Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Gánh hoa qua sông

    Ai xuôi đò qua sông Quế Lĩnh, chắc sẽ ngỡ ngàng trước bạt ngàn sắc hoa bung cánh ven sông. Bao nhiêu năm, dân làng vẫn cần mẫn thêu hoa lên đất

  • Lời xin lỗi của Cục trưởng và chuyện bi hài...

    Có lẽ chưa bao giờ những vấn đề cấp phép trong lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn lại nổi sóng gió như giai đoạn vừa qua. Dư luận bất bình trong sự hài hước

  • Đọc Thơ trắng của La Mai Thi Gia

    Người đàn bà thơ La Mai Thi Gia, là thơ từ khi mới được sinh ra, lần đầu tiên riêng tư góp mặt với thế giới thơ ca bằng Thơ trắng

  • Đinh Lăng giấu vào đêm khao khát nhân gian

    Đêm nồng ấm, những thanh âm trọn vẹn/ Những giọt sương, run rẩy ngón tay êm/ Em rót vào đêm

  • Đỗ Kim Cuông & Người vẽ hoa văn trên gốm

    Trong kí ức của Đạt, Hoạt là một người lính trẻ kì dị, ngang bướng. Hoạt mới có 17 tuổi 6 tháng nhưng đã cao 1m8, đi đứng lênh khênh như một cây sào. Người hắn gầy đã đành, bộ mặt xương xẩu trông càng khó coi. Hoạt chỉ được cái sức khỏe. Ở vào thời bình, giá như gặp một anh huấn luận viên bóng rổ, hoặc bóng chuyền

  • Dòng chảy sách cũ

    Ngoài nội dung các tác giả viết ra, mỗi cuốn sách cũ mang trong mình nhiều thông điệp, chất chứa trong đó cả những biến động xã hội qua các thời kỳ... Sưu tập sách đang trên đà phát triển, khi nhận thức của xã hội về các giá trị văn hóa ngày một cao. Ðến với sưu tập sách, con người ta không chỉ được mở mang kiến thức, mà còn được chắp cánh tâm hồn

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Chùm thơ Nồng Nàn Phố

16.4.2017-08:20

HƯỚNG TỚI HỘI NGHỊ

NHỮNG NGƯỜI VIẾT VĂN TRẺ TPHCM THỨ IV

 

 

YÊU LẦN NÀO CŨNG ĐAU

 

Bắt đầu quên hết thảy

Tình cuối lẫn tình đầu

Nhớ duy nhất một thứ

Yêu lần nào cũng đau

 

Lòng không còn thiết nghĩ

Mình đã hôn bao lần

Chỉ biết nụ hôn cuối

Mắt nhoè hơn sông ngân

 

Người đàn ông đến trước

Cầm tay rồi thương thôi

Tưởng đi cùng non bể

Mà nào nổi vung trời

 

Ngày ta khô nước mắt

Người thứ hai đến bên

Thề vội vàng trăm thứ

Ngoài chuyện yêu lâu bền

 

Quyết không khờ thêm nữa

Không tin và không thương

Ôm ngực mình quặn thắt

Khinh nhân gian vô thường

 

Rồi tình cờ anh đến

Vào một chiều đầu đông

Ta như cô gái nhỏ

Thấy không yên trong lòng

 

Cầm tay anh mà thương

Nhìn mắt mà đắm đuối

Không biết đời sau này

Là tháng năm chờ đợi

 

Ta thèm hôn và yêu

Thèm ôm và rên xiết

Thèm anh yêu chân thành

Mà ngờ đâu tình nghiệt

 

Chiều nay đông lại về

Ta bắt đầu bôi xoá

Bỗng thấy môi đã gầy

Sau tháng năm đầy đọa

 

Đời đàn bà tột cùng

Đau, thương, lẫn hờn giận

Ngỡ nước mắt khô rồi

Lại điệp trùng lệ ngấn.

