Tin mới Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thuỷ hương của lặng im

    Bên trong và bên ngoài bức tường trong suốt/ Cuộc sống mấy cõi sinh thành/ Gió đi qua không nói gì/ Mưa rơi không nói gì/ Nắng chiều hôm không nói gì/ Cả cơn bão đi qua không nói gì/ Mặt trăng xuyên đêm không nói gì/ Mặt trời qua suốt ban ngày không nói gì.

  • Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng

    Chị Nguyễn Thị Diện, giám đốc Công ty Cổ phần Tượng Sáp Việt cho biết tôn trọng ý kiến của 3 người con Giáo sư - Tiến sĩ Trần Văn Khê, vào ngày

  • Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

    Cối lặc lè gồng những bàn chân thô nhám/ hàng nghìn năm sự thật đã an bài/ hạt gạo vẫn một màu trắng/ phận người thì đen.

  • Khái lược văn học Nga “thế kỉ bạc”

    Trong tất cả các nền văn học nước ngoài có ảnh hưởng tới văn học Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc tới văn học Nga

  • Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

    Vẫn hồn cốt quê hương đất Quảng, vẫn tinh thần văn hoá xứ Quảng, nhưng thơ Đỗ Thượng Thế mang lại một giọng điệu mới, gần gũi mà khác lạ, đắm say mà tinh lọc trong một dòng chảy xúc cảm ngôn ngữ hiện đại giàu cá tính. Ngoài tài năng thi ca, Đỗ Thượng Thế còn cho thấy sự lao động

  • Bùi Nguyễn Trường Kiên hỗ trợ đồng đội bằng...

    Nhân cuộc ra mắt tập thơ Cỏ ơi…!, nhà thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên đã tổ chức gây Quỹ Tương trợ đồng đội và Quỹ Học bổng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Chùm thơ Trương Mỹ Ngọc

10.6.2017-16:00

 

HƯỚNG TỚI HỘI NGHỊ

NHỮNG NGƯỜI VIẾT VĂN TRẺ TPHCM LẦN THỨ IV

 

 

NHỮNG CÂU CHUYỆN KHÔNG TÊN…

 

Em viết cho mùa nắng rớt trên vai

Cho đám mây buồn lửng lơ trôi

Chậm rãi

Tháng bảy đi qua có bao giờ trở lại

Để tháng tám về miên mải

Cô đơn

 

Tháng tám vào thu, trời cũng biết dỗi hờn

Lá rơi vàng xác xơ màu mắt lạ

Trời xanh trong mây buồn chia đôi ngã

Một nửa cho người

Một nửa cho em…

 

Cái cây nhỏ trước sân uống gió say mèm

Đứng giữa trời thu mà ngả nghiêng

Ngơ ngẩn

Em đếm lá rơi thấy thương mình

Lẩn thẩn

Chẳng biết đợi người đã mấy độ thu qua

 

Em khóc cho người mê mải hát tình ca

Ru tình ngủ?

Hay ru đời hối hả

Anh ơi anh, thu nhìn em xa lạ

Trách tình em đã quá đỗi mong manh…

 

Nên vỡ tan tành một sớm trời xanh

Hoa cúc vàng bên hiên chưa kịp nở

Em gom lá vàng trả đời chưa hết nợ

Mà chuyện mình dang dở

Đành sao?

 

Bản tình ca anh hát năm nào

Nay hóa gió phủ đầy màu mắt ướt

“Tình lỡ “ của anh, vạn mùa thu phía trước

Anh chẳng hẹn về

Thu trút lá sau lưng…

 

Đừng trách mùa thu, đừng trách chuyện đã từng

Đừng trách lá vàng ngập ngừng câu chuyện cũ

Đừng trách mây trời dỗi hờn ủ rũ

Hãy trách chúng mình chưa đủ tin yêu…

 

Để mùa thu rơi xác lá tiêu điều

Em quay đi nghe lòng nhiều cay đắng

Quán café ở tận cùng ngõ vắng

Nhạc Trịnh đượm buồn

Hỏi “nắng hay là màu mắt em”…

 

Thu giận em, thu nhắc chuyện cũ mèm

Em giận anh, em không thèm nhắc lại

Ta đi qua nhau, mây buồn trôi hoang hoải

Em về chăm đám cúc vàng mê mải ngủ quên…

 

Đám hoa dại bên hè, em chưa kịp đặt tên

Mà thật ra em thích những điều không-tên như vậy

Vừa giản đơn, vừa thân thương biết mấy

Và chuyện chúng mình,

Từng giống vậy,

phải không?

