Tin mới Xem thêm

  • My Tiên những ký tự mùa…

    Khi đến với anh em chỉ có vài giọt sương/ Liệu chút nắng trong cánh sứ có đủ làm ấm áp mùa đông/ hàng rào nhà anh đã bám đầy dây leo trắng/ buộc mãi bước chân trong những lần trở về/ lối đi vào mang thêm viên gạch vỡ/ đã trót làm đau nhói một cơn say/ nhưng anh cất viên gạch ấy vào tim/ hơi thở nặng buồn đến nỗi loài hoa không dám nở/ sợ vô tư có lỗi bầu trời

  • Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

    Ám ảnh và day dứt, xót thương và căm giận, sợ hãi và đau đáu truy tìm một giải pháp cấp thiết, cận nhân tình... đó là những phức hợp cảm xúc xâm chiếm người đọc khi gấp lại cuốn truyện dài Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

  • Đỗ Bích Thuý - Váy ướt quấn vào bắp chân

    Tôi luôn luôn nhìn vào đôi bắp chân ấy. Đôi bắp chân trắng mảnh chi chít vết gai cào. Buổi sáng trong cái giá lạnh tái tê sương mù phủ kín

  • Vụ kiện hy hữu và hai gia phả giá trị

    Ngày trước ông bà thường bảo: “Vô phước, đáo tụng đình” nghĩa là vô phước mới kéo nhau ra tòa. Nhưng chuyện “đáo tụng đình” của hai họ Phạm và Nguyễn Văn ở làng Hương Quế và Đồng Tràm với chính quyền địa phương lại là điều “có phúc” không những cho tổ tiên dòng tộc của họ mà còn cho cả… lịch sử!

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

  • Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

    Mảnh đất cũ ủ ê ngôi nhà cũ/ mơ mơ những tán cây, dây leo dăng mắc/ có thật không cái màu xanh/ khi cả tiếng chó, tiếng gà/ và hơi ấm con người thiếu vắng/ Nền nhà ơi, mảnh vườn ơi tôi đang đứng đây/ cái thằng bé nhút nhát, nghịch ngợm/ của bao năm về trước/ mà có lẽ lớp cây nhâng nhâng, dài dại/ thế kia chắc gì hiểu được

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Bùi Sim Sim giữa hai chiều quên nhớ

20.10.2017-23:00

 

 

Giữa hai chiều quên nhớ

 

Chưa đủ nhớ để gọi là yêu

Chưa đủ quên để thành người xa lạ

Em ám ảnh anh hai chiều nghiệt ngã

Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia

 

Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya

Dịu dàng quá lời thì thầm của gió

Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ

Biết đâu chừng thiên sứ đến vây quanh

 

Trái tim đa mang chở tình yêu tròng trành

Thương với nhớ lắc lư nhịp sóng

Em là gì giữa bốn bề vang vọng

Anh nghẹn lòng khi thốt gọi thành tên.

 

 

Một chiều ngược gió

 

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh

Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi

Ngược lòng mình tìm về nông nổi

Lãng du đi vô định cánh chim trời

 

Em ngược thời gian, em ngược không gian

Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm

Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng

Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

 

Mang bao điều em muốn nói cùng anh

Chợt sững lại trước cây mùa trút lá

Trái Đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa

Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

 

Em trở về im lặng của đêm

Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ

Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió

Riêng chiều này - em biết, một mình em...

 

 

Anh đến giữa đời em

 

Anh đến giữa đời em

Như cơn mưa rào đầu, bất chợt

Như là ngẫu nhiên, như là hẹn trước

Như bao nhiêu cái có thể trong đời

 

Khi nửa - đời - mình còn thiếu vắng trong tôi

Bao khao khát, bao kiếm tìm mải miết

Một trí tuệ thông minh, một trái tim cuồng nhiệt

Một mẫu hình lý tưởng khắt khe

 

Hồn lang thang phiêu lãng cuối trời xa

Mắt mơ màng những nên thơ, huyền thoại

Gửi khắp đó đây: một chút dỗi, một chút hờn,

một chút buồn, chút nhớ

Bóng hình ai trong ảo giác đơn cô

 

Anh đến giữa đời em, như trận gió

không ngờ

Làm đảo lộn những gì em vốn có

Bao triết lý thơ ngây nhuốm màu sách vở

Bao ước vọng cao xa em mê mải kiếm tìm

 

Nửa cuộc đời em đang ở trong anh

Khi em nhận ra mình, mọi triết lý bỗng trở thành xa lạ

Anh - một mình chan hòa trong tất cả

Nỗi buồn, niềm vui, khát vọng ước mơ

 

Với em, anh là cả nguồn thơ

Bình dị sáng trong giữa cuộc đời rất thực

Không ồn ào, chẳng nhiều thề ước

Anh đã là tất cả của yêu tin

Anh đã là cái - nửa - của riêng em!

Nhà thơ Bùi Sim Sim

 

 

Ai nỡ

 

Ai nỡ trách tình yêu dâng tặng mình

Ai nỡ vô tình trước ánh nhìn nồng nàn tha thiết

Một trái tim đang mê say cuồng nhiệt

Ai nỡ đuổi xua, ai nỡ chối từ!?

 

Anh và em như sông đôi bờ

Có từ đâu, đi về đâu, ai biết

Rất gần cũng rất xa bởi lòng sông cách biệt

Ai nỡ trách nắng mưa, ai nỡ trách tình yêu

Nhưng xin đừng!... Ơi đôi mắt phiêu diêu!

 

 

Nghịch lý

 

Cùng một lúc tôi yêu hai người đàn ông

Một cuồng nhiệt một đằm thắm

Một đa tình một chung tình

Một mạnh mẽ một yếu đuối

Giữa hai người -  một sự bù trừ không gì thể nổi

Và tôi yêu cả hai

Và tôi cần cả hai

 

Nhưng sự đời thật oái oăm thay

Ai lấy được hai người một lúc!?

Lòng tôi buồn đến khóc

Đành phải chọn một thôi

Chọn rút thăm - đấy cách của tôi

Xin đừng trách! Nếu thăm kia không thuộc

                                       phần may mắn!

 

BÙI SIM SIM

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Nguyên Trân giữa song khuya thanh vắng

>> Nguyễn Thị Hạnh Loan ngọt ngào dâng hiến đam mê

>> Trúc Linh Lan khoả tiếng cười tươi vào hư không

>> Phan Thanh Bình trong căn nhà Đỗ Quyên

>> Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

>> Nguyễn Thanh Huyền đói những mùa thương nhớ

>> Nguyễn Đức Mậu thương kiếp ngựa một thời máu đổ

>> Lê Hải Chinh ghì chặt lòng thổn thức nỗi chờ mong

>> Văn Nguyên Lương phác hoạ không gian sáng

>> Vương Hoài Uyên gõ cửa mùa đông

>> Nguyễn Hồng & những giả định bất an

>> Ngô Thị Thục Trang nằm nghe tiếng quê trìu mến

>> Quách Lan Anh hò hẹn với cô đơn

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.