Tin mới Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thuỷ hương của lặng im

    Bên trong và bên ngoài bức tường trong suốt/ Cuộc sống mấy cõi sinh thành/ Gió đi qua không nói gì/ Mưa rơi không nói gì/ Nắng chiều hôm không nói gì/ Cả cơn bão đi qua không nói gì/ Mặt trăng xuyên đêm không nói gì/ Mặt trời qua suốt ban ngày không nói gì.

  • Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng

    Chị Nguyễn Thị Diện, giám đốc Công ty Cổ phần Tượng Sáp Việt cho biết tôn trọng ý kiến của 3 người con Giáo sư - Tiến sĩ Trần Văn Khê, vào ngày

  • Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

    Cối lặc lè gồng những bàn chân thô nhám/ hàng nghìn năm sự thật đã an bài/ hạt gạo vẫn một màu trắng/ phận người thì đen.

  • Khái lược văn học Nga “thế kỉ bạc”

    Trong tất cả các nền văn học nước ngoài có ảnh hưởng tới văn học Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc tới văn học Nga

  • Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

    Vẫn hồn cốt quê hương đất Quảng, vẫn tinh thần văn hoá xứ Quảng, nhưng thơ Đỗ Thượng Thế mang lại một giọng điệu mới, gần gũi mà khác lạ, đắm say mà tinh lọc trong một dòng chảy xúc cảm ngôn ngữ hiện đại giàu cá tính. Ngoài tài năng thi ca, Đỗ Thượng Thế còn cho thấy sự lao động

  • Bùi Nguyễn Trường Kiên hỗ trợ đồng đội bằng...

    Nhân cuộc ra mắt tập thơ Cỏ ơi…!, nhà thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên đã tổ chức gây Quỹ Tương trợ đồng đội và Quỹ Học bổng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Đặng Tường Vy ngỡ chạm bờ hạnh phúc

17.3.2017-14:40

>> Vui buồn nhả hết vào thơ

>> Gói nhớ vào đêm

 

 

XUÂN VỀ TRONG HƠI THỞ

 

Trăng chưa từng vàng rỡ

Dưới trời đêm ba mươi

Ta một lần lầm lỡ

Nghẹn mây mà vẫn cười

 

Gió bay theo đời gió

Ta bước đi đường ta

Xuân về trong hơi thở

Ta xới luống thật thà.

 

14.02.17

 

 

XIN CHÚT ĐÀN BÀ

 

Đàn bà một chút đi em

Cho anh còn thấy bậc thềm đoan trang

Nghiêng mình ngọn núi chứa chan

Yêu dòng suối mát quên trần gian đau

 

Em à! Đừng gánh mưa mau

Đừng đi nước mặn trễ tàu nhé em

Đàn bà một chút... rồi xem

Cây cao bóng cả đổ rèm em qua

 

Xin em một chút đàn bà

Cho anh được rót thật thà trăm năm

Cho anh sống kiếp giam cầm

Chung thân với ánh trăng rằm... trinh nguyên.

 

17.02.17

 

 

CHÁY MÙA YÊU

 

Tôi vén đêm

thấy trăng vờ say giấc

sương lượn lờ

háo hức buổi đi rong

 

Tôi hỏi mây: bao giờ anh trở lại?

mây bật cười

đừng ngại uốn vòng xoay

 

Con đường mòn vắng bóng những hàng cây

sỏi đá than

khóc đời sao hiu quạnh?

cát bụi buồn

trách gió thiếu lòng nhân

 

Bão cuồng quay

em mỏi bước chân trần

ngập ngừng hỏi:

bao giờ mùa hoa nở?

 

Cam

đỏ

tím

vàng

rực góc trời

sa mạc cháy mùa yêu.

 

18.02.17

 

 

DỪNG

 

Tôi chẻ đôi ngọn núi, tìm viên sỏi chân thành

Không thấy

 

Tôi tát cạn sông sâu

Tôi băng qua biển rộng

Tôi chới với, hụt hẫng

 

Tịnh tâm

Tôi dừng lại

Hít thở thật sâu

 

Mỉm cười

Tôi bước về phía trước

Mặt trời vẫn mọc phía trời đông.

 

21.01.17

 

Nhà thơ trẻ Đặng Tường Vy

 

 

TÌNH ANH, EM ĐI QUA

 

Mẹ cho em chiếc bánh

Gói yêu thương ngọt ngào

Tình mẹ đong đầy gánh

Sáng vời vợi trăng sao

 

Mẹ là nhà ảo thuật

Khi con muốn con cần

Khi chân sảy chân lật

Mẹ dang tay đỡ đần

 

Ba sáng chiều hai buổi

Mồ hôi ướt vai đầy

Ba quên mình nhiêu tuổi

Hứng cả trời bão giông

 

Nồi cá kho dậy khói

Bát cơm mẹ vừa đơm

Canh cua ngát hương thơm

Chan tình ba biển cả

 

Anh rót lời dịu êm

Ru tình em sáng tối

Ngỡ cầu Ô Thước nối

Em vội vàng bước qua

 

Tay em đủng đỉnh quà

Ngỡ chạm bờ hạnh phúc

Ngờ đâu con nước đục

Chiếc giường bạc câu ca

 

Tình mẹ cha bao la

Trong mảnh đời vạn biến

Tình anh, em đi qua

Sao lại là cuộc chiến?

 

23.02.17

ĐẶNG TƯỜNG VY

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.