Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Chu Quang Mạnh Thắng & Chị Phượng

04.02.2015-19:20

 Nhà văn Chu Quang Mạnh Thắng

 

Chị Phượng

 

TRUYỆN NGẮN CỦA CHU QUANG MẠNH THẮNG

 

NVTPHCM- Hơn tôi có ba tuổi, vậy chứ cái gì chị cũng tỏ ra hơn hẳn. Chị với tôi chẳng bà con họ hàng gì. Chỉ gần ngõ nên thân thiết, thế thôi. Ngay từ hồi nhỏ, tôi đã chơi thân với chị. Lúc đó, tôi chỉ là một thằng bé con hiền lành, lúc nào cũng được chị che chở. Chị đanh đá tới mức cả xóm phải nể. Cũng chỉ vì quá đanh đá nên chị ít bạn. Cóc cần! Chị chỉ cần một thằng bé con bên nhà - là tôi, làm bạn là đủ. Chị học trên tôi ba lớp. Đến năm lớp chín thì chị bỏ học. Vì theo bố chị, con gái học lắm mà làm gì! Có điều, chị còn ít tuổi nên bỏ học, ở nhà cũng chẳng làm được việc gì. Lêu têu vài năm, chị mới ra khỏi làng, theo người ta đi buôn bán làm ăn ở dưới thị xã. Chị lanh lẹ, tính tiền nhanh như máy và đanh đá hơn cả gà mái mẹ. Thế nên, chẳng mấy chốc đã vang danh khắp thị xã. Lần nào về, chị cũng sang tìm tôi và kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện. Hầu hết những câu chuyện chị kể, đều liên quan tới công việc làm ăn buôn bán. Khi thì chị khoe đã làm quen được với ông công an này, lúc thì khoe đã chơi thân được với ông quan thuế kia… Hình như, tất cả những người mà chị quan hệ lúc này đều là đàn ông và làm… quan. Nhờ có chút nhan sắc, lại trẻ nên chị rất dễ chiếm được cảm tình của những tay đàn ông mà chị thường khoe với tôi. Chẳng bao lâu sau, tôi nghe thiên hạ đồn chị cặp bồ với một gã lái buôn rất giàu có. Rồi họ xì xầm, xì xào với nhau mỗi khi nhìn thấy chị. Chẳng hiểu sao, chẳng bao giờ họ bỏ được cái thói xoi mói chuyện người khác. Ghét mồm miệng thiên hạ, chị ít về. Có về thì một loáng lại đi ngay. Lần nào về, chị cũng nhắn tôi qua nhà, hỏi han đôi ba câu rồi khen:

 

- Dạo này, chú mày có phổng phao và đẹp trai hơn!

 

Cứ thế, lần sau tôi “đẹp trai” hơn lần trước. Và chị cũng vậy, lần nào về cũng đổi mới. Lắm lúc, tôi cũng chẳng nhận ra.

 

*

*     *

 

Tôi lên Hà Nội học, cũng là lúc tôi và chị Phượng ít gặp. Bẵng đi một thời gian, bỗng dưng một ngày, chị Phượng xuất hiện ở cửa căn phòng, nơi tôi và ba tên sinh viên khác cùng trọ. Ngỡ ngàng một chút trước sự xuất hiện đột ngột của chị, tôi hỏi:

 

- Làm sao chị biết chỗ ở của em?

 

Không trả lời vội, ngồi xuống chiếc ghế đẩu tôi đưa, chị gật đầu chào cả bọn rồi thản nhiên trước sự luống cuống của bốn tên con trai mới lớn đang bận quần đùi, áo ba lỗ. Chị rút bao thuốc trong túi xách ra mời cả bọn:

 

- Hút thuốc, mấy chú!

 

Rồi chị rút một điếu đưa lên môi, bật lửa châm rồi rít, rồi thả bằng hai lỗ mũi khiến mấy thằng bạn tôi chưa kịp hết ngạc nhiên này lại tới sự ngạc nhiên khác. Chúng quay sang tôi, vẻ dò hỏi. Tôi bèn giới thiệu:

 

- Đây là chị Phượng! Người cùng làng!