 

3.8.2016

 

 

ÁM ẢNH THÁNG BA             

 

Mỗi độ gió về lại khóc ướt tháng ba
Gặp lại nàng Bân, hoa rụng đỏ mái nhà
Những câu thơ xa lạ quá
Tháng ba của nhọc nhằn, 
tháng ba của thi ca…

 

Tháng ba mưa trắng trời mẹ ngồi ngóng thư xa
Con đê nhỏ gập ghềnh như bài ca dao ngày cũ
Ngày thị thành đánh cắp con, tháng ba buồn ủ rũ
Văn chương cũng nhạt nhòa trước lam lũ, chân quê

 

Tháng ba ghé bên hiên nhắc nhớ những ngày về
Rằng quê mẹ giờ này rét nàng Bân giá buốt
Hoa gạo đỏ cháy trời, đốt lòng người cất bước
Có những điều “thân thuộc” dễ lãng quên (!)

 

Tháng ba ngập ngừng thương phận bạc lênh đênh
Những dại khờ, chênh vênh giữa bụi đường, nắng gió
Lại chạnh lòng xót thương loài hoa nhỏ
E ấp nở bên thềm cực nhọc tháng ba…

 

Tháng ba... Thôi, đừng nhắc chuyện đã qua
Thơ ca nào vun đắp hết những dại khờ, những xót xa ngày cũ?
Tháng ba nhói lòng, xác xơ màu lá rũ
Ngậm ngùi thương những lam lũ, nhọc nhằn…

 

Rồi mai đây con trở về mảnh đất nhỏ khô cằn
Ôm hết vào lòng những ăn năn hối hận
Thị thành trả con về với tuổi thơ lận đận
Có những điều ám ảnh mãi khôn nguôi…

 

 

CHÚNG TA CHẲNG CÒN GÌ ĐỂ NÓI VỚI NHAU?

 

Chúng ta đã chẳng còn gì để nói với nhau

Những bài thơ anh, giờ không còn mang tên em nữa

Ngọn gió gầy thở dài bên bậu cửa

Em buồn nhiều, nhưng không nói đấy thôi

 

Chuyện một loài chim xa chắc anh cũng đã quên rồi

Làm gì có ai mãi nuôi mình bằng những hồi ức cũ

Em có trở giấc giật mình trong giấc ngủ

Cũng là vì…

Gió lạnh

Chứ chẳng phải vì nhớ anh đâu…

 

Phố thì dài, còn nỗi nhớ thì sâu

Em như kẻ qua đường hụt chân

Nghiêng ngả

Thành phố từng ấy khuôn mặt người,

Sao ai cũng lạ

Em đi hoài chẳng hết những cô đơn…

 

Giá chúng mình có thể ở gần hơn

Giá giữa chúng mình không phải là trăm ngàn cây số nhớ

Mà khoảng cách đâu có gì đáng sợ

Khi ngồi cạnh nhau vẫn bỡ ngỡ đấy thôi anh…

 

Em thấy chuyện chúng mình như một chiếc lá xanh

Hết mùa xuân, hạ tàn, rồi lá rụng

Em là kẻ nhặt lá vàng ngẩn ngơ, lúng túng

Anh đứng bên đường, cười nhẹ, rồi đi…

 

Rồi sau này trong những vần thơ anh sẽ viết những gì?

Về cuộc chia ly?

Về những người hạnh phúc?

Hay giản đơn là những lo toan trần tục

Anh mãi tìm gì?

Sao không nắm chặt lấy tay nhau…

 

Sao không nắm chặt lấy tay nhau?

Để em giữ giùm những vần thơ lao xao như xác lá

Gió không biết giận ai mà thét gào hối hả

Chúng ta chẳng còn gì để nói với nhau sao?

 

TRƯƠNG MỸ NGỌC

 

 

_____________________________

 

Trương Mỹ Ngọc

Sinh năm: 1996

Nguyên quán: Trà Vinh

Hiện sống tại TP.HCM

Thành viên CLB Cây bút Trẻ

ĐH Khoa học Xã hội & Nhân văn TP.HCM.

 

TIN LIÊN QUAN:

>> Chùm thơ Kiều Maily

>> Chùm thơ Trần Võ Thành Văn

>> Chùm thơ Du Nguyên

>> Chùm thơ Ngô Thuý Nga

>> Chùm thơ Văn Nguyên Lương

>> Chùm thơ Sâm Cầm

>> Chùm thơ Bùi Bảo Kỳ

>> Chùm thơ Lê Hoà

>> Chùm thơ Nồng Nàn Phố

>> Chùm thơ Nguyễn Kiên Giang

>> Chùm thơ Dạ Thy

>> Chùm thơ Ziken

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.