Tin mới Xem thêm

  • Vũ Duy Hoà nặng lòng một thuở ai hay

    Lục bình nở kín triền sông/ Người đi muôn nẻo sao không thấy về/ Hay chăng công việc bộn bề/ Hay chăng vui bạn mải

  • Nguyễn Thị Phương Nam giọt giọt thời gian...

    Ly cà phê bốc hơi/ Mùi hương thơm đằm thắm/ Giọt giọt cà phê rơi/ Vào đáy hồn sâu thẳm/ Ai người đem ban tặng

  • Cần lộ trình cho đô thị thông minh

    Với sự phát triển như vũ bão về hạ tầng công nghệ thông tin, xu hướng đô thị hóa kèm theo các nhu cầu ngày càng cao về chất lượng cuộc sống

  • Mời gửi tác phẩm dự giải Hội Nhà văn TPHCM...

    Theo thông lệ hàng năm, Hội Nhà văn TP.HCM sẽ xét trao giải thưởng năm 2017 cho hội viên và các tác giả ngoài Hội cư trú tại TP.HCM có tác phẩm xuất bản trong thời gian từ ngày 01.10.2016 đến ngày 30.9.2017. Văn phòng Hội đang nhận tác phẩm gửi về tham dự.

  • Trần Tố Nga xuôi ngược đường trần

    Câu thơ của Bùi Giáng: Có khi lỡ hẹn một giờ/ Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm, ùa vào trí nhớ đã sa sút của tôi khi cầm trên tay

  • Bút phê

    Giữa năm 2016, Trần Thị Thành cầm tấm bằng cao đẳng sư phạm khăn gói xa quê làm giáo viên hợp đồng ở Sài Gòn.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Chân dung & Phỏng vấn

Võ Phi Hùng 'cô đơn toàn phần'

05.12.2011-20:05

>> Thư viện Võ Phi Hùng

NHÀ VĂN VÕ PHI HÙNG

Người “cô đơn toàn phần”

TRẦN HỮU DŨNG

 

NVTPHCM- “Tôi biết Võ Phi Hùng rất thèm vị ngọt hạnh phúc gia đình, vòng tay ấm áp người thân mà cuộc đời dành cho anh quá ít, ngoài những trang viết còn lại ở cõi đời này, làm xao động biết bao trái tim nhân ái.”

 

Ngồi ăn cơm bụi quán vỉa hè ven kênh Nhiêu Lộc, Võ Phi Hùng hấp háy đôi mắt sau cặp kính cận nói đùa: “Chắc tao không qua khỏi con trăng này, cầm tinh con chuột thế nào cũng bị… con mèo vồ mất”. Không ngờ câu nói gỡ lại vận vào anh.

Thuở nhỏ là đứa trẻ mồ côi ở Ban Mê Thuột, được người phụ nữ nhận nuôi, sau bà má nầy xuất cảnh sang Pháp. Từ đó anh lăn lóc vào đời kiếm sống với đủ nghề từ bán báo dạo, dạy kèm trẻ, bưng bàn ở quán cơm và… viết văn, viết báo. Nỗi khao khát có được mái ấm gia đình luôn trăn trở trong lòng anh khôn nguôi. Nhiều lần anh bỏ công sức đi tìm bà má ruột của mình mà vẫn bặt tăm vô tính.

Trước năm 1975, anh từng viết nhiều truyện ngắn đăng trên báo Văn, Phổ Thông… dưới bút danh Thánh Thu, được đánh giá là cây bút có nhiều triển vọng. Sau nầy anh làm giáo viên bổ túc dạy văn hóa lớp đêm ở quận 6, lấy vợ, có hai con, một trai, một gái. Thời kỳ nầy anh viết sung sức có hằng loạt truyện ngắn đăng ở Văn Nghệ Thành phố Hồ Chí Minh, Tuổi Trẻ, Công Nhân… Năm 1979 báo Xuân Tuổi Trẻ đăng truyện ngắn “Đời có tên tụi mình” gây tiếng vang khá lớn, đạo diễn Lê Văn Duy dựng thành phim truyện ở Hãng phim Giải Phóng. Đi đâu bạn bè cứ trêu đùa: “Hùng ơi… Đời có tên tụi mình rồi đó… sướng nghe”. Anh cười hiền khô, nói có gì đâu, xuất thân từ đường phố mình cứ trải thật lòng mình ra như thế.

Năm 1981, CLB Sáng tác trẻ Thành đoàn do ông Võ Văn Kiệt đỡ đầu hoạt động đình đám, lúc nào cũng tấp nập các cây bút đang vào thời kỳ sung mãn, mà chỉ vài năm sau đã trở thành những tên tuổi trong làng văn nghệ thành phố: Nguyễn Nhật Ánh, Đoàn Thạch Biền, Hồ Thi Ca, Võ Phi Hùng, Lê Thị Kim, Nguyễn Thị Minh Ngọc, Đỗ Trung Quân, Đoàn Vị Thượng, Ung Ngọc Trí, Hoàng Ngọc Tuấn, Bùi Chí Vinh, Lý Lan, Lưu Thị Lương...

Khoảng năm 1985 anh và tôi là phóng viên báo Văn Nghệ thành phố, có dịp thân thiết bên nhau, la cà quán xá mới hiểu Võ Phi Hùng hơn. Anh thật như đếm, cười huệch hoạc, ít nói về văn chương, chỉ chăm bẳm viết, bất kể nơi nào, chỗ thích hợp nhất là quán cà phê vắng khách. Anh viết về những cuộc đời vỉa hè, dưới đáy xã hội, góc phố, con hẻm Sài Gòn, những tháng ngày đói rách vươn lên kiếm sống. Gần như chọn hẳn nghề viết lách kiếm sống anh viết đủ mọi thể loại, phóng sự, tản văn, tùy bút, truyện ngắn, tiểu thuyết, phim dài nhiều tập cho đài truyền hình. Trong đó đáng kể nhất là bộ sách dài “Sống sót vỉa hè” hơn 5000 trang do NXB Kim Đồng in, kịch bản “Giã từ dĩ vãng”, “Chim phóng sinh” cho xưởng phim TFS thành phố và tập truyện ngắn “Đời có tên tụi mình” gây dấu ấn sâu đậm trong lòng bạn đọc.

Từ năm 2002, gia đình riêng tan vỡ, con cái trưởng thành rồi, anh chọn lối sống “cô đơn toàn phần”, cắt hẳn mọi quan hệ xa gần với người khác, tất cả dồn sức vào viết lách. Kể cả đến phút giây gần đi vào hôn mê, Võ Phi Hùng cũng không muốn gây phiền toái đến người thân, đoàn thể, nhiều lần anh giật dây truyền dịch ở Bệnh viện Hồng Đức- Gò Vấp, đòi về nhà để chết thanh thản. Nhớ có lần anh hỏi tôi:

“Còn nhớ Phạm Hữu Quang ở Long Xuyên không?

“Nhớ… Hắn chết rồi. Tự nhiên sao nhắc?”

“Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt/Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà. Đúng là đời tụi mình buồn thảm quá!”

Tôi biết Võ Phi Hùng rất thèm vị ngọt hạnh phúc gia đình, vòng tay ấm áp người thân mà cuộc đời dành cho anh quá ít, ngoài những trang viết còn lại ở cõi đời này, làm xao động biết bao trái tim nhân ái.

 

CHÂN DUNG & NHÂN VẬT KHÁC:

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.