 

Mấy thằng bạn tôi khẽ gật đầu rồi kiếm cớ chuồn hết. Còn tôi, vẫn chăm chú nhìn vào hai “ống khói” trên khuôn mặt đẹp đẽ của chị. Dạo này, chị có phần phốp pháp và sành sỏi hơn trước. Nhìn chị, đố ai biết được, trước đây, chị là một cô gái thôn quê. Những trang phục trên người chị bây giờ, còn “mô-đen” hơn cả những cô gái sành điệu nhất trong giới ăn chơi chốn Hà Thành.

 

- Sao hả? Ngắm xong chưa? Mặc quần áo dài vào, ra phố với chị! - Chị nói rồi lại thả khói thuốc qua hai lỗ thông hơi phía trên cái miệng xinh xắn.

- Ra phố, làm gì? - Tôi hỏi.

 

Chị đứng dậy, đi quanh căn phòng nhỏ như cái chuồng chim câu của tôi rồi khép cánh cửa sổ lại:

 

- Đã lâu, chị em mình không gặp! Ra phố uống nước, tâm sự một chút!

 

 

Thế thì được. Tôi đóng nốt cánh cửa chính rồi theo chị ra phố. Chúng tôi chui vào một quán càfê. Vừa nhấm nháp càfê như một gã đàn ông thực sự, chị vừa chửi rủa một thằng nào đó mà tôi không hề biết mặt. Có lẽ, hắn ta đã làm phật lòng chị!… Dạo này, chị bỏ cái thị xã xưa cũ ấy rồi. Chị theo người ta lên biên giới làm ăn lớn rồi đánh hàng về Hà Nội. Dạo này, chị đang trúng quả. Đời chị đang lên hương. Chị còn khoe đã làm quen được mấy thằng cha hải quan cửa khẩu X, cửa khẩu Y… và công việc của chị, có tương lai lắm! Chị còn xổ ra cả một tràng tiếng Tàu khiến một thằng được học hành hẳn hoi như tôi cũng cảm thấy chóng mặt. Rồi chị khoe, hiện đang ở trong một khách sạn sang trọng gần đây, mấy ngày nữa mới ngược. Có điều, nằm một mình ở khách sạn thấy buồn nên chị đã đến tìm tôi. Theo chị lúc này, cả Hà Nội chỉ có mỗi mình tôi là thân thiết, là hiểu chị nhất! Mặc dù bao lâu nay, tôi không hề có một chút thông tin gì về chị. Dạo này, chị càng ít về quê. Tôi lại càng không nghe ngóng được gì. Lần này gặp, cũng chẳng cần đợi tôi hỏi, chị đã thổ lộ hết. Cả những câu chuyện giao dịch, luồn lách  thuận lợi bằng cách cặp bồ với những thằng cha người Tàu và những thằng cha cán bộ này nọ… chị cũng chẳng cần giấu giếm, cũng chẳng thấy ngượng ngùng khi kể. Không hiểu sao chị lại tin tưởng và kể cho tôi nghe hết những chuyện như thế? Rồi chị ngửa cổ lên trời, kết luận:

 

- Đàn ông bây giờ, đối với chị, chỉ còn là một… ví dụ!

 

 … Im lặng một lúc, chị vỗ đùi đánh bốp:

 - Chết quên! Nãy giờ chị nói hơi nhiều mà quên không hỏi han chú mày được một câu! Bỏ qua nhá! - Rồi chị đẩy gói thuốc sang phía tôi - Hút đi rồi chị hỏi chuyện!

 

Tôi lắc đầu, xua tay rối rít. Chị chép miệng nhìn quanh:

- Trong quán này, có đến cả chục thằng đàn ông, lại chỉ có mỗi mình chị hút thuốc! Ngược đời quá phải không?

 

Rồi chị hỏi tôi:

- Chừng nào học xong hả Tùng?

- Hai năm nữa!

- Học xong, về đâu?

- Em chưa biết!

