Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Chân dung & Phỏng vấn

Thuỳ Dương & nỗi lòng cựu binh

25.12.2010-18:28

Nhà văn Thùy Dương (áo dài xanh) nhận giải thưởng

Hội Nhà văn Hà Nội 2010 cho tiểu thuyết Nhân gian 

 

NHÀ VĂN THÙY DUƠNG

& nỗi lòng biết ơn của cựu binh

 

TÔ HOÀNG

 

     NVTPHCM- “Tình yêu non sông xứ sở, tấm lòng nhân hậu, óc liên tưởng và trí tưởng mãnh liệt đã giúp cho ngòi bút Thùy Dương viết nên những trang sách chân thực, đầy sức truyền cảm mà đọc chúng, rất nhiều anh em cựu binh khi biết tôi quen với nữ nhà văn, đã nhờ tôi chuyển tới chị lòng biết ơn sâu sắc”!       

 

     Như đã hứa, gặp chị ở Đại hội Nhà văn Việt nam lần thứ 8, Thùy Dương tặng tôi hai tập tiểu thuyết Thức giấcNhân gian chị mới cho ra mắt bạn đọc trong vài ba năm trở lại đây. Không gì xấu hổ bằng khi nhận sách được chính tác giả ký tặng để sau đó cất lên giá cho thời gian phủ bụi và khi gặp lại bạn văn hỏi, đành trả lời u ơ. Mà ở vào tuổi tôi đọc một vài chục trang, bỏ đấy bắt tay làm việc khác, y như rằng cuốn sách sẽ chịu phận hẩm thôi. Thành thử đọc Nhân gian liền một hơi...

      Nhân gian của Thùy Dương bao gồm cả thế giới người dương lẫn thế giới người âm. Người dương thời đương đại tất nhiên nhiều mưu chước, nhiều ham muốn, nhiều lầm lỗi vô tình hay cố ý. Và tất tả ngược xuôi, ăn không ngon ngủ không yên, tưởng sung sướng, no đủ, hạnh phúc  đấy nhưng hình như cũng đang quay cuồng, rượt đuổi khát vọng ảo của mình, trong một thế giới ảo. Thế giới người âm trong Nhân gian đương nhiên là anh em, đồng đội lứa tuổi tôi đã ngã xuống trên các chiến trường thời chống Mỹ. Tuyệt nhiên, Thùy Dương không để người âm hằn học, oán trách hay suy bì tỵ nạnh gì với những gì người dương đang được hưởng, như trong đôi ba tác phẩm văn học khác. Anh em có thế giới riêng, có vui buồn, trăn trở riêng của mình. Và tất cả bọn họ đều giống nhau ở cái tình, cái nghĩa đối với cha mẹ, vợ con, người yêu họ gửi lại trên trần thế. Không biết các nhà phê bình văn chương chuyên nghiệp nhận xét ra sao, với tiểu thuyết  Nhân gian tình yêu, mối thiện cảm, nỗi xót xa đau đớn của cây bút nữ này dường như dồn hết cho những chàng trai trẻ ra đi một lần mà mãi mãi không trở về. Tài năng, bút lực, sức truyền cảm, kể cả điểm mạnh riêng được gọi tên là “nữ tính” của tác giả Nhân gian cũng như dành hết cho những người âm mặc áo lính. Đọc đến trang cuối, không muốn xa rời Nhân gian có lẽ cùng vì lưu luyến, bâng khuâng không nỡ chia tay với nhữngvong hồn kia. Đành rằng, nói và viết về thế giới tâm linh, về sự sống vẫn còn hiện hữu sau ngày thể xác biến thành cát bụi đã có đĩa ghi âm của nhà ngọai cảm Bùi Thị Hằng, đã được đề cập trong nhiều cuốn tiểu thuyết khác viết về chiến tranh xuất hiện khỏang chục năm trở lại đây. Dẫu vậy, đọc tiểu thuyết  Nhân gian của Thùy Dương, vẫn nhận ra  một thế mạnh rất riêng, một dòng cảm xúc không phải người viết nào cũng khơi nguồn được, một điều gì như một mảng hiện thực đầy ám ảnh- dù ngổn ngang, bề bộn trăm điều phải quan tâm trong cuộc sống hôm nay- nữ nhà văn cũng không thể gạt bỏ sang một bên.  

     

 

