Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Chân dung & Phỏng vấn

Trần Hoài Dương về Miền xanh thẳm

09.5.2011-01:10

>> Vĩnh biệt nhà văn Trần Hoài Dương

>> Người biên tập ấy...

NHÀ VĂN TRẦN HOÀI DƯƠNG

về… Miền xanh thẳm

TRẦN NHÃ THỤY

 

NVTPHCM- “Nhà văn Trần Hoài Dương đã mất”… anh Nguyễn Thế Truật (phó giám đốc NXB Trẻ) nhắn tin cho tôi vào trưa ngày 8.5, và sau đó là tin nhắn, điện thoại của nhiều người khác. Thật không thể tin được, mới buổi sáng, khi ngồi ở quán cà phê Cheery (góc đường Phùng Khắc Khoan-Nguyễn Văn Thủ, quận 1) tôi đã lấy điện thoại ra, vài lần định bấm gọi mời nhà văn Trần Hoài Dương ra cà phê. Nhưng nhìn đồng hồ đã hơn 8 giờ, nghĩ chắc ông đang ngồi ở một góc phố nào đó, nên tôi không gọi nữa. Thế mà…

 

Nhớ mùa Giáng sinh năm trước, khi tôi bước vào quán Cheery thì thấy nhà văn Trần Hoài Dương đã ngồi ở đó. Một tách cà phê đen, bao thuốc lá, mắt dõi vào lòng phố trầm tư… Có lẽ đó là cách mà Trần Hoài Dương chào đón những buổi sáng phố phường. Ông thích những góc phố sạch sẽ, bình yên; những chỗ ngồi để có thể nhìn ra phố. Lại nhớ, một buổi sáng ở cà phê Bông giấy (đường Trần Quốc Thảo, Q3), lần đầu tiên chúng tôi chính thức làm quen với nhau. Lần đó, nhà văn Trần Hoài Dương đã tặng tôi một tập sách với lời đề tặng: “Quý mến tặng Anh Trần Nhã Thụy. Tôi đã đọc anh nhiều nhưng hôm nay mới có cơ duyên được gặp. Mong được thân với nhau mãi”…

“Mong được thân với nhau mãi”… Những dòng chữ này khiến cho tôi cảm kích, và nay giở lại thì xúc động vô cùng. Nhắc lại, tôi hoàn toàn không có ý “khoe”, mà để hồi nhớ một tình cảm thật nồng hậu mà một nhà văn tiền bối dành cho kẻ hậu sinh. Sau này, khi đã thân với nhau, nhà văn Trần Hoài Dương vẫn gọi tôi là “Anh”, làm tôi không được thoải mái lắm, cho nên tôi vẫn xưng “chú cháu” với ông cho thân mật. Dẫu thân tình vẫn giữ sự trân trọng, cũng là một đặc điểm tính cách của nhà văn Trần Hoài Dương.

Như nhiều người biết, trong nhiều năm nay, nhà văn Trần Hoài Dương sống một mình trong ngôi nhà ở hẻm đường Thích Quảng Đức. Người con duy nhất của ông là nhạc sĩ Trần Lê Quỳnh thì sống ở Anh (làm việc cho BBC) Trước khi chuẩn bị lên máy bay về Việt Nam để tang bố, Trần Lê Quỳnh đã kịp viết một comment trên một trang web: Từ hôm qua thứ Bảy Quỳnh gọi điện cho bố nhiều lần không được. Lúc ấy Quỳnh nghĩ là bố ngủ. Đến sáng nay Chủ nhật giờ VN, Quỳnh gọi lại nhiều lần cũng không được. Khi ấy Quỳnh mới gọi cho mẹ của Quỳnh. Vì mẹ Quỳnh đang ở Hóc Môn, nên mới nhờ hai cô và cậu bên ngoại sống ở quận 2 gần hơn đến nhà bố. Khi đến nhà thì thấy cửa bên trong khóa. Hai cô cậu hỏi chuyện hàng xóm và sau đó mọi người quyết định phá cửa để vào, thì phát hiện bố đã đi”. Theo người nhà Trần Hoài Dương cho biết thì pháp y kết luận là nhà văn Trần Hoài Dương mất do nhồi máu cơ tim, thời gian tử vong vào khoảng 20 giờ ngày 6.5.2011.