 

- Chừng nào học xong, đi buôn với chị!

- Em không biết buôn bán!

- Chị sẽ huấn luyện cho! Ai chứ, chú mày thì chị bảo đảm, có thể buôn bán, làm ăn được!

 

Tôi bèn cười xoà:

- Thôi, chuyện ấy để sau!

 

Chị lại ngửa cổ định than vãn một điều gì đó, tôi bèn hỏi trước:

- Chừng nào chị mới định lấy chồng?

- Chồng à?…

 

Chị có vẻ buồn khi nghe nhắc chuyện chồng con. Lại rút thuốc châm lửa, rít một hơi dài, chị lắc đầu:

- Chưa biết!

 

Rồi chị cố tình xua tay khi những nét buồn chưa kịp tan hẳn:

- Ôi, đời còn dài mà, lo gì! Với lại, đàn ông bây giờ đối với chị…

- Chỉ còn là ví dụ!

 

Chị nhếch mép cười:

- Đúng vậy!

 

… Cuối buổi, chúng tôi chia tay nhau. Chị móc bóp, dúi vào tay tôi một nắm tiền:

- Chú mày cầm lấy mà tiêu xài!

 

Tôi bèn ngăn lại. Chị gạt phăng:

- Chị biết, sinh viên bọn mày rách hơn chị Dậu, cầm lấy mà xài! Dạo này, chị đang làm ăn nên! Chú mày đừng nghĩ ngợi!

 

Tôi dúi trả lại xấp tiền vào trong bóp của chị rồi nhanh chóng nói lời chia tay.

- Đồ… sĩ !

 

Chị quăng vào mặt tôi một câu rồi ngúng ngẩy bước ra khỏi quán. Cặp mông căng tròn, ngon mắt của chị cứ nảy tanh tách khiến tôi rối cả mắt. Lần đầu tiên trong đời, chị quăng vào mặt tôi một câu “quan trọng” như thế!

 

Khoảng một thời gian sau, chị lại đến tìm tôi. Chị chép miệng:

 

- Đã lâu, không được ăn một bữa cơm gia đình. Lắm lúc, ngồi trước những bàn tiệc, lại thèm vài quả cà chấm mắm tôm! Chậc! Ước gì…

 

Tôi bèn rủ chị đi ăn cơm bụi. Chị đồng ý ngay. Gì chứ cơm bụi thì bọn sinh viên xa nhà chúng tôi ngày nào mà chẳng ba bữa. Chúng tôi dừng chân tại một hàng cơm trong một con hẻm nhỏ. Bàn cơm của tôi và chị có đủ đậu phụ, thịt luộc chấm mắm tôm, canh rau muống tương gừng và đĩa cà pháo giòn giòn, chua chua… đặc những hương vị dân dã, quen thuộc ở quê tôi. Những hương vị mà một người lắm tiền như chị Phượng cũng lắm lúc phải thấy thèm. Cắn những quả cà pháo giòn rôm rốp, chị gật đầu:

 

 - Ngon!

 

Những kỷ niệm thời xa xưa bỗng ùa về trong tôi và chị. Chúng tôi vừa ăn, vừa ôn lại những tháng ngày khó quên ấy. Cái vẻ đanh đá, sành sỏi thường ngày của chị bỗng biến mất. Trước mặt tôi, chị đang là một người phụ nữ khác với mọi ngày. Có lẽ, hôm nay chị vui lắm! Tôi ăn như nhấm nháp cả những niềm vui cùng chị. Sau bữa cơm, tôi rủ chị đi ăn kem ở Tây Hồ. Chị đồng ý ngay. Không hiểu sao hôm nay chị lại khác thế. Cuối buổi, chị nắm lấy vai tôi lắc mạnh:

 

- Cám ơn chú mày! Cám ơn một ngày đẹp hơn tất cả mọi ngày!

 

Rồi chị về khách sạn. Hôm sau thì chị ngược.

