Tin mới Xem thêm

  • Phan Thanh Bình trong căn nhà Đỗ Quyên

    Sóng vẫn luôn đến trễ/ Em đợi/ dễ chừng tan/ gió câu vọng cổ vút lên ngàn/ nắng bài chòi ấm sâu lòng đất

  • Lạm dụng PR không làm nên giá trị!

    Nhằm lôi kéo sự chú ý của công chúng, thời gian qua không chỉ trong lĩnh vực thương mại, kinh doanh, mà trong nhiều hoạt động văn học, nghệ thuật, hiện tượng lạm dụng hình thức quảng bá, truyền thông thật đáng lo ngại. Một số tổ chức, cá nhân bất chấp thuần phong mỹ tục cố gắng thực hiện các chiêu trò đánh bóng tên tuổi một cách phản cảm

  • Phan Khôi với việc dịch thuật

    Nhà văn, nhà báo lão thành Phan Khôi có nhiều đóng góp cho văn hóa, văn học nước nhà. Đặc biệt là trong lĩnh vực dịch thuật.

  • Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

    Mọi người về nhà đã mấy chục năm/ Đồng đội vẫn ở miền xa thẳm/ Rừng Thốt nốt mùa này lạnh lắm/ Gió Biển Hồ cứ da diết, thúc thôi.

  • Đa số giáo viên dạy thêm vì….tiền

    Nếu dạy thêm mong giáo viên chỉ dạy thêm những em học sinh trung bình và yếu, dành thời gian học tập nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp

  • Bữa cơm từ thiện và lòng tự trọng

    Sinh viên xếp hàng ăn cơm từ thiện với giá 2 nghìn đồng có thể được coi là “thiếu tự trọng”, vì đã “cướp miếng ăn của người nghèo” hay không là một chủ đề có thể tạo ra những cuộc tranh luận không có hồi kết như đã xảy ra mới rồi trên mạng xã hội

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Chùm thơ Nồng Nàn Phố

16.4.2017-08:20

HƯỚNG TỚI HỘI NGHỊ

NHỮNG NGƯỜI VIẾT VĂN TRẺ TPHCM THỨ IV

 

 

YÊU LẦN NÀO CŨNG ĐAU

 

Bắt đầu quên hết thảy

Tình cuối lẫn tình đầu

Nhớ duy nhất một thứ

Yêu lần nào cũng đau

 

Lòng không còn thiết nghĩ

Mình đã hôn bao lần

Chỉ biết nụ hôn cuối

Mắt nhoè hơn sông ngân

 

Người đàn ông đến trước

Cầm tay rồi thương thôi

Tưởng đi cùng non bể

Mà nào nổi vung trời

 

Ngày ta khô nước mắt

Người thứ hai đến bên

Thề vội vàng trăm thứ

Ngoài chuyện yêu lâu bền

 

Quyết không khờ thêm nữa

Không tin và không thương

Ôm ngực mình quặn thắt

Khinh nhân gian vô thường

 

Rồi tình cờ anh đến

Vào một chiều đầu đông

Ta như cô gái nhỏ

Thấy không yên trong lòng

 

Cầm tay anh mà thương

Nhìn mắt mà đắm đuối

Không biết đời sau này

Là tháng năm chờ đợi

 

Ta thèm hôn và yêu

Thèm ôm và rên xiết

Thèm anh yêu chân thành

Mà ngờ đâu tình nghiệt

 

Chiều nay đông lại về

Ta bắt đầu bôi xoá

Bỗng thấy môi đã gầy

Sau tháng năm đầy đọa

 

Đời đàn bà tột cùng

Đau, thương, lẫn hờn giận

Ngỡ nước mắt khô rồi

Lại điệp trùng lệ ngấn.

