Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Đặng Tường Vy nắm tay con chữ thắt nơ gói quà

27.8.2017-12:00

 

 

BƯỚC VỀ PHÍA TRƯỚC

 

Tôi chẻ đôi ngọn núi, tìm viên sỏi thật thà

Không thấy

Tôi tát cạn sông sâu

Tôi băng qua biển rộng

Tôi chới với, hụt hẫng, tuyệt vọng

 

Tịnh tâm

Tôi dừng lại

Hít thở thật sâu

Và tôi chợt hiểu ra tất cả

Thôi

Không tìm kiếm nữa

 

Mỉm cười

Tôi bước về phía trước

Lửa trời... bừng sáng đằng đông.

 

 

CHÁY MÙA YÊU

 

Tôi vén đêm

thấy trăng vờ say giấc

Sương lượn lờ

háo hức buổi đi rong

Tôi hỏi mây: bao giờ anh trở lại?

Mây bật cười

đừng ngại uốn vòng xoay

 

Con đường mòn vắng bóng những hàng cây

Sỏi đá than

khóc đời sao hiu quạnh?

Cát bụi buồn

trách gió thiếu lòng nhân

 

Bão cuồng quay

em mỏi bước chân trần

Ngập ngừng hỏi:

bao giờ mùa hoa nở?

 

Cam

đỏ

tím

vàng

Rực góc trời

Sa mạc cháy mùa yêu.

 

 

ĐỜI NÀY XIN NỢ

 

Thế là em quên nhớ

Thế là em cất thương

Cho một lần đò lỡ

Nắng chia lạc cung đường

 

Quên nhớ nào có dễ?

Bởi nơi bờ ngực đầy

Còn in sâu cội rễ

Bồng bềnh... bồng bềnh say

 

Quên thương là thôi nhớ

Chắc là sẽ kiên cường

Thử một lần nín thở

Bật ra ngàn lời thương

 

Ôi! Nhớ thương, thương nhớ

Khi nhớ là đã thương

Khi thương thì phải nhớ

Làm sao để tỏ tường?

 

Thôi! Đời này xin nợ....

 

 

NHÌN EM LẦN CUỐI ĐI ANH

 

Nhìn em lần cuối đi anh

Trả đôi mắt biếc trong lành như xưa

Nhớ thương lởn vởn như vừa

Đong đưa gió hạ ướt mưa ngâu dầm

 

Ti gôn hoa vỡ tím bầm

Cánh rơi lả chã khóc thầm người đi

Trăm năm vụt cánh chim di

Biết là không phận tiếc gì trời ngâu

 

Nụ hôn ngày ấy nhạt nhàu

Chút hơi hướm cũ cũng đau đáu lìa

Tích xưa thay ảnh đổi bìa

Viết vần thơ với lia thia tình nồng

 

Nhìn em lần cuối sang sông

Có nghe thương tiếc chéo chồng lấn ranh?

Nhìn em lần cuối đi anh

Mai này xác pháo ngăn thành chia ly

Nhìn em lần cuối bước đi

Anh chôn đáy mộ tình si năm nào.

Nhà thơ Đặng Tường Vy

 

 

ĐÃ TỪNG

 

Đã từng bán nhớ cho đêm

Hợp đồng mua bán dày thêm mỗi giờ

Đã từng bán nhớ vào thơ

Nắm tay con chữ thắt nơ gói quà

 

Ngu ngơ với mảnh tình xa

Gom mây nhắn nhủ nắng qua hiên rồi

Lật đêm đọ sức với đời

Người vầng trăng sáng, ta thời cú đêm

 

Bồi hồi lật nhớ ra xem

Thì ra đã có nếm nêm ngọt lành

Đã từng có của để dành

Sao không đan lạt, kết thành trăm năm?

 

Đã từng quyện với trăng rằm

Một lần bán nhớ... là tằm cạn tơ!

 

26.8.17

 

ĐẶNG TƯỜNG VY

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.