 

Chuyến ấy, chị bị “sập cầu”. Trở về Hà Nội, chị lại đến tìm tôi. Khác với lần trước, chị không thèm một bữa cơm gia đình mà thèm có một thằng bạn rượu! Tôi không uống được rượu nhưng cũng không thể từ chối được chị. Bởi cả Hà Nội lúc này, cũng chỉ có một mình tôi đáng tin tưởng để chị tìm đến, giãi bày tâm sự. Chị cầm chai rượu tây, bật nắp rồi bảo:

 

- Dùng cái này để tạm quên đi một ngày không nên nhớ!

 

Rồi chị rót rượu cho tôi và cho chị. Lúc ngà ngà, chị lại hằm hằm chửi một vài thằng nào đó vừa phản bội chị… Tôi ngồi sượng sùng trong quán rượu trước người phụ nữ sành sỏi, một tay cầm cổ chai và một tay cầm điếu thuốc, miệng chửi túa lua… Mặc kệ, chị vẫn bô bô như đang muốn tìm cách trút hết những bực dọc trong lòng…

 

- Bây giờ, chị chỉ còn tin mỗi chú mày thôi! - Chị lại thêm một câu sau khi kết thúc một tràng dài.

 

Tối. Tôi phải dìu chị về khách sạn. Chị đi như dựa hẳn vào người tôi. Toàn thân chị nóng phừng phừng, tôi cảm thấy thế. Bước vào phòng, chị nắm hai vai tôi rồi kéo sát lại gần. Ngắm tôi một hồi, chị kết luận:

 

- Trông chú mày cũng khá đẹp trai, hơn hẳn lúc chưa uống rượu!

 

Rồi chị áp sát bộ ngực căng tròn, nóng hổi vào người tôi. Hơi thở của chị cũng gấp gáp lạ thường… Ngượng ngùng, tôi khẽ lùi lại rồi quyết định chia tay với chị.

 

- Cái đồ… nhát chết!

 

Chị lại quăng vào mặt tôi một câu “quan trọng” nữa rồi đóng sầm cánh cửa lại. Bước ra khỏi khách sạn, trống ngực tôi vẫn đập thình thình. Không ngờ, đó cũng là lần cuối cùng, tôi và chị gặp nhau ở Hà Nội.

 

*

*     *

 

Tốt nghiệp. Tôi vào Sài Gòn làm thuê cho một chi nhánh công ty có trụ sở ở Hà Nội. Tôi đi biệt tích mấy năm không về. Bỗng một ngày, tôi lại gặp chị Phượng tại… Sài Gòn! Một điều mà tôi không thể tưởng. Chị đến tìm tôi và cho biết, dạo này, chị đang buôn trái cây từ Trung Quốc vào Sài Gòn. Rồi lại buôn trái cây từ đồng bằng sông Cửu Long sang Trung Quốc. Mới có một thời gian ngắn mà cả chợ Cầu Muối đã biết đến uy danh của chị. Họ còn gọi chị bằng một cái tên rất giang hồ: “Phượng Ó!”. Vẫn thói quen ở khách sạn như cũ. Vẫn hay hút thuốc và uống rượu. Vẫn đanh đá tranh chua hơn cả gà mái mẹ. Cái tên Phượng Ó xem ra rất hợp với con người của chị. Công việc buôn bán làm ăn thuận lợi. Tiền bạc dư giả, chị tậu nhà ở Sài Gòn rồi ngồi một chỗ, điều khiển việc bán buôn. Thỉnh thoảng, chị lại đến tìm tôi và rủ đi ăn một bữa cơm quê có món cà pháo chua giòn. Vì theo chị, cả Sài Gòn lúc này cũng chỉ có mình tôi là thân thiết và hiểu chị hơn cả. Rồi chị lại khoe đã làm quen được với ông này, ông nọ ở tại đất Sài Gòn này… Tôi phục chị sát đất. Phục ở cái tài ăn nói, ngoại giao và cả những sự liều lĩnh, bạt mạng của chị, một người đàn bà học hành chẳng được là bao.

