Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Bình Địa Mộc đánh đu can đảm

04.6.2018-11:10

 

 

Phụ phàng

 

đêm không thuộc về tôi, có thể

em chong đèn cứ việc nhớ người ta

nếu độ lượng thì xin, này dâu bể

vết thương nào rồi cũng liền da

 

 

Nửa đêm lảm nhảm

 

Bức rèm trước lúc hóa vàng

níu cộng cửa phất phơ cổ tích

nhìn thảm hại vô cùng

chiếc nệm cũng vậy

trước khi hóa bạc cơ hồ dúm dó

bắt đầu liên tưởng về cuộc mây mưa cuối tuần mặn mà

giò phong lan yếu ớt vắt ngang cửa sổ

đánh đu nỗi buồn thời gian

buông tay rơi xuống hố đen trách nhiệm

sau một giây kết thúc chu kỳ phòng chống

 

Ngày hai mươi ba tháng năm

bức tranh hỏa hoạn nham nhở

kéo sự thờ ơ xoạc góc vuông kỹ thuật

hũy sự chủ quan méo mó tiến trình đầu tư nâng cấp sữa chữa

qua phiên đấu giá thần tốc bên

khung pháp lý nhùng nhằng

nhằm sở hữu mọi lợi ích cá nhân

dập tắt mọi hi vọng tập thể

bản di chúc đầu giường ngoằn ngoèo câu chữ mù màu ma mị

 

Bàn tay gầy nhom mò mẫm nút buồng thang máy

bàn chân cong queo lần lữa cầu thang bộ

xô lấn

đùn đẩy

giành giật từng hơi thở

trong mớ không khí ngột ngạt oi bức

từng danh thiếp đám cưới

sinh nhật

du hí

chìm xuống giữa làn khói đục ngầu ngồn ngộn khí cacbonic

 

Ngày hai mươi bốn tháng năm

nhật ký gia đình ghi lại khoảnh khắc tuyệt vọng

giữa mâu thuẫn và đấu tranh

giữa công đức và hi sinh

sổ theo dõi công tác phòng cháy chữa cháy

cập nhật dữ liệu lần kiểm tra cuối cùng

van nước rỉ từng giọt vàng khè

còi hụ cảnh báo như tiếng dế đầu hè văng vẳng

mặt nạ găng tay

cửa thoát hiểm

không có gì ngoài những gạch đầu dòng đậm đặc mùi công thức

bên cạnh hàng chục chữ ký thủ tục

mang mã số chung cư x, y, z...

 

 

Hoàn lương 

 

em hoa quỳnh nở về đêm

tôi thằng trộm đứng bờ phên ngập ngừng

hương một làn bỗng thơm lừng

tôi hoàn lương chỗ đã từng lưu manh

Nhà thơ Bình Địa Mộc

 

 

Đánh đu can đảm

 

Chiếc giá đỡ quay mặt phản bội

ký tự âm dương kết dính

rụng đầy khói

lá khô đêm huyền tịch

người đàn ông chăm ba lưỡi trăng

nuốt miếng khuya đạm bạc

cầm hơi câu hát buồn tênh

một mớ hổn mang tăm tích

cơn lâm sàng hiến tặng bắt đầu co giật

tiền sử bệnh hoang tưởng di căn

 

Sự thờ ơ buông súng

hơi lạnh buổi sáng

hốt nhiên phả dung dịch vào mái tóc đàn bà

cứ mỗi lần chải là rụng

cứ mỗi lần bới là bung

sau giấc mơ canh gà cục tác

băng vội qua cánh đồng đáo hạn gầy rộc

đức tin đá xéo cột mốc tôn thờ lãi suất

ngã nhào xuống bờ vai mị nương sũng ái

chạy thẳng vào tương lai kỳ đà

quấn ngọn đuốc đỏ lừ

tẩm bằng chất dẻo bất bại

không hề sợ

không hề hoảng loạn

trước sự hăm hở nhân sự cộng chuối khô

lăm lăm cuộc trở về chiến tích

một chút yên bình ẩm thực

cơn ho danh dự sục sạo

trườn qua canh bạc số phận

rớt xuống bẽ bàng

bàn tay đồng đội chằng chịt gân xanh

 

Hoang vắng thật sự kéo dài

cô đơn chệch choạc góc mùng tối hoẳm

móc áo treo bảng án thực dân mới

màu gì cũng xám ngoại trừ màu đen chủng loại

chọn lựa hay rũ bỏ

dấu hỏi trăm năm lơ lửng

mặc nhiên cái đẹp truyền thần không mang sắc âm cứu rổi

hiển hiện ly tán

chênh vênh đôi vai người hùng

vút ngọn giáo trị quốc

rờn rờn lời huấn thị yêu nước

hoang hoải tương lai khắc nhập

miễn dịch quá khứ buông lời ai oán

sự sống trên ốc đảo tình nhân cạn kiệt

chai đạm thời gian chạm đáy

chờ độc giả vút mắt câu thơ nằm nghiêng bức tử

 

Sài Gòn, 1.6.2018

BÌNH ĐỊA MỘC

 

 

CÙNG TÁC GIẢ:

 

>> Mặt trời rụng rún sau hè

>> Phiên tòa tháng ba

>> Bình Địa Mộc mật khẩu mùa đông

>> Cánh chim bạt gió tung tăng

>> Vọng tiếng kinh kề

>> Tháng bảy vừa nghe

>> Kết nối công khai danh bạ

>> Nửa đêm bước ngắn bước dài

>> Khúc biến tấu thời gian

>> Tín hiệu lúa đương thì

>> Bắt đầu từ những cuộc gọi

 

 

 >> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.