Tin mới Xem thêm

  • Võ Tấn Cường nghe vọng mây trắng bay

    Đồi thông kim Áp tai sần sùi vỏ cây thông/ Nghe vọng mây trắng bay/ Nghe đôi chim tình tự/ Chân tôi bén rễ/ Hồn tôi hóa lá thông kim vá víu trời xanh

  • Tôn Phương Lan - Một góc nhìn Xuân Diệu

    Tôi nhìn thấy Xuân Diệu lần đầu tiên ở quê tôi - làng Nhượng - khi đó còn chưa có chiến tranh. Trong hành trình về quê hương Hà Tĩnh nói chuyện thơ

  • Hoàng Thanh Hương & Hoa nở muộn

    Mờ sáng, cả xóm bị khua dậy bởi tiếng la oang oảng của mụ Ng, thường thì mụ la lớn mấy xóm giềng cũng chả buồn quan tâm nữa. Nhà ấy đánh nhau như cơm bữa. Những ngày đầu, nửa đêm gà gáy xóm còn người này người kia lao sang can gián, che chắn. Sau riết quen tuồng ai cũng phát ớn

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Chân dung & Phỏng vấn

Nguyễn Bạch Dương chí tình chí nghĩa

02.6.2018-06:30

Nhà thơ Nguyễn Bạch Dương (Lê Trung Hiệp)

 

Con “Dê Trắng” đã khuất

sau đỉnh núi mù sương

 

PHONG TÂM

 

NVTPHCM- Nguyễn Bạch Dương chơi với bạn là chí tình chí nghĩa, tôn trọng bạn, cư xử mẫu mực, khiêm tốn, không kiểu cách, màu mè, khoa trương…

 

Không nhớ thời gian nào, độ chừng sau năm 80 thế kỷ trước, lần đầu tiên tôi gặp nhà thơ Nguyễn Bạch Dương, hình như trong một dịp Lương Minh dẫn cánh nhà văn, nhà thơ của Hội VHNT, nói tắt (Hội Văn Nghệ) Cửu Long và Nguyễn Đình Chiểu (Bến Tre) như Phạm Trung Khâu, Đào Ngọc Chương, Dương Uyên, Nguyễn Bạch Dương (Lê Trung Hiệp), cánh Vĩnh Long; Hàn Vĩnh Nguyên, Nguyên Tùng, Dương Sinh, Thanh Vũ… thuộc cánh Bến Tre. Lúc nầy Lương Minh thường giao tiếp khá nhiều bạn bè văn chương, chưa nhảy phóc vô làm nhà báo chuyên nghiệp. Các bạn về nhà tôi chơi xả láng một đêm; thời buổi đó rất nghèo, cảnh nhà tôi xềnh xoàng lắm, không sao, vẫn vui, tất cả đều “bụi” như nhau, trong ánh mắt, nụ cười cũng thoáng, cũng ấm ấp, cũng lưu lại chút tình.

 

Lần thứ hai tôi gặp Nguyễn Bạch Dương tại trường cấp 3 Vĩnh Thành B – Cái Mơn, bạn đi một mình với chiếc xe đạp cọc cạch từ Vĩnh Long qua, mang theo túi đệm  vừa xách tay, chứa nhóc ấn phẩm thơ trong đó, hình như tập “Lặng lẽ vần thơ yêu em” mới xuất bản, tôi hướng dẫn bạn vào hội trường có mặt hơn trăm học sinh, giới thiệu nhà thơ với các em để nhà thơ nói chuyện thơ, giao lưu thân mật. Sau phần trình bày qua tác phẩm, các em đặt nhiều câu hỏi, có một câu khá thú vị tôi còn nhớ: “Thưa, nhà thơ Lê Trung Hiệp, với bút danh Nguyễn Bạch Dương có ý nghĩa gì? Đây có phải là một loài cây, hay là…?” Câu trả lời, đại khái: “Ý nghĩa không có gì gọi là cao xa, đại loại không thuộc cây mà là con, do tác giả sinh vào năm Mùi, tuổi Mùi đồng nghĩa với con dê (dê trắng)…” Các em cười vui vẻ, tỏ lòng mến mộ, sau đó, số đông các em mua thơ ủng hộ, có chữ ký tác giả. Kết thúc buổi nói chuyện thơ, tôi kéo Nguyễn Bạch Dương ra quán cóc bên cầu gần nhà thờ Cái Mơn, chia hai chai bia ngồi lai rai trao đổi tâm sự, sau đó chúng tôi chia tay, chiếc bóng nhỏ của bạn theo vòng xe đạp cọc cạch xa dần…

 

Từ lần quen nầy, mỗi lần thơ tôi gởi về cho tạp chí Cửu Long (viết tay), tôi rất làm biếng ra bưu điện, nên gởi một lần năm ba bài, Nguyễn Bạch Dương luôn cẩn thận, rất tôn trọng bài viết của tôi, lưu giữ để đăng dần theo định kỳ, hết bài nhắn tôi gởi cho bài mới. Bao giờ cũng vậy khi tạp chí phát hành vài hôm thì tôi nhận được sách biếu kèm theo tiền nhuận bút, phiếu chi trả với chữ ký Nguyễn Bạch Dương rõ ràng, nếu có thư riêng thì trả lời cấp tốc chưa lần nào chậm trễ. Một lần có dip tôi ghé Hội Văn Nghệ Vĩnh Long ở đường Hưng Đạo Vương, gặp nhà thơ Song Hảo (chủ tịch Hội VHNT) hỏi nhà riêng Nguyễn Bạch Dương, đến nhà anh vô cùng mừng vui, kéo đi cà phê và lê la giới thiệu bạn bè, chụp hình kỷ niệm (bài nầy viết gấp đêm nay không kịp soạn ảnh kèm theo). Nguyễn Bạch Dương chơi với bạn là chí tình chí nghĩa, tôn trọng bạn, cư xử mẫu mực, khiêm tốn, không kiểu cách, màu mè, khoa trương.

 

Là con người sống lạc quan cho tới cuối đời. Tôi gặp bạn lần cuối cùng tại Sài Gòn trước vài tháng bạn mất, lúc đó Nguyễn Bạch Dương đang bị bịnh ung thư phổi hành hạ, nhưng nghe có người đến thăm thì từ trên lầu đi xuống, dẫu đau đớn vẫn tươi cười ngồi tiếp chuyện. Nghe nhà văn Hàn Vĩnh Nguyên kể lại, anh em văn nghệ Bến Tre đến thăm khi chuẩn bị ra về, rỉ tai nhau rủ đi ăn cơm. Nguyễn Bạch Dương đoán biết liền cười nói: “Các bạn không thể nán lại ăn với tôi một bữa cơm cuối cùng sao?” Tôi đến thăm cũng vậy, nhưng thấy bạn ngồi ôm ngực cố vui lúc trò chuyện, tôi phải tìm cách hợp lý kiếu từ để bạn được nghỉ ngơi. Và rồi không bao lâu sau Nguyễn Bạch Dương ra đi vĩnh viễn về với cõi thơ, chừng tôi nghe tin được thì con “Dê Trắng” đã khuất sau đỉnh núi mù sương trên thảo nguyên mênh mông xanh ngát xa rồi.

 

Cái Mơn, đêm 05.12.2017

 

 

>> XEM CHÂN DUNG & PHỎNG VẤN NHÂN VẬT KHÁC    

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.