 

Thời gian sau, không hiểu vì lý do gì, chị bỏ luôn cái nghề buôn bán đầy may rủi. Chị gom tiền, góp vốn làm ăn với một công ty nọ. Chị lại gặp thời và càng ngày càng lắm tiền nhiều của. Gần bốn chục tuổi đầu, chị mới chịu đi lấy chồng. Chồng chị cũng là một tay có máu mặt trong giới kinh doanh buôn bán. Không hiểu sao, được vài năm thì họ chia tay. Chưa có mụn con nào nên cũng dễ dàng giải quyết mọi vấn đề. Họ chia tay lặng lẽ, không chút ồn ào, ầm ĩ… Mãi về sau này, tôi mới được biết nguyên do dẫn đến việc ly hôn của họ. Hơn nửa đời người, bây giờ chị mới cảm thấy những nỗi cô đơn, trống trải mặc dù chị chẳng thiếu gì tiền của.

 

Tôi cũng lấy vợ khá muộn so với đám bạn bè cùng lứa. Khác với chị, cuộc sống của tôi khá chật vật. Chị thường cho rằng, đấy là do tôi cả. Rồi chị chép miệng:

 

- Giá ngày xưa mày theo tao đi buôn thì khác rồi!

 

Có thể là như vậy. Nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy hối hận trước những lựa chọn của mình.

 

Ngày vợ tôi sinh con đầu lòng, chị mừng như chính mình vừa mới sinh ra nó vậy. Chị bảo:

- Sinh tiếp một đứa nữa cho tao!

 

Vợ chồng tôi còn chưa kịp hiểu thì chị đã tiếp:

- Tao… nuôi!

- Chị thích trẻ con thế, sao không đẻ lấy một đứa mà nuôi? - Tôi buột miệng hỏi.

- Tao đẻ được thì còn nói làm quái gì! - Chị có vẻ hơi cau có.

 

Tôi thực sự không hiểu được hết câu nói của chị. Mãi về sau này, tôi mới được biết. Thì ra, chị không thể sinh con được nữa, mặc dù đã tốn khá nhiều tiền của để chạy chữa suốt mấy năm liền. Nguyên nhân vì sao, chính bản thân chị cũng không biết rõ. Có thể đây chính là hậu quả sau một thời oanh liệt của chị. Nó cũng là lý do khiến vợ chồng chị phải chia tay nhau.

 

Tôi vẫn vô tư lắc đầu:

- Thôi, một đứa thôi chị ạ!

- Không đẻ nữa thì mai mốt tao bắt đứa này vậy! Sau này, nó sẽ là con… của tao!

 

Từ đó, chị cũng thường xuyên ghé qua nhà tôi. Lần nào đến, chị cũng vồ lấy đứa con tôi mà hôn hít, mà ghì chặt, ngay cả lúc thằng bé đang say ngủ khiến nó sợ hãi khóc thét lên và oằn người như muốn tìm cách thoát ra khỏi hai cánh tay đang nhiệt tình quá mức của chị.

 

- Im nào! Tao có ăn thịt mày đâu mà sợ!

 

Chị quắc mắt quát khẽ rồi lại nựng. Rồi chị ầu ơ hát. Không hiểu chị biết hát ru từ lúc nào? Những tiếng hát của chị cũng có vẻ thành thạo, trôi chảy, có lẽ còn hơn cả vợ tôi - một người mẹ trăm phần trăm…

 

Từ khi có thêm thằng bé, gia đình tôi bỗng trở nên đông vui và đầm ấm hơn. Chị Phượng cũng thường xuyên qua lại. Những bữa cơm quê gồm rau, đậu, cà… của gia đình tôi cũng thỉnh thoảng có sự tham gia của chị. Mỗi khi có dịp ngồi chung, cắn những quả cà muối giòn tan, quê hương lại tràn về đầy ắp trong tôi và chị… Và tôi biết, chị lại đang thèm khát một gia đình nhỏ bé nhưng đầm ấm, tràn đầy tiếng trẻ thơ và những phút giây hạnh phúc như gia đình của tôi!

 

 

 

>> XEM TRUYỆN NGẮN TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.