Tin mới Xem thêm

  • LLPBVH ảnh hưởng tư tưởng Phật giáo ở miền...

    Có hay không khuynh hướng lý luận - phê bình văn học chịu ảnh hưởng tư tưởng Phật giáo trong nền lý luận - phê bình văn học ở miền Nam trước 1975, đó là những vấn đề đặt ra trong nội dung bài viết. Với cứ liệu từ những công trình lý luận - phê bình văn học ở miền Nam trước 1975, nghiên cứu

  • Tiểu thuyết Mỹ nhân nơi đồng cỏ của Lê Hoài...

    Bằng cách phản ánh thông qua cái đẹp, tiểu thuyết "Mỹ nhân nơi đồng cỏ" (NXB Hội Nhà văn, 2017) của nhà văn Lê Hoài Nam đã làm sống lại

  • Nguyễn Quang Thân & Chàng thi nhân đầu...

    Nguyễn bước ra khỏi bóng những tán cây. Nhiều năm sau, khi đặt bút viết Truyện Kiều, Nguyễn Du đã thêm một dòng lạc thảo đề tặng Xuân Hương

  • Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

    nghĩ về quả tên lửa được Triều Tiên phóng đi/ có thể đã bay qua/ giấc mơ vượt lên chính mình của người khuyết tật

  • Sức sáng tạo và cá tính văn chương Đồng bằng...

    Văn chương đòi hỏi người viết phải sống chết với nó để nảy ra cá tính. Không có cá tính, không bay cao ý tưởng thì coi như chẳng thể tồn tại một thể loại văn chương đích thực. Văn chương dường như không còn chỗ dung thân ở Đồng bằng sông Cửu Long...

  • Không có trường phái viết văn Nguyễn Du!

    Mới đây, nhà văn - PGS. TS Văn Giá cho tôi biết, anh và một số nhà văn đang đề nghị cấp trên cho lấy lại tên ngôi trường xưa vì thực chất cho đến

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Bùi Xuân Tứ lời ru buồn trên đỉnh Pù Hu

24.8.2017-19:45

 

 

VỀ ĐI EM

 

Con chim chèo pheo chiều nao gọi bạn bên đồi

Nó vừa tha được cọng tranh khô lên ngọn cây mận đầu hè xây tổ

Mùa xuân này nó lại có đôi có lứa

Lại cùng nhau sinh cái đẻ con…

 

Mẹ thường tần ngần nhìn lũ chim non

Rồi lại nhìn ra con đường phía xa thung núi

Các con như cánh chim bay có khi nào thấy mỏi

Có khi nào nhớ về hòn đá nơi lưng đồi cũ kĩ đầy rêu…

 

Về đi em

Về với chín bậc cầu thang bậc nào cũng đợi đếm bước chân em ngày trở lại

Chiếc khung cửi lanh canh ngóng chờ bàn tay em dệt vải

Dệt cả mùa xuân hoa mận nở lưng trời

Mẹ lận vải bông vào qủa còn rồi tất tả đem phơi

Đợi ngày hội làng em trao cho người thương ấy

 

Có phải quả còn năm xưa bay cao mà người xa đến vậy

Trốn hòn đá cuội ngăn bước chân em đi, đi biền biệt mường người

Có phải giấc mơ cây Chu đồng dẫn dụ lối em tôi

Hay em mãi đi tìm trong lời xường về miền bông thau quả thiếc

Mà quên câu Đang* ta trao nhau đêm tình mùa xuân hò hẹn

Quên sợi vía trời anh buộc vội cổ tay

 

Về đi em

Mùa khói nương mắt mẹ lại nhòe

Cha vác cây phạ** đứng tần ngần đỉnh dốc

Ngóng đứa con xa, biết giờ bàn chân nó có còn quen leo dốc

Còn biết phát nương trỉa hạt lưng đồi

 

Về đi em

Về khi bếp than đã hồng lên vạc củi đầu sàn

Về ru lòng mình đi qua hết những bão giông, buồn tủi

Về mơ giấc mơ hòn đá cuội trổ hoa vào chiều nào xa ấy

Về ru mùa biếc lưng trời.