 

 

ANH NGỦ THÊM ĐI ANH,

EM PHẢI DẬY LẤY CHỒNG

 

“Anh ngủ thêm đi anh

Em phải dậy lấy chồng

Mùa thu vừa rụng lá

Lòng em đã sang đông

 

Đừng cười và đừng khóc

Đừng tin và đừng nghi

Hãy bình thường mà sống

Em lấy… kẻo lỡ thì

 

Anh bảo rằng rất yêu

Rất thương và rất nhớ

Rất cần nhưng không thể

Cưới em? Chuyện trong thơ

 

Chẳng cần phải lí do

Giải thích và phân bua

Chỉ cần anh im lặng

Em đã hiểu: Mình thừa

 

Ừ! Thôi em lấy chồng

Chẳng còn gì luyến tiếc

Ừ! Thôi lên xe hoa

Bên chồng mà câm điếc

 

Anh cứ ngủ say thôi

Em dậy đeo nhẫn cưới

Kẽ mắt môi cô dâu

Tím ngực buồn rười rượi

 

Yêu mà sao lại thế

Thương mà sao vậy anh

Em - đàn bà yếu đuối 

Muốn đời mình duyên lành

 

Nhưng anh đã không thể

Mạnh mẽ để làm chồng

Cởi áo mà không dám

Mặc cho em váy hồng?

 

Thì thôi anh ngủ đi

Nhắm mắt và câm điếc

Em cười nụ cuối cùng

Giễu đời này quá nghiệt”.

 

 

MẸ! CON MUỐN KHÓC

 

Mẹ à
Hôm nay là ngày anh ấy nói từ biệt với con
Chia tay – ừ chúng con không còn yêu nhau nữa mẹ ạ
Anh ấy thả con lại với buồn

Mẹ à
Hôm nay cho mắt con gái mẹ được tuôn
Mẹ sinh con ra nên nước mắt này là của mẹ
Con cũng muốn mình mạnh mẽ
Nhưng nào được nữa đâu

Con như cơn mưa ngâu
Ngớt rồi lại bùng lên mà khóc
Anh ấy dặn con đừng ngốc
Đừng vì nhớ anh mà gào thét tím trời chiều
Con yêu anh ấy nhiều mẹ nhỉ?

Mẹ à
Hôm nay anh ấy bỏ đi
Rất xa… nơi mà con sẽ không bao giờ tới đó
Anh ấy sẽ vui cười với một người con gái bé nhỏ
Và một người con gái có chiếc giày cao gót đỏ giẫm nát chân con
Con no đòn trong mắt con rồi mẹ ạ
Ngoài hiên rơi đúng một chiếc lá
Chắc là thu đã sang

Mẹ à
Đàn bà đa mang
Những nỗi đau nhiều khi không đáng phải đau đầu mà con cũng khóc
Anh ấy bỏ lại con với niềm cô độc
Con bấu con mà trượt ngã chân mình
Ngoài kia bình minh chưa hả mẹ?

Hôm nay
Thu sang véo con chim sẻ
Hót giùm nỗi buồn trong con

Mẹ ơi
Vậy mà con vẫn còn muốn khóc.

 

NỒNG NÀN PHỐ

 

Tên thật: Phạm Thiên Ý

Sinh năm: 1988

Tốt nghiệp Khoa Văn học & Ngôn ngữ,

Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn TP.HCM

Hiện sống và làm việc tại TP.HCM.

 

Tác phẩm đã xuất bản:

 

- Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng (2014).

- Yêu lần nào cũng đau (2015).

 

TIN LIÊN QUAN:

 

>> Thư ngỏ gửi các cây bút trẻ

>> Chùm thơ Kiều Maily

>> Chùm thơ Trần Võ Thành Văn

>> Chùm thơ Du Nguyên

>> Chùm thơ Ngô Thuý Nga

>> Chùm thơ Văn Nguyên Lương

>> Chùm thơ Sâm Cầm

>> Chùm thơ Bùi Bảo Kỳ

>> Chùm thơ Lê Hoà

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.