Tin mới Xem thêm

  • Lê Mỹ Ý trong một khoảnh khắc

    Con bướm/ Đêm đâm vào bức tường/ Hóa thạch/ Trong một khoảnh khắc/ Bạn cũng đụng vào bức tường/ Chỉ thấy bụi vôi rơi xuống/ Có tiếng động ở bên kia tường đối diện/ Một người sẽ bước ra/ Hay một con mèo đuổi chuột/ Chỉ có con bướm đêm mới hay/ Cái lạnh phút giây nằm trên nền xi măng/ Lạnh đến thế nào

  • My Tiên những ký tự mùa…

    Khi đến với anh em chỉ có vài giọt sương/ Liệu chút nắng trong cánh sứ có đủ làm ấm áp mùa đông/ hàng rào nhà anh đã bám đầy dây leo trắng/ buộc mãi bước chân trong những lần trở về/ lối đi vào mang thêm viên gạch vỡ/ đã trót làm đau nhói một cơn say/ nhưng anh cất viên gạch ấy vào tim/ hơi thở nặng buồn đến nỗi loài hoa không dám nở/ sợ vô tư có lỗi bầu trời

  • Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

    Ám ảnh và day dứt, xót thương và căm giận, sợ hãi và đau đáu truy tìm một giải pháp cấp thiết, cận nhân tình... đó là những phức hợp cảm xúc xâm chiếm người đọc khi gấp lại cuốn truyện dài Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

  • Đỗ Bích Thuý - Váy ướt quấn vào bắp chân

    Tôi luôn luôn nhìn vào đôi bắp chân ấy. Đôi bắp chân trắng mảnh chi chít vết gai cào. Buổi sáng trong cái giá lạnh tái tê sương mù phủ kín

  • Vụ kiện hy hữu và hai gia phả giá trị

    Ngày trước ông bà thường bảo: “Vô phước, đáo tụng đình” nghĩa là vô phước mới kéo nhau ra tòa. Nhưng chuyện “đáo tụng đình” của hai họ Phạm và Nguyễn Văn ở làng Hương Quế và Đồng Tràm với chính quyền địa phương lại là điều “có phúc” không những cho tổ tiên dòng tộc của họ mà còn cho cả… lịch sử!

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Chùm thơ Du Nguyên

02.4.2017-07:00

HƯỚNG TỚI HỘI NGHỊ

NHỮNG NGƯỜI VIẾT VĂN TRẺ TPHCM LẦN IV

>> Thư ngỏ gửi các cây bút trẻ

 >> Chùm thơ Kiều Maily

>> Chùm thơ Trần Võ Thành Văn

 

 

NGƠ NGÁC ẤY

 

Vân vê rồi thả đám rêu xuống kỷ niệm phố
nhìn đôi tình nhân lững thững
lững thững cá cảnh nhiều màu
kiếm mồi
chao đi chao lại rồi làm tình rồi đẻ ra các đôi tình nhân khác rồi
và rồi kỷ niệm bất tận
vân vê mân mê

Buổi sáng chiếc khăn voan 
rớt từ nơi cao nhất của khu nhà 
như bài hát trong nhất của thành phố
có đàn bò đeo lục lạc
như vừa qua đây

 

Tôi thèm gió 
thèm ngửi mùi nước đái bò, mùi phân bò, mùi lông lá bò, mùi ợ của bò
ký ức của bò vương vãi 
nơi đây mùi nhạt nhẽo chân thật
mùi lòng tôi chân thật
chân thật bốc mùi
mùi
ì
hì hì

 

Ngơ ngác ấy
là tuổi trẻ của tôi
rơi tõm từ căn nhà ngập tràn hang hốc
đàn bò về buồn không
cánh đồng buồn không

Không còn ai hỏi thăm
đàn bò đi qua thành phố mất rồi
ngơ ngác ấy…

 

 

KHÚC LÊU HÊU MÙA HÈ

 

Đêm nay,

hãy viết khúc lêu hêu mùa hè
ngày đã chán chường
lại đây, lêu hêu ý nghĩ
sự bỏ đi của thân xác
có hề chi
li ti 
ti tí

 

Quay cuồng xẩm tối là ngọn gió già
mơ về thời thiếu nữ
chết ngạt trong thang máy số 10

 

Thế hệ tôi chỉ biết kêu ca
la cà quán xá
long nha long nhong
không ngày tháng

 

Thế hệ tôi 
là một bọn ba láp, nhởn nhơ, châu chấu, chuồn chuồn
sáng buồn rầu, tối co ro
diện trang phục rực rỡ

thế hệ tôi nhợt nhạt
với nỗi buồn nhờ nhờ
nhờ nhờ xếp hàng
đi qua tuổi trẻ

 

Đêm nay, 
cùng tôi say một khúc lêu ha lêu hêu
cuộn tròn chăn lại
đi vào giấc mơ của nhau
chín rộ nỗi buồn thế kỷ

 

Bạn lại ba láp mất rồi
bạn biết quái gì về nỗi cô đơn 
ngoài kia thời gian gặm mòn sự sống
ngoài kia lịch sử vẫn còn đỏ rựng
bác gì lớn tuổi vẫn đeo huân chương mỗi lần ra đường

 

Thôi đừng về đuổi gió trên đồi cao
lại đây lêu hêu nỗi buồn bỏ vào tủ lạnh
lại đây cầm một que kem mùa hè tan chảy
lêu lêu lêu lêu

 

 

TOÀN THÂN RUN LÊN NHƯ SẮP MỌC MẦM

 

Hôm nhớ gió quá
chạy ra ngã ba
thành phố không có mặt người
thành phố không còn tình yêu
thành phố mặt trời đỏ ối
thành phố thu lu trên cao
hành phố buồn, thành phố hát lêu ngêu

 

Hôm phố nhạt quá
đi tìm chút phấn son 
mùa này chỉ còn cúc vàng
mùa này chỉ có mây bay 
mùa này những ngôi nhà phố cổ tự hoại
mùa này vài ba sở thích cổ điển
mùa này em phù phiếm váy hoa

 

chạy về ngõ Tạm Thương
mới hay tình yêu đã trôi về năm trước
chẳng còn chút hương thơm
băng qua cánh đồng
mùi ấu thơ ế ẩm

 

Trôi về cuối phố
toàn thân run lên như sắp mọc mầm
cuối phố đầy khuôn mặt
sắp mọc mầm

thành phố đầy những mầm thất tha thất thểu 
những thất thểu thất tha
thành phố tha hương
từ nghìn năm trước

 

Hôm buồn quá
ngồi mãi ngã ba
chẳng biết đi đâu
thành phố không mùa
thành phố ăn xin
thành phố toàn rác
thành phố lạnh ngắt
vì mưa bay bay…

 

DU NGUYÊN

 

Nhà thơ trẻ Du Nguyên tên thật Đậu Thị Dung

Sinh năm: 1988

Quê quán: Nghệ An

Tốt nghiệp Trường Viết văn Nguyễn Du, Hà Nội

Hiện sinh sống và làm việc tại TP.HCM

 

Tác phẩm đã xuất bản:

 

- Mục xó xỉnh cười (2011)

- Khúc lêu hêu mùa hè (2015)

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.