Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Chân dung & Phỏng vấn

Triệu Lam Châu lá rụng về miền biên ải

20.01.2018-18:30

 Nhà thơ Triệu Lam Châu

 

Nhà thơ Triệu Lam Châu:

Lá rụng về miền biên ải

 

ĐÀO MINH HIỆP

P

 

NVTPHCM- Gần 40 năm sống ở miền đất Tuy Hoà hiền hoà và mến khách, với mức sống rẻ và ổn định, nhà cửa ổn định, sức khoẻ ổn định, con cái học hành thành đạt… Triệu Lam Châu đã quen với thời tiết, khí hậu ấm áp nơi đây, có mối quan hệ rộng rãi với đồng nghiệp và bạn bè, nhất là bạn văn chương và âm nhạc. Nhưng nỗi nhớ về nguồn cội như một sức mạnh vô hình không sao cưỡng nổi…

 

Với tôi, Triệu Lam Châu không chỉ là một đồng nghiệp, mà hơn thế nữa là một người bạn đích thực với đúng nghĩa viết hoa của từ đó. Chúng tôi gặp nhau lần đầu vào năm 1980 khi trường Trung cấp Địa chất 2 Tuy Hoà (nay là Cao đẳng Công nghiệp) mới được thành lập, tôi được điều từ Liên đoàn địa chất ở Tây Nguyên xuống, còn Châu từ Cao Bằng vào.

 

Dẫu còn trẻ, nhưng cả hai đều có chút vốn liếng là đã được tôi luyện từ những miền đất khó khăn thời đó, thêm một điểm chung nữa là chúng tôi đều học ở Nga về, tôi từ Moskva, còn Châu ở Leningrad (Sankt-Peterburg), bởi vậy mà chúng tôi đã nhanh chóng tìm được tiếng nói chung và trở thành bạn tâm giao từ ngày ấy. Sau này mối thân tình lại càng được bồi đắp bền chặt hơn vì cả hai đều có chung niềm đam mê văn học, nhưng ngoài văn học ra, Châu còn yêu thích cả âm nhạc, còn tôi thì thêm hội hoạ.

 

Nếu so sánh về niềm đam mê văn học-nghệ thuật, thì Triệu Lam Châu thuộc loại “cuồng tín” hơn tôi nhiều. Vào những năm bao cấp, đời sống còn nhiều khó khăn, để những kẻ mới bắt đầu tập tễnh vào nghề như chúng tôi công bố tác phẩm của mình, tôi chỉ biết nhờ các anh chị văn nghệ sĩ đàn anh giới thiệu cho các nhà xuất bản, còn Châu thì bỏ tiền túi ra tự in sách và in đĩa nhạc để tặng bạn. Nhìn những tập thơ, đĩa nhạc in ấn sang trọng, cùng với cái cà vạt màu đỏ thắt ngay ngắn trên cổ, rất tương phản với chiếc xe đạp cà tàng, tôi buột miệng hỏi: “Tốn nhiều không?”. Châu bảo, mỗi thứ cũng năm-mười triệu. Tôi lắc đầu ngán ngẩm: “Sao không dành tiền mua chiếc xe máy cho vợ con được nhờ?”. Châu nở một nụ c