     Nếu đọc rồi, hẳn bạn đọc chắc còn nhớ những truyện ngắn độc đáo, đặc sắc Thùy Dương viết về những chuyến ra đi để chấp nhận không bao giờ còn trở lại của người lính thời chống Mỹ, về hậu phương của anh em với  sự chịu đựng, đức hy sinh không gì đong đo được của những bà mẹ, những người vợ trẻ, của những cô gái mãi mãi mang trong lòng nỗi ân hận vì nhiều lẽ không dám dâng hiến cho người tình những giây phút đam mê... Đó là các truyện Cô tôi, Trinh nữ, Làng bên sông, Biển không chỉ có sóng… Vào những năm chiến tranh, đã từng có rất nhiều truyện ngắn hay viết về người lính, về những vấn đề hậu phương của các anh như các tác phẩm của các cây bút Đỗ Chu, Lê Lựu, Triệu Bôn, Lê Minh Khuê… Truyện ngắn của Thùy Dương xuất hiện muộn hơn rất nhiều, sau đó đến hơn 20 năm. Xuất hiện vào cái thời buổi  dường như viết về đề tài này mà viết theo cảm hứng ngợi ca, mà ấm áp tình người,  người viết hình như nơm nớp lo sợ bị quy chụp là không thóat khỏi vòng văn chương minh họa; là né tránh sự thật; là không đổi mới... Không rõ, Thùy Dương có biết điều ấy không và chị vẫn dành cho những người lính, cho cha mẹ, vợ con họ những gì yêu thương, tự hào, trân trọng nhất. Chính ở điểm này, sao chưa thấy ai nói tới cái bản lĩnh, chỗ vững vàng,  không té nước theo mưa của cây bút Thùy Dương? Bởi lẽ không bao giờ được bôi nhọ gương mặt những ai đã ngã xuống. Bởi lẽ sẽ là thất đức nếu cố tình quên đi sự chịu đựng, đức hy sinh của những người mẹ, người vợ của anh em. Bởi lẽ lịch sử vẫn là lịch sử. Chất bi tráng và lòng quả cảm của một thời sẽ mãi mãi vẫn là thứ vàng mười, thứ quý báu nhất, đáng trân trọng nhất trong tài sản tinh thần của chúng ta hôm nay và con cháu mai sau.

      Nhà văn nữ Thùy Dương sinh năm 1960. Khi  anh em chúng tôi xếp bút nghiên lên đường ra trận chị còn là một cô bé 4, 5 tuổi. Tết Mậu thân năm ấy, Thùy Dương lên tám. Hẳn nếu tình cờ gặp chúng tôi hành quân qua cái thị xã vắng vẻ vì mọi người đã đi sơ tán quê hương chị, cô bé Thùy Dương sẽ níu áo “các chú bộ đội” đòi chép bài hát mới Còn vào đợt Tổng tấn công và nổi dậy năm 1975, Thùy Dương tròn 15 tuổi. Nghĩa là Thùy Dương chưa từng qua trận mạc. Nếu có lây lan nỗi đau chia ly của chiến tranh, chắc cũng chỉ là nỗi bịn rịn đầu mày cuối mắt với một chàng trai cùng lớp sớm ngày mai sẽ lên đường nhập ngũ… Nhưng tình yêu non sông xứ sở, tấm lòng nhân hậu, óc liên tưởng và trí tưởng mãnh liệt đã giúp cho ngòi bút Thùy Dương viết nên những trang sách chân thực, đầy sức truyền cảm mà đọc chúng, rất nhiều anh em cựu binh khi biết tôi quen với nữ nhà văn, đã nhờ tôi chuyển tới chị lòng biết ơn sâu sắc.

      Một lần nữa, cả dân tộc lại đang trừng mắt nhìn ra nơi phên dậu của đất nước. Và những người vợ, những em gái dám hy sinh mọi lợi lộc riêng tư để tiễn người chồng, người yêu lên các chốt tiển tiêu chắc chắn lại khơi nguồn cảm hứng cho những trang viết mới...

 

CÙNG TÁC GIẢ TÔ HOÀNG:

>> Vĩnh biệt thi sĩ lớn Bella Akhmadulina

>> Vì ai, Lev Tolstoy bỏ nhà ra đi?

>> Trần Kim Trắc tìm ngọc trong đá

>> Trần Văn Tuấn không viết vì sự ám ảnh

>> Đối xử sao cho phải với phim tư liệu chiến tranh? 

 

CHÂN DUNG NHÂN VẬT KHÁC:

>> Đào Duy Anh- nhà văn hoá lớn

>> Trần Văn Giàu đi trọn cõi nhân sinh

>> Trần Văn Giàu và ánh sáng chân lý

>> Hoàng Trung Thông tự mổ xẻ mình

>> Nguyễn Quang Thân với cái khó của trí thức Lam Sơn

>> Trần Văn Giàu tỏ bày về Trần Đức Thảo

>> Trần Văn Giàu- Riêng tư chỉ có hoa và sách

>> "Hiệp sĩ" nhã nhạc cuối cùng triều Nguyễn

>> Trần Văn Giàu tự hào hai tiếng Việt Nam

>> Bút Tre... con đò dịch đít sang ngang

>> Nguyễn Đông Thức sức viết còn... "vượng" lắm!

>> Lê Quang Trang với tình hình lý luận phê bình

>> Bruce Weigl- "sứ giả" văn hoá Việt

>> Lê Bá Thự "phu chữ" văn học Ba Lan

>> Phan Ngọc- nhà "bách khoa" cuối cùng của một thế hệ

>> Sơn Tùng xứng đáng vinh danh anh hùng

>> Đoàn Giỏi- nhà văn của "núi cả cây ngàn"

>> Võ Thị Xuân Hà và công tác nhà văn trẻ

>> Lê Nguyễn và nhân cách người trí thức

>> Nguyễn Đăng Mạnh từ bục giảng đến văn đàn

>> Trần Quang Quý trăn trở về thơ Việt 

>> Nguyễn Thu Trân từ Lá me đến Xóm sở Mỹ

>> Lê Phương Liên bức xúc về văn học thiếu nhi

>> Ngô Kha trung thực một đời thơ

>> Nữ thi sĩ Nga xuất chúng Bella ra đi

>> Xuân Hoàng- Người đi bên lề thơ mình

>> Lâm Quang Mỹ- Một nhà thơ nước Nam

>> Nguyễn Quảng Tuân vì Kiều chạy nhiều hơn đi 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.