Tin mới Xem thêm

  • Phạm Công Trứ tâm sự hè

    Mùa phượng ấy đã bùng lên/ Màu hoa của tuổi hoa niên nhớ về/ Đây mùa của những đam mê

  • Tiếng Việt phong phú thật, thay vì trả phí...

    Thuở đi học, chúng tôi được dạy rằng, tiếng Việt thật giàu và đẹp. Không ai phủ nhận điều ấy. Dù vậy, tiếng Việt cũng thật đa nghĩa

  • Cõi người trong truyện ngắn của Elena...

    Từ những góc nhìn sáng tạo, nhà văn Elena Pucillo Truong luôn có ý thức làm mới ngòi bút của mình để đem đến cho người đọc những khoảnh khắc thú vị bất ngờ của hiện hữu. Đằng sau mỗi câu chuyện về những điều tưởng chừng rất nhỏ của mỗi thân phận là những thông điệp về Cõi Người

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Đào An Duyên ký vào tim khất nợ tình

13.7.2017-09:20

 

 

SÔNG QUÊN

 

Vẫn biết mình chẳng thể thuộc về nhau
Trái tim em thêm một lần lỗi nhịp
Chẳng còn nước mắt đâu anh
Khóc cho ngày lộng gió
Tim em đau
Hơn dao cứa nghìn lần

 

Em đã muốn bước sau anh đến cuối con đường
Em đã yêu như thể ngày mai mình sẽ chết
Dù biết ảo ảnh tình
Như cầu vồng bảy sắc sau mưa

 

Chút kỉ niệm rồi sẽ xa xưa
Em sẽ uống nước sông Quên
Để chẳng thể nhớ đã yêu anh kiếp nào trong nghìn kiếp trước
Sẽ khép cửa trái tim trước mùa đông rét buốt
Sẽ tự nắm tay mình về phía chẳng còn anh...

 

Giấc mơ đêm nay biết có ngọt lành
Em có kịp quên như mình chưa từng nhớ
Anh ạ em là người mắc nợ
Tình yêu này như quả chín sót cây

 

Em sẽ quên như quên hôm nay
Chỉ nhớ đã yêu anh như ngày mai sẽ chết
Món nợ với mình bao giờ em trả hết
Ảo ảnh tình
Cầu vồng bảy sắc sau mưa...

 

 

KHẤT NỢ TÌNH

 

Em thấy chẳng còn nhung nhớ
Mùa đông qua cửa lâu rồi
Nắng lên đón chào ngày mới
Tình mình vừa kịp phai phôi

 

Em cũng chẳng còn buồn vui
Không còn nghĩ về ngày cũ
Những ngày chỉ toàn bão tố
Khi chúng mình còn yêu nhau

 

Xin hẹn lại anh xưa sau
Sẽ yêu như mai mình chết
Sẽ yêu tình yêu thứ nhất
Vẹn tròn và không dối gian

 

Em lỡ một chuyến đò ngang
Tiễn người mình yêu cập bến
Duyên mình em đành lỗi hẹn
Ký vào tim khất nợ tình...

 

 

EMAIL CHO MÙA

 

Thu đã về ngoài ngõ
Hương cỏ nồng ban mai
Em tựa vào miền gió
Níu ngày xưa mệt nhoài

 

Mình đã từng yêu nhau
Lá thu vàng mấy bận
Rồi mình đi qua nhau
Lá đôi lần thu nữa

 

Em vẫn ngang qua ngõ
Cỏ vẫn mềm như xưa
Chỉ có mình là khác
Tin yêu mấy lần thừa

 

Anh có gặp mùa thu 
Nhắn giùm em một tiếng
Hoa ngày xưa vẫn tím
Rụng xuống mùa yêu thương...

 

 

NGÀY ĐÃ QUA

 

Ngày tôi buồn vu vơ
Đá hình như cũng khóc
Ngày mình tôi cô độc
Cỏ thôi không còn xanh

 

Ngày tôi đã yêu anh
Là cái ngày còn mãi
Sỏi cũng buồn khắc khoải
Tự mình lăn vào nhau

 

Ngày tôi chẳng còn đau
Những niềm đau xưa cũ
Là cái ngày thôi nhớ
Chuyện người dưng qua đường

 

Trả người những yêu thương
Tôi về may áo mới
Khoác lên thời nông nổi
Bằng những ngày đã qua...

Nhà thơ trẻ Đào An Duyên

 

 

EM CHẲNG MONG MÌNH THÁC LŨ NGUỒN CƠN

 

Đừng để em một mình lâu quá
Sợ rồi em sẽ quen với cô đơn
Đàn bà khi mạnh mẽ thác lũ nguồn cơn
Chẳng đàn ông nào mong chìa vai ra được nữa

 

Em là kẻ thoắt vui buồn cơn cớ
Cái buồn vui trở dạ sinh non
Anh có đến khi năm cùng tháng tận
Khoảng vườn xưa lối cũ liệu có còn

 

Em chẳng mong mình sẽ quen với cô đơn
Vẫn muốn yếu mềm tựa vai anh vững chãi
Nên đừng đi qua khu vườn em mê mải
Bỏ sót trái thơm chín ngọt cuối mùa

 

Anh cứ vui những sáng những trưa
Cứ trú mát ven đường làm khách trọ
Chỉ cần trong lòng anh luôn nhớ
Quen cô đơn rồi. Em thác lũ nguồn cơn...

 

 

MƯA THÁNG SÁU CHIỀU XA

 

Em chẳng lạy mưa buồn vào tháng sáu
Sợ xa anh nỗi nhớ ướt đường xưa
Mưa mùa hạ thoắt vui buồn cơn cớ
Xa anh rồi tháng sáu vẫn trời mưa

 

Mưa tháng sáu như lời tự thú
Em yêu anh từ thuở rất lâu rồi
Chắc từ lúc mẹ cha đang hò hẹn
Để chúng mình yêu nhau hôm nay

 

Mưa tháng sáu đỉnh núi mờ che khuất
Đường còn xa biết mấy dặm quan san
Em chỉ ước nỗi nhớ này có thật
Mặc đường xa... tháng sáu lạy mưa về...

 

ĐÀO AN DUYÊN

 

 

TIN LIÊN QUAN:

>> Mưa trôi theo tiếng ve ngân

>> Sức sống hoa quỳ vàng

>> Lục bát độc hành nợ chợ đời

>> Mưa du ca

>> Ước trở về tuổi thơ

>> Về tập thơ Ngày đã qua

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.