 “Trần Hoài Dương cả đời viết cho thiếu nhi” đó là nhận định của nhiều người. Nhưng theo nhà văn Trần Đức Tiến (cũng là một nhà văn có nhiều tác phẩm hay viết về đề tài trẻ con) thì chính Trần Hoài Dương lại thừa nhận mình không chỉ viết cho thiếu nhi. Ông có ý thức viết cho cả người lớn đọc.

“Có lẽ chỉ có một người duy nhất không thừa nhận Trần Hoài Dương là nhà văn viết cho thiếu nhi. Người ấy lại chính là… ông - Trần Hoài Dương, tác giả của những Cuộc phiêu lưu của những con chữ, Bên ngoài mái trường, Những ngôi sao trong mưa, Cô bé mảnh khảnh, Miền xanh thẳm…

Một lần đến thăm ông, chỉ có hai anh em ngồi nói chuyện, đến một đoạn bỗng nhiên ông hỏi dồn: “Ông bảo mình viết cái này mà là dành cho thiếu nhi à, cái này mà là dành cho thiếu nhi à? Lại còn cái này, cái này nữa? Không, mình không phải là nhà văn viết cho thiếu nhi”. Tôi ngẫm lại và thấy ít nhiều ông có lý. Đời văn của ông, bên cạnh những trang tuyệt vời ngây thơ trong sáng, còn có không ít những trang mặc dù vẫn kể chuyện những cô bé những cậu bé, những hoàng tử những công chúa, những bông hoa những chiếc lá, những con vật nuôi hay lũ côn trùng tí xíu… nhưng không hề trẻ con chút nào. Những trang ấy người lớn đọc và thấm thía.

Trần Hoài Dương là người cực đoan. Cực đoan trong cách nhìn nhận mình. Cực đoan trong nghệ thuật. Một bức minh họa đẹp vẽ chú sâu cuộn mình êm ấm trong chiếc lá được ông nâng niu gìn giữ trong nhiều năm, thỉnh thoảng lại giở ra khoe bạn bè rưng rưng cảm động, nhưng một câu văn dở có thể khiến ông sổ toẹt cả một cuốn sách, thậm chí một tác giả. Nhưng thái độ cực đoan đáng kính trọng nhất ở ông, đó là sự khinh bỉ sâu sắc những thói tật xấu xa, bẩn thỉu ở con người.

Đó là những dòng mà nhà văn Trần Đức Tiến viết về Trần Hoài Dương ngay sau khi nghe tin ông mất. 

Rồi đây, chắc chắn sẽ còn nhiều người viết về Trần Hoài Dương, một nhân cách, một văn tài lặng lẽ. Một con người đã sống để đi tìm, phục dựng lại cái đẹp, cái thiện. Hành trình đó bền bỉ cho mãi đến lúc ra đi.

 

CHÂN DUNG NHÂN VẬT KHÁC:

>> Vũ Hạnh với những tác phẩm lý luận phê bình văn học

>> Phù Sa Lộc yêu Bình Nguyên Lộc

>> Trần Mai Châu làm thơ, dịch thơ, bàn về thơ

>> Trần Vũ Mai - Ngọn gió từ thảm cỏ sông Hồng

>> Bích Khê với cảnh Tịnh độ

>> An Chi bàn chữ nghĩa qua Facebook

>> Anh Ngọc vui buồn cứ đòi được hát lên

>> Nguyễn Nhật Ánh tự "khai phá" thị trường nước ngoài

>> James G. Zumwalt chôn quá khứ bi kịch

>> Lê Thị Kim vẫn là đoá quỳ thơ hư ảo

>> Người giữ "kho báu" của danh tướng Trần Văn Trà

>> Trang Thế Hy ẩn sĩ vườn dừa

>> Võ Quê không thể bị lãng quên

>> Kevin Bowen đại sứ của văn hoá và tình yêu

>> Văn Cao sừng sững bên trời một Núi Đôi

>> Thy Ngọc- Ông Ngoại của bạn đọc nhỏ tuổi

>> Nguyễn Tài Cẩn cánh hạc vút bay

>> Trương Nam Hương hoài niệm đẹp

>> Hoài Anh tìm hoa quá bước...

>> Có một Tô Hoàng tiểu thuyết

>> Thiếu Sơn- nhà văn chính trực

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.