Tin mới Xem thêm

  • Nhà văn đương đại di cư ngôn ngữ

    Thế kỉ XX, Việt Nam hai lần làm di cư, lớn nhất và phức tạp nhất phải là từ thời điểm khi đất nước thống nhất. Nhiều đợt di cư khác nhau với nhiều tâm thế khác nhau của các bộ phận người khác nhau. Và đã có nhiều tác giả đương đại gốc Việt thành công qua các giải thưởng uy tín.

  • Đất nước nhìn từ bảo tàng

    Nếu thực sự coi “bảo tàng là thiết chế văn hóa” phản ánh “lịch sử như một dòng chảy trong truyền thống văn hóa” thì hệ thống bảo tàng nước ta

  • Truyện ngắn Lê Đạt: Hèn đại nhân

    Chưa bao giờ Jăng thấy những biểu thức toán học thanh nhã và đẹp đến thế. Anh bóp mười đầu ngón tay tê cứng rồi lại mải miết viết. Những suy nghĩ như con nước đe dọa trào ra khỏi bình óc, nếu Jăng không giải phóng chúng trên giấy. Anh chợt nhìn đồng hồ. Kim chỉ hai mươi giờ mười lăm. Jăng giật mình. Anh đã quá hẹn với Mari mười lăm phút.

  • Nguyễn Quang Thân yêu dấu của Dạ Ngân

    Người Bắc kẻ Nam, anh ở Hải Phòng, chị ở Cần Thơ, hơn mười năm đằng đẵng nhớ thương, đủ chín và nồng nã và khắc khoải

  • Được gì khi bỏ phạt sinh con thứ 3?

    Cần phải nói ngay việc xóa bỏ rào cản kế hoạch hóa gia đình (mỗi gia đình chỉ sinh 1 đến 2 con) là một bước tiến mới của công tác phát triển và ổn định dân số đất nước. Sinh con thứ 3 từ rất lâu đã là ám ảnh của hầu như tất cả mọi gia đình công nhân viên chức nhất là đảng viên ở các địa phương.

  • Bùi Văn Thành tiếng biển thân thương

    Đi khắp nẻo đường quê hương đất nước/ Vẫn không quên tiếng biển thân thương/ Đất nước mình, biển ba phần tư

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Đặng Tường Vy ngỡ chạm bờ hạnh phúc

17.3.2017-14:40

>> Vui buồn nhả hết vào thơ

>> Gói nhớ vào đêm

 

 

XUÂN VỀ TRONG HƠI THỞ

 

Trăng chưa từng vàng rỡ

Dưới trời đêm ba mươi

Ta một lần lầm lỡ

Nghẹn mây mà vẫn cười

 

Gió bay theo đời gió

Ta bước đi đường ta

Xuân về trong hơi thở

Ta xới luống thật thà.

 

14.02.17

 

 

XIN CHÚT ĐÀN BÀ

 

Đàn bà một chút đi em

Cho anh còn thấy bậc thềm đoan trang

Nghiêng mình ngọn núi chứa chan

Yêu dòng suối mát quên trần gian đau

 

Em à! Đừng gánh mưa mau

Đừng đi nước mặn trễ tàu nhé em

Đàn bà một chút... rồi xem

Cây cao bóng cả đổ rèm em qua

 

Xin em một chút đàn bà

Cho anh được rót thật thà trăm năm

Cho anh sống kiếp giam cầm

Chung thân với ánh trăng rằm... trinh nguyên.

 

17.02.17

 

 

CHÁY MÙA YÊU

 

Tôi vén đêm

thấy trăng vờ say giấc

sương lượn lờ

háo hức buổi đi rong

 

Tôi hỏi mây: bao giờ anh trở lại?

mây bật cười

đừng ngại uốn vòng xoay

 

Con đường mòn vắng bóng những hàng cây

sỏi đá than

khóc đời sao hiu quạnh?

cát bụi buồn

trách gió thiếu lòng nhân

 

Bão cuồng quay

em mỏi bước chân trần

ngập ngừng hỏi:

bao giờ mùa hoa nở?

 

Cam

đỏ

tím

vàng

rực góc trời

sa mạc cháy mùa yêu.

 

18.02.17

 

 

DỪNG

 

Tôi chẻ đôi ngọn núi, tìm viên sỏi chân thành

Không thấy

 

Tôi tát cạn sông sâu

Tôi băng qua biển rộng

Tôi chới với, hụt hẫng

 

Tịnh tâm

Tôi dừng lại

Hít thở thật sâu

 

Mỉm cười

Tôi bước về phía trước

Mặt trời vẫn mọc phía trời đông.

 

21.01.17

 

Nhà thơ trẻ Đặng Tường Vy

 

 

TÌNH ANH, EM ĐI QUA

 

Mẹ cho em chiếc bánh

Gói yêu thương ngọt ngào

Tình mẹ đong đầy gánh

Sáng vời vợi trăng sao

 

Mẹ là nhà ảo thuật

Khi con muốn con cần

Khi chân sảy chân lật

Mẹ dang tay đỡ đần

 

Ba sáng chiều hai buổi

Mồ hôi ướt vai đầy

Ba quên mình nhiêu tuổi

Hứng cả trời bão giông

 

Nồi cá kho dậy khói

Bát cơm mẹ vừa đơm

Canh cua ngát hương thơm

Chan tình ba biển cả

 

Anh rót lời dịu êm

Ru tình em sáng tối

Ngỡ cầu Ô Thước nối

Em vội vàng bước qua

 

Tay em đủng đỉnh quà

Ngỡ chạm bờ hạnh phúc

Ngờ đâu con nước đục

Chiếc giường bạc câu ca

 

Tình mẹ cha bao la

Trong mảnh đời vạn biến

Tình anh, em đi qua

Sao lại là cuộc chiến?

 

23.02.17

ĐẶNG TƯỜNG VY

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.