi lúc tôi tự nhủ: “Trời phú cho ông này nhiều thứ thật. Dáng vẻ khỏe khoắn và một tâm hồn dạt dào như thế, con gái nào không yêu hắn được chứ”. Nói vậy thôi chứ trời cũng chẳng cho ai quá nhiều đâu.

 

Nhớ hồi tháng 5.2000, anh bạn nhà thơ - nhà báo Phan Hoàng giới thiệu Lương Ngọc An với tôi. An từ Hà Nội vào Phú Yên viết ký sự đường dài. Một anh chàng to con, tóc húi cua thời thượng, đeo dây chuyền bự, ngồi trên chiếc xe máy kềnh càng. Vốn ở tỉnh xa, mọi chuyện khá “chuẩn mực”, tôi hơi bị sốc trước dáng vẻ của chàng nhà thơ ở Báo Văn Nghệ Trẻ. Tuy nhiên, nỗi niềm nghề nghiệp đã kéo chúng tôi đồng điệu.

 

An có giọng đọc thơ mê hồn và dáng vẻ phong trần. Đến Tuy Hòa lần đó, An nhất quyết theo tàu câu cá ngừ đại dương, mặc dù đang lúc thi thoảng biển động. Sau khi làm cam kết không đuợc… đòi về giữa chừng, An leo lên tàu hướng hun hút ra giữa đại dương cùng những ngư dân vất vả vì miếng cơm manh áo. Thú thật, làm báo tại quê hương câu cá ngừ đại dương nhưng đã mấy người trong số chúng tôi dám bước chân theo tàu lênh đênh như thế.

 

Chuyến đi ấy khoảng 10 ngày, sớm hơn dự định vài bữa, An về. Bởi một chân vịt của tàu bị gãy giữa trùng khơi, sâu hàng ngàn mét. Sau đợt đó, Lương Ngọc An viết phóng sự Ra khơi cùng thợ săn, dự thi Báo Lao Động và đoạt giải. Hai năm sau, An “thâm canh” tư liệu này thành một bút ký và dự thi, đoạt giải nhất Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội…

 

Vừa rồi gặp lại bên hồ Thiền Quang (Hà Nội), trông An đã bớt “bụi bặm” so với trước, thoáng đượm vẻ mỏi mệt sau hơn nửa đời “dập vùi” cùng thơ - báo, nhất là trĩu gánh trách nhiệm một người làm “bếp núc” báo văn. Thế nhưng vẫn ánh da diết lên trong mắt An là câu chuyện chữ nghĩa báo chí, văn chương.

 

“Bút pháp là tài sản riêng của nhà văn. Đổi mới đến đâu thì cũng còn phải xem anh có gì để đổi mới và bắt đầu từ đâu mà đổi mới. Nếu anh là người “giàu có” thì chẳng cần đổi mới, cứ tự nhiên như anh vốn có thì cũng đã là quá độc đáo và sang trọng rồi. Còn anh là người “nghèo nàn” thì có cố gắng đến đâu đi nữa cũng khó mà qua khỏi cái bóng của người “giàu có”. Chúng ta đã đi qua cả một chặng đường dài, rất dài của văn học và các vấn đề về bút pháp, nên việc đổi mới không phải là chuyện muốn mà được. Cái có thể làm bây giờ là làm thế nào để đi được dài nhất trên con đường vắng nhất, thế là thành công”, Lương Ngọc An trải lòng.

 

 

>> XEM CHÂN DUNG & PHỎNG VẤN NHÂN VẬT KHÁC   

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.