Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Đức Phú Thọ không muốn là bản sao lặp...

    An Giang là vùng đất của miền Tây Nam bộ luôn có sự tiếp nối mạnh mẽ truyền thống văn chương. Tại Hội nghị Những người

  • Con chim Phụng cuối cùng: Soi ánh sáng vào...

    Lịch sử. Chúng ta đã hiểu lịch sử như thế nào? Chân lý. Chúng ta đã chạm tới những đâu? Thân phận con người có được

  • Sứ mệnh văn chương trẻ

    Hội nghị Những người viết văn trẻ TP.HCM lần IV - 2017 vừa qua có sự hội ngộ của hơn 100 tác giả TP.HCM và các tỉnh thành Nam bộ, sinh từ năm 1980 trở về sau. Tuy chưa phải là tất cả nhưng cũng cho thấy phần nào diện mạo của văn chương trẻ TP.HCM.

  • Chữ Tín

    Ngày mới về nước, gia đình tôi từng rất bối rối khi bị yêu cầu phải gửi hết đồ đạc trước khi bước vào siêu thị mua sắm.

  • Trịnh Bửu Hoài hồn xanh con chữ đến bạc đầu

    Làm thơ được gọi là nhà thơ/ Viết tuồng được gọi là soạn giả/ Viết văn được gọi là nhà văn/ Vẽ tranh được gọi là họa sĩ…

  • Gian nan xuất khẩu sách 'made in Việt...

    Trong năm 2016 nếu như xuất khẩu chỉ có 400 nghìn bản sách, 6,8 triệu tờ báo, tạp chí thì nhập khẩu lên tới trên 41 triệu bản sách; trên 17 bản băng đĩa, 8,6 triệu tờ báo, tạp chí… Tổng kim ngạch xuất khẩu 19,36 triệu USD nhưng xuất khẩu chỉ 3,9 triệu USD. Tuy nhiên, những con số trên cũng không làm nhiều nhà quản lý ngành xuất bản bất ngờ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Chuyện thi sĩ Phạm Công Trứ biên tập thơ

15.5.2017-10:00

 

NVTPHCM- Năm 2006, khi in tập thơ đầu tay Trở lại dòng xưa, tôi nhờ nhà thơ Phạm Công Trứ biên tập. Hai tháng sau anh đưa lại tập bản thảo cho tôi với nhằng nhịt những nét gạch xóa kèm theo lời phán xanh rờn: “Mệt cả người. Viết mới còn dễ hơn. Tôi chỉ giúp cậu một tập này thôi nhé”.

 

Khi đọc đến bài thơ Huế đêm, tôi nghĩ thầm: Chả lẽ thi sĩ Phạm Công Trứ lại chữa câu thơ thứ hai xoàng xuống thế ư!? Nguyên văn tôi viết:

 

   Trăng lên cho nước khơi vơi

Thuyền ai đợi bến đầy vơi câu hò

   Không gian tĩnh lặng đề thơ

Thành xưa đổ bóng mờ mờ Hương Giang

   Tiếng rao lảnh lót bên đàng

Giật mình tưởng chiếu vua ban thuở nào

   Tràng Tiền áo tím nao nao

Khói hương nghi ngút xây cao Hoàng Thành.

 

Anh đã chữa lại như bản in hiện tại:

 

   Trăng lên cho nước khơi vơi

Đò ai đôi lá ngỏ lời mộng mơ…  

      

Thực tình tôi chưa đến Huế mà chỉ cảm nhận được những nét đặc trưng của cố đô qua thơ ca: Câu hò Huế man mác, tiếng rao Huế lảnh lót…

 

Bẵng đi một thời gian, nhân dịp về thăm quê, tôi ghé qua Hà Nội. Gặp anh, tôi hỏi thẳng vào vấn đề mà bấy lâu nay còn phân vân. Phạm Công Trứ thẳng thừng: “Cậu muốn nói về đêm trăng tĩnh lặng của Huế (thể tĩnh) phải không, mà lại đưa “câu hò” (thể động) vào là vứt cả bài thơ đi rồi”.

 

Thế là tôi mới vỡ lẽ: Sửa thơ cho những người mới chập chững vào nghề mà anh còn kỹ đến thế!

Hai nhà thơ Phạm Công Trứ và Trần Đăng Khoa

 

Tôi liền hỏi anh: Theo anh ở Việt Nam, ai là người có con mắt xanh về thơ? Thi sĩ trả lời không chút do dự: Trước đây có tác giả Thi nhân Việt Nam rồi Xuân Diệu. Nhân thể tôi hỏi thêm: Trong lớp nhà thơ chống Mỹ thì giờ nhà thơ nào còn năng động? Nghĩ một lát anh thủng thẳng: Có lẽ là… Nguyễn Trọng Tạo.

 

Mặt trời đã đứng bóng, anh đưa tôi tới thăm các văn thi sỹ ở Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội. Vào phòng ở của nhà văn Nguyễn Khắc Trường, tôi thấy anh treo ảnh của hai nhà văn Lev Tolstoy và Nam Cao. Tác giả Mảnh đất lắm người nhiều ma trầm tĩnh, ít nói. Còn nhà thơ Trần Đăng Khoa phán câu nào cứ như ông trạng, giọng hỏi có phần bỗ bã: Hồi này ông viết gì hả ông Trứ? Nhà văn Bùi Bình Thi nai nịt gọn gàng trong bộ đồ Adidas, tay cầm vợt tenis chắc vừa ở sân quần về góp thêm vào câu chuyện: Bây giờ viết về chiến tranh mình phải viết khác đi, viết bên lề cuộc chiến và đi sâu khắc họa tâm lý nhân vật. Nhà thơ Trương Nam Hương có dịp ra công tác ở tòa soạn, lần đầu gặp Phạm Công Trứ, sau cái bắt tay thật chặt, anh nói như reo lên: Tác giả “Lời thề cỏ may”chỉ với hai câu thơ trong bài Chùa Hương “Trên đò các cụ tụng kinh/ Chúng mình trẻ quá, chúng mình tụng nhau” thì đã đủ là thi sỹ rồi…

 

Nói đoạn, Phạm Công Trứ mời các nhà văn, nhà thơ đi ăn trưa. Anh loay hoay dở tới, dở lui quấn thực đơn rồi cũng chọn được món đậu đũa xào thịt, đĩa lòng lợn luộc, mấy bìa đậu phụ và tô canh cua, cà pháo. Các văn thi sĩ nâng vại bia hơi lên chúc nhau rồi nói chuyện tào lao trên trời, dưới biển mà ít nhắc đến chuyện văn chương.

 

Sài Gòn, ngày 14.5.2017

PHẠM QUANG TIỄN

 

 

 

>> XEM TIẾP DỌC ĐƯỜNG VĂN HỌC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.