Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Ngọc Hạnh đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

    Đấy là bầu trời không còn bình yên/ khi gót chân em giẫm lên chiếc bóng hạnh phúc nhỏ nhoi dưới chân mình/ đâu rồi giấc mơ cỏ xanh

  • “Thay áo” của Trịnh Công Lộc

    Có thể nói, “Thay áo” là một bài thơ viết như không, với câu chữ giản dị mà chân thành, sâu sắc. Mặt khác, những câu thơ ấy cũng chính là những câu thơ gan ruột của Trịnh Công Lộc.

  • Cử nhân thất nghiệp: quá lãng phí nguồn lực

    Thông tin từ Bộ Giáo dục và Đào tạo và Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội mới đây cho biết, hiện có khoảng 200.000 người thất nghiệp

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Hữu Việt đón kiếm vào lòng và mở lá ra

    Tôi gặp/ một con bò kiên nhẫn đứng nhai mưa/ Nó không đứng chơi, trên vai ách nặng/ Mắt rợp buồn chiều đông

  • Khi nhà báo... viết sách

    Là một nghề gắn với viết lách, chữ nghĩa nên không có gì lạ khi nhiều nhà báo viết sách. Nhưng bản chất nghề báo là công việc liên quan đến thông tin nên sách của nhà báo ngoài sự đa dạng còn có một đặc thù riêng là luôn gắn với dòng chảy của thời sự, nhất là dòng thời sự liên quan đến chuyên môn của từng người.

Chân dung Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

  • Hoàng Việt Hằng hẹn gì với những đam mê?

    Nhà thơ Hoàng Việt Hằng đã thử sức qua nhiều thể loại. Chị viết cả truyện ngắn, tản văn và tiểu thuyết. Thế nhưng, trong những trang bản thảo

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Bằng tại chức và bằng chính quy có giá trị như nhau?

09.12.2017-14:20

 

NVTPHCM- Mấy ngày qua đang có những tranh luận quanh việc bằng đại học tại chức sẽ có giá trị giống như bằng đại học chính quy trong dự thảo Luật Giáo dục đại học (sửa đổi), nên tương lai chỉ cần cấp một loại bằng. Dự thảo này do Bộ Giáo dục và Đào tạo biên soạn, đang trình lên Quốc hội.

 

Cơ sở lý luận của dự thảo này cho rằng việc công nhận bằng đại học tại chức và chính quy có giá trị ngang nhau là để hòa nhập với xu thế chung của thế giới, đồng thời để bảo vệ những người có bằng tại chức trước những thiệt thòi, kỳ thị không đáng có.

 

Một ví dụ. Ngày 15/9/2017, UBND tỉnh Quảng Ngãi ban hành Quyết định số 61/2017/QĐ-UBND về tiêu chuẩn chức danh trưởng phòng, trưởng phó phòng, với hiệu lực thi hành từ ngày 1/10/2017. Trong quyết định này có các câu: “Trưởng, phó phòng và tương đương thuộc sở ban ngành, sinh từ năm 1965 đến 1975 tốt nghiệp đại học hệ chính quy. Trường hợp tốt nghiệp đại học không chính quy thì phải có quá trình công tác và năng lực thực tiễn vượt trội. […]. Các trường hợp sinh từ sau năm 1975 trở đi phải tốt nghiệp đại học chính quy”. Suy ra, những người sinh sau năm 1975 mà không có bằng đại học chính quy thì không thể làm chức danh trưởng phòng, phó phòng.

 

Quyết định này của tỉnh Quảng Ngãi đã gặp nhiều tranh cãi, dù ủng hộ nhiều hơn phản đối. Nếu dự thảo Luật Giáo dục đại học (sửa đổi) được thông qua, thì quyết định vừa nêu có khi hết hiệu lực.

 

Thế nhưng, nếu nhìn từ phía cơ quan tuyển dụng, quyền được đề ra các tiêu chí và sự tuyển lựa là hết sức bình thường. Giả dụ các loại bằng đều có giá trị như nhau, thì việc tuyển lựa nhân sự phù hợp cho công việc vẫn phải diễn ra, sẽ có người bị loại, ấy là điều bình thường, không thể nói là kỳ thị được. Nhu cầu nhận người thường ít hơn nhu cầu xin việc, đó là thực tế, nên dù cầm bằng chính quy hoặc tại chức, việc chứng minh năng lực thực sự vẫn quan trọng hơn.

 

Trả lời báo Lao động, TS Lê Viết Khuyến (nguyên Vụ phó Vụ Giáo dục & Đại học) cho rằng tranh luận bằng chính quy bằng tại chức là có cơ sở. “Ở nước ta lâu nay, chương trình đào tạo giữa chính quy và tại chức có sự khác nhau. Hệ chính quy đầu vào cao, học nghiêm túc hơn. Hệ vừa học vừa làm chương trình học bị cắt xén, đánh giá lỏng lẻo hơn. Tôi nghĩ, khi chất lượng không như nhau, chưa thể cấp một loại văn bằng” - ông Khuyến nói.

 

Tỉnh Quảng Ngãi hoặc các cơ quan tuyển dụng đương nhiên biết sự chênh lệch này, nên họ phải tìm cách chọn người tối ưu hơn về đơn vị cũng là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, có vẻ như cách làm của tỉnh Quảng Ngãi là hơi rốt ráo, nên mới gặp những phản ứng như vậy.

 

Giả dụ chất lượng đào tạo tại chức ngang bằng chính quy, thì việc tách bạch hai loại bằng cũng rất quan trọng, chúng có giá trị về tính chính danh, học gì ghi nấy thôi. Tính chính danh cũng giúp cho việc quản lý hồ sơ, nghiên cứu tiểu sử, lịch sử… về lâu dài sẽ thuận tiện hơn. Vài trăm năm sau chẳng hạn, khi nghiên cứu về một nhà bác học vĩ đại chẳng hạn, việc người này học chính quy hoặc học tại chức cũng là một điểm nhấn đáng quan tâm.

 

VÔ ƯU/TTVH

 

 

 

>> XEM TIẾP NHỮNG VẤN ĐỀ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.