Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Bóc tờ lịch cuối năm

02.01.2018-22:20

 

NVTPHCM- Bóc tờ lịch cuối năm lòng tự nhủ: Thế là thời gian lại bắt đầu một chu kỳ mới! Nhưng thời gian là gì nhỉ: Một cuộn chỉ vô hình, đời này qua đời khác thao mãi không ngừng, khúc lành lặn trơn tru, đoạn rối bòng bong không sao tháo gỡ, cuối cùng, nào ai đã nắm được cái lõi chỉ kia để biết cuộc sống thật sự là gì mà con người say mê làm vậy!

 

Thời gian như cốc nước đầy tạo hoá không ngừng nghiêng rót, mỗi người một cốc cầm tay, kẻ nhấp nháp từng ly, người một hơi dốc cạn; đến khi chiếc cốc tuột khỏi tay mình, kẻ tiếc mãi vị ngọt đầu môi, người thấm nhận tê, cay, đắng đót, chẳng ai biết vị thật cuộc sống là chi, lòng mãi vẫn không nguôi cơn khát…

 

Thời gian như chuyến xe đời, không bến cuối cùng, cũng không nơi xuất phát; người lên xe tìm mơ mộng không đâu, kẻ chất chồng bạc tiền, lợi danh, khư khư ôm giữ… ai cũng ngỡ mình đang về với đích, đâu biết cả đời ta chỉ là cuộc đuổi bắt kiếm tìm… lúc tưởng bước chân sắp tới Thiên Đường, có khi lại là đang rơi xuống nơi Địa Ngục, còn những vòng quay bánh xe vô định kia thì vẫn lăn mãi lăn hoài…

 

Thời gian tựa làn gió thoảng, vừa sớm mai đã lại buổi chiều, một ngày đợi chờ thấy dài dằng dặc, một đời người phút chốc qua nhanh. Lúc thấy thời gian như được nung lên nóng bỏng bởi những ham muốn dục vọng con người, lúc lại lạnh tanh như mặt nước ao tù ngưng đọng. Thời gian luôn cứa vào ta chảy máu, rồi lại dịt lành mọi vết thương đau. Nhờ thời gian mà ta thấm nhận được hết buồn vui sự sống, những tình cảm vị tha, những tấm lòng nhân hậu để biết yêu thương, chung thuỷ, đợi chờ, sàng lọc lại cho mình những gì là tốt đẹp giữa bao trắng đen, gian dối, lọc lừa… Nghĩ về nó hay không thì thời gian vẫn trôi chảy không ngừng như dòng suối trước mắt ta róc rách, róc rách… tiếng nước mới êm dịu làm sao, nhưng mấy ai biết rằng cái tiếng dịu êm kia đã gọt, đã bào mòn biết bao đá núi, còn thời gian thì vẫn vẹn nguyên ăm ắp tràn đầy.

 

Một ngày bất ngờ, khi bàn tay mở chiếc đài bán dẫn để nghe bản nhạc không lời, tôi hình dung, thời gian như cuộn băng hình, phía này thao ra phía kia cuốn lại, mãi chuyển động theo nhau… Rút cuộc chỉ có 24 tiếng đồng hồ ngày đêm, khi mặt trời toả rạng, lúc bóng tối phủ che, kẻ kỳ khu, người lãng mạn, cuối cùng vẫn phải quay về với ngôi nhà thân thuộc của mình, ngày hai buổi nhóm lên ngọn lửa yêu thương, tiếp nối sự sống ngàn đời, lại nghe tiếng chim lích tích chuyền cành, tiếng trẻ reo đùa và lòng quên đi hết thảy hận thù, khổ đau, day dứt… Cảm giác lâng lâng rằng ta thật là hạnh phúc khi được sinh ra trên cõi đời này, được sống không chỉ vì ta mà còn vì hạnh phúc khát khao đồng loại. Ta bỗng tiếc quãng đời lang bạt đã qua… Dù chẳng thể lấy lại được gì, phần thời gian còn lại trên tay nhắc cho ta biết nâng niu gìn giữ. Con đường vẫn mở ra trước mặt, bao vẻ đẹp mê si lại đon đả chào mời, tay ta lại thao tiếp cuộn chỉ vui buồn, dù chẳng ai thấy được cái lõi chỉ kia để biết cuộc sống thật sự là gì, con người, đời nối tiếp đời mãi cứ mê say là vậy!

 

VĂN NGHỆ (1+2/2018)

 

 

>> XEM TIẾP NHỮNG VẤN ĐỀ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.