 

 

ANH NGỦ THÊM ĐI ANH,

EM PHẢI DẬY LẤY CHỒNG

 

“Anh ngủ thêm đi anh

Em phải dậy lấy chồng

Mùa thu vừa rụng lá

Lòng em đã sang đông

 

Đừng cười và đừng khóc

Đừng tin và đừng nghi

Hãy bình thường mà sống

Em lấy… kẻo lỡ thì

 

Anh bảo rằng rất yêu

Rất thương và rất nhớ

Rất cần nhưng không thể

Cưới em? Chuyện trong thơ

 

Chẳng cần phải lí do

Giải thích và phân bua

Chỉ cần anh im lặng

Em đã hiểu: Mình thừa

 

Ừ! Thôi em lấy chồng

Chẳng còn gì luyến tiếc

Ừ! Thôi lên xe hoa

Bên chồng mà câm điếc

 

Anh cứ ngủ say thôi

Em dậy đeo nhẫn cưới

Kẽ mắt môi cô dâu

Tím ngực buồn rười rượi

 

Yêu mà sao lại thế

Thương mà sao vậy anh

Em - đàn bà yếu đuối 

Muốn đời mình duyên lành

 

Nhưng anh đã không thể

Mạnh mẽ để làm chồng

Cởi áo mà không dám

Mặc cho em váy hồng?

 

Thì thôi anh ngủ đi

Nhắm mắt và câm điếc

Em cười nụ cuối cùng

Giễu đời này quá nghiệt”.

 

 

MẸ! CON MUỐN KHÓC

 

Mẹ à
Hôm nay là ngày anh ấy nói từ biệt với con
Chia tay – ừ chúng con không còn yêu nhau nữa mẹ ạ
Anh ấy thả con lại với buồn

Mẹ à
Hôm nay cho mắt con gái mẹ được tuôn
Mẹ sinh con ra nên nước mắt này là của mẹ
Con cũng muốn mình mạnh mẽ
Nhưng nào được nữa đâu

Con như cơn mưa ngâu
Ngớt rồi lại bùng lên mà khóc
Anh ấy dặn con đừng ngốc
Đừng vì nhớ anh mà gào thét tím trời chiều
Con yêu anh ấy nhiều mẹ nhỉ?

Mẹ à
Hôm nay anh ấy bỏ đi
Rất xa… nơi mà con sẽ không bao giờ tới đó
Anh ấy sẽ vui cười với một người con gái bé nhỏ
Và một người con gái có chiếc giày cao gót đỏ giẫm nát chân con
Con no đòn trong mắt con rồi mẹ ạ
Ngoài hiên rơi đúng một chiếc lá
Chắc là thu đã sang

Mẹ à
Đàn bà đa mang
Những nỗi đau nhiều khi không đáng phải đau đầu mà con cũng khóc
Anh ấy bỏ lại con với niềm cô độc
Con bấu con mà trượt ngã chân mình
Ngoài kia bình minh chưa hả mẹ?

Hôm nay
Thu sang véo con chim sẻ
Hót giùm nỗi buồn trong con

Mẹ ơi
Vậy mà con vẫn còn muốn khóc.

 

NỒNG NÀN PHỐ

 

Tên thật: Phạm Thiên Ý

Sinh năm: 1988

Tốt nghiệp Khoa Văn học & Ngôn ngữ,

Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn TP.HCM

Hiện sống và làm việc tại TP.HCM.

 

Tác phẩm đã xuất bản:

 

- Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng (2014).

- Yêu lần nào cũng đau (2015).

 

TIN LIÊN QUAN:

 

>> Thư ngỏ gửi các cây bút trẻ

>> Chùm thơ Kiều Maily

>> Chùm thơ Trần Võ Thành Văn

>> Chùm thơ Du Nguyên

>> Chùm thơ Ngô Thuý Nga

>> Chùm thơ Văn Nguyên Lương

>> Chùm thơ Sâm Cầm

>> Chùm thơ Bùi Bảo Kỳ

>> Chùm thơ Lê Hoà

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.