Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Chợt nghĩ về hoa

8.3.2018-10:10

 

 

Chợt nghĩ về hoa

 

ĐẶNG HUY GIANG

 

NVTPHCM- Khi đọc đến: “Trái đất không bao giờ đủ hoa/ cho đàn ông hái/ trái đất không bao giờ đủ đàn ông/ cho hoa tỏa hương” thì tôi tự hỏi: Sao Phan Hoàng không viết: Trái đất không đủ đàn ông cho đàn bà hái? Ngẫm mới thấy Phan Hoàng thật tỉnh táo và biết “thoát hiểm” đúng lúc…

 

CHỢT NGHĨ VỀ HOA

 

Chiếm được trái tim một phụ nữ

như sở hữu một bông hoa

có loài hoa đẹp và hiền

có loài hoa đẹp và độc

 

Trái đất không bao giờ đủ hoa

cho đàn ông hái

trái đất không bao giờ đủ đàn ông

cho hoa toả hương

 

Tôi lướt qua trái đất này

như một ngọn gió nhẹ đầy sinh lực

ngưỡng mộ các loài hoa

chạm vào đâu cũng hiền cũng độc

 

Hoa độc hoa hiền

hoa nào cũng quyến rũ

hoa nào cũng có khả năng làm thuốc

hoa nào cũng thổi bùng lửa xuân

hoa nào cũng bao phủ mùa đông băng giá

 

Trái đất như viên bi vô tri rơi tự do về đâu

nếu một ngày lỡ vắng hương sắc loài hoa

ngọn gió tôi lưu lạc về đâu

nếu một ngày người phụ nữ mình yêu nổi hứng nói lời từ biệt…

 

PHAN HOÀNG

 

Nói đến “Chiếm được trái tim một phụ nữ/ như sở hữu một bông hoa” là đã bao hàm sự sở hữu mong manh của tình yêu trong ấy rồi. Còn chia ra hoa lành, hoa độc là có sự phân biệt của tình yêu trong ấy rồi.

    

Khi đọc đến: “Trái đất không bao giờ đủ hoa/ cho đàn ông hái/ trái đất không bao giờ đủ đàn ông/ cho hoa tỏa hương” thì tôi tự hỏi: Sao Phan Hoàng không viết: Trái đất không đủ đàn ông cho đàn bà hái? Ngẫm mới thấy Phan Hoàng thật tỉnh táo và biết “thoát hiểm” đúng lúc. Rồi Phan Hoàng chỉ ra: Đàn ông vốn tham, đàn bà lại vốn quyến rũ, hấp dẫn; đàn ông vốn có bản chất chinh phục, đàn bà vốn có bản chất hái lượm.

    

Đi xa hơn, Phan Hoàng lại luôn “ngưỡng mộ các loài hoa” và anh cảm thấy từ trực giác: “chạm vào đâu cũng hiền cũng độc”.

   

Kết thúc, Phan Hoàng sợ: Biết đâu ngọn gió tôi lưu lạc về đâu/ nếu một ngày người phụ nữ mình yêu nổi hứng nói lời từ biệt”.

   

Sao không giận dỗi, bực bội, khó chịu…mà là “nổi hứng” nói lời từ biệt? Đây là cách nói, cách sử dụng từ ngữ tạo nên cái thật riêng của Phan Hoàng đặng tạo ra một sắc thái tình cảm kiểu Phan Hoàng.

 

 

TIN LIÊN QUAN:

 

>> Tiếng nói tâm linh trong thơ thế hệ Đổi mới - Phạm Thị Trịnh

>> Dòng chảy Tự do giữa hai bờ lựa chọn - Trần Việt Hà

>> Sự cần thiết của hồi ký - Trần Hữu Dũng

>> Đôi dòng về sáng tạo thơ - Mai Văn Phấn

>> Muốn đổi mới thơ cần đổi mới cảm thức của nhà thơ - Từ Quốc Hoài

>> Tính đa chiều không gian - thời gian trong Bến quê - Nguyễn Văn Ba

>> Văn học mạng trong dòng chảy văn học nước nhà - Đỗ Hải Ninh

>> Đọc thơ Phan Thanh Bình - Hoàng Thị Thu Thuỷ

>> Rượu ngon cặn cáu cũng ngon - La Mai Thi Gia

 

  

>> XEM TIẾP NGHIÊN CỨU - LÝ LUẬN PHÊ BÌNH CỦA TÁC GIẢ KHÁC...  

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.