 

______

* Đang:  một làn điệu hát của người Mường

** Phạ: Dao dài dùng để phát nương

 

 

ĐỢI EM

 

Em đã không còn về bên núi

Cùng anh kén đất đỏ trồng vang

Cùng anh tìm đất vàng trồng đậu

Cùng nhau ta đợi những mùa sang

 

Em đã không còn về bên núi

Chín bậc nghiêng nghiêng đứng thẫn thờ

Anh vít rượu cần môi chát đắng

Buồn tiếng sáo Ôi chẳng cất lên

 

Mẹ cài sợi tơ lên vách phên

Sợi tơ mùa cũ có còn bền?

Trăng soi lên tấm chăn dệt dở

Một con Păng póp đứng lẻ đôi

 

Đường lên nương, giờ có anh thôi

Nắm ngô uôi vơi đi một nửa

Chiếc gùi lẻ, nặng hơn mọi bữa

Mặt trời dài con dốc cũng xa

 

Mấy mùa bông vo không trổ hoa

Mấy mùa chim Coong không gọi bạn

Mấy mùa nương dâu không người hái

Mấy mùa anh quên tiếng chiêng vui

 

Em đã không còn về bên núi

Mình anh vẫn đợi cuối thung xa

Có tiếng gà kêu bên nương lạ

Gọi đỏ hoàng hôn úa lưng trời

 

 

LỜI RU BUỒN TRÊN ĐỈNH PÙ HU

 

Cha mẹ ưng gả con khi nương ngô còn xanh

Bắp non chưa ngậm sữa

Cây ngô non trên hốc đá

Ngược gió lung lay

Cha ưng gả con trong cơn say

Bạc trắng xòe ngang bậu cửa

Vết than đếm tuổi con cha vạch thêm vết nữa…

Ngày mai con Mén lấy chồng!

 

Tóc xanh con chưa biết vấn khăn

Lưng thon chưa biết đeo xà tích

Đệm bông lau mẹ dạy con chưa dệt

Ché rượu cần con chưa dám ủ men

Ngày mai đây hong bếp lửa nhà người

Có thôi lạnh không những mùa đằng đẵng

Thấy mình như con nai, con hoẵng

Lạc bầy giữa chốn rừng khuya

 

Trăng non ánh sáng xanh xanh

Trăng mười ba chưa kịp tròn đôi má

Trăng không nói lời gì cả

Chỉ có tiếng nước mắt con rơi

Ngày mai nhà người mẹ ơi

Nương xanh rồi dần tập chín

Tựa lưng vào đêm thương mùa trăng rịn

Có lời ru buồn trên đỉnh Pù Hu...

Nhà thơ trẻ Bùi Xuân Tứ (dân tộc Mường ở Thanh Hoá)

 

 

MÙA LÚA MỚI

 

Bông Trăng ủ nụ hồng ngực núi

Ngô căng bắp nõn mướt bãi thung

Đứa trai buông Sáo vào mùa mới

Rộn rã lưng nương đứa gái cười

 

Bước chân đánh thức hòn đá cuội

Núi vén màn mây chạm mặt người

Bên nương lúa chín ươm màu kén

Mế thoăn thoắt nái, vắt lúa về

 

Nếp thơm vàng nõn phơi bậc gió

Mế vui quên cả mồ hôi rơi

Đứa trai địu gùi đùa với nắng

Lúa ở trên lưng hát với người

 

Mùi cơm lúa mới loang theo khói

Bản nhỏ xôn xao tiếng reo vui

Được mùa lúa mới, thêm duyên mới

Đứa trai, đứa gái đón nhau về

 

 

EM KHÔNG VỀ MÙA THU

 

Em không về mùa thu

Vạt trời quên trở biếc

Mây lửng lơ tầng không

Giấu điều gì hối tiếc

 

Em không về mùa thu

Đóa cúc quỳ nở muộn

Cánh mỏng tang đìu hiu

Lặng trong chiều gió cuốn

 

Em không về mùa thu

Hơi sương thôi miên du

Trong mênh mang âm u

Gợi lên màu mắt biếc

 

Em không về mùa thu

Lẻ đôi tiếng chim gù

Gọi bạn xa, bạn xa

Lạc trong niềm hối tiếc

 

Chia tay chiều li biệt

Tóc trắng thôi còn xanh

Vỡ trong nhau hoài niệm

Ký ức thành mong manh

 

Còn nợ nhau kiếp trước

Còn đợi nhau kiếp sau

Dù tìm nhau muôn kiếp

Ta có còn trong nhau?

 

Mùa trôi đi vội vã

Chẳng còn đợi người qua

Lá vàng thành kỷ niệm

Em về thu còn không?

 

BÙI XUÂN TỨ

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.