Tin mới Xem thêm

  • Không chỉ từ phía người sáng tác

    Công nghệ đang tràn ngập khắp các ngõ ngách. Bối cảnh của sáng tác và thưởng thức văn học cũng không ngoại lệ. Văn học mạng Việt Nam đang trong quá trình phát triển không ngừng. Cùng với đó là thách thức: Làm gì để văn học mạng thật sự để lại những dấu ấn lâu dài?

  • Tiểu thuyết vẫn đặt ra những câu hỏi lớn...

    hế giới tưởng tượng của Ishiguro có ưu điểm và giá trị lớn là đồng thời vừa có tính cá biệt cao vừa có cảm giác quen thuộc

  • Thanh Long, Thi Gia rút khỏi giải thưởng 2017

    Nhà thơ Nguyễn Thị Thanh Long tác giả tập thơ Những ký âm ngân và nhà thơ La Mai Thi Gia tác giả tập Thơ trắng đã gửi thư tới Hội Nhà văn TP.HCM rút khỏi giải thưởng năm 2017. Đây là 2 tập thơ vừa được Hội quyết định trao tặng thưởng và có những ý kiến dư luận trái chiều nhau.

  • Dương Bạch Mai nhà cách mạng kiên định

    Đồng chí Dương Bạch Mai là lão thành cách mạng, là đại biểu Quốc hội khóa I, Ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa II phụ trách Ban thanh tra chính trị miền Đông Nam bộ. Đối với Mặt trận, đồng chí được Xứ ủy Nam Kỳ phân công phụ trách công tác Mặt trận; tham gia Mặt trận Việt Minh

  • Tay Phật và tâm Phật

    Tết đang đến. Nhiều người đã bắt đầu săn lùng những đồ cúng "độc, lạ". Được tìm nhiều nhất là những quả "tay Phật" - phật thủ. Có quả giá đến vài triệu đồng. Nhưng khi mải mê tìm kiếm những quả "tay Phật", hình như không mấy ai nghĩ đến điều cốt yếu nhà Phật vẫn dạy: "Phật tại tâm".

  • Ngô Kha, người đãng trí dấn thân

    Trường ca hòa bình không hư vô sâu thẳm hay bát ngát mù sương như Ngụ ngôn của người đãng trí, nhưng đó là chứng chỉ cho giai đoạn

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Đào An Duyên lục bát độc hành nợ chợ đời

16.02.2017-16:20

>> Về tập thơ Ngày đã qua

 

 

ĐỘC HÀNH

 

Người về. Ảo ảnh thoáng qua
Một nhành mai cũ thềm nhà trổ bông
   Người về nhặt lấy mênh mông
Mùa xuân đến muộn. Lòng không bến bờ

Người về gặp một xác xơ
Lời yêu thương cũ đến giờ còn đau
Người về nhặt lấy mai sau
Chẳng còn ta nữa nát nhàu đường mưa
Gió đưa cây cải ngày xưa
Rau răm cay đắng xót chua một đời
Ta đem thơ thả về trời
Thinh không vọng lại một lời trong xanh
    Vẫn là một chuyến độc hành
Không người đưa tiễn. Chỉ mình ta đi...

 

 

CHỢ ĐỜI

 

Cả đời họp mỗi một phiên

kẻ mua thưa thớt người xem thì nhiều

chợ đời họp lúc vãn chiều

rêu rao mỏi miệng chỉ nhiều người xem

dại gì mua lấy bon chen

trầu vàng cau úa vôi hoen nát rồi

lỡ vui làm một cuộc ngồi

thừa ra chán vạn nói cười điêu ngoa

thôi thì mua lấy ngày xa

buồn vui cũng chỉ mình ta khóc cười

bao giờ trả hết nợ đời

ta về họp chợ bán lời yêu thương

thoi đưa tóc nhuốm màu sương

nợ nần vay trả tơ vương kiếp này

nửa niềm vui cũng sum vầy

nửa hạnh phúc đủ lấp đầy tim đau...

 

chợ đời họp chốn mai sau

buồn vui gửi lại nơi nào nhân gian...

 

 

RU MÙA

 

À ơi… cái rét đầu đông

Mưa hiu quạnh. Cải đã ngồng sắp hoa

Ta ngồi ru nỗi đường xa

Câu hát cũ dưới thềm nhà rêu phong

À ơi... vắng những triền sông

Lòng không sóng vỗ. Cánh đồng gặt xong

Hình như trời đã lập đông

Bàn tay lạnh... giữa thinh không vẫy đò

À ơi... ru những mong chờ

Cớ sao con nhện chăng tơ giữa chiều

Lời buồn nhói  nửa vần yêu

Rồi thả giữa một phương hiu hắt người...

 

Nhà thơ Đào An Duyên

 

 

MÙA XƯA

 

Mùa thu còn đó không em
Cây bàng nhỏ con đường quen lối về
   Cỏ may xao xác triền đê
Người xưa lỗi hẹn tôi về gặp tôi
      Chênh chao khuyết một chỗ ngồi
Lay phay gió cũ rối bời lòng nhau
      Người đi chiều ấy mưa mau
Áo ta ướt, phơi nát nhàu chưa khô
      Hai mươi năm... một giấc mơ
Ta đi qua những ngày xưa nhọc nhằn
  Người về nhặt lấy ăn năn
Mùa thu cũ... mãi xa xăm cuối trời...

 

 

NỢ

 

Vầng trăng nợ tối ba mươi

Ngày giông bão nợ biển khơi yên bình

Chát chua nợ táo sân đình

Vàng hoa cải nợ chút tình gió đông

Thinh không nợ những chuông ngân

Bao năm tháng nợ ân cần nắng mưa

Bến đời nợ những đò đưa

Bao ngang trái nợ dây dưa cuộc đời

Vui buồn nợ những rong chơi

Bán bưng nợ những mồ hôi nhọc nhằn

Tội tình nợ những ăn năn

Bao héo úa nợ hoang tàn sinh sôi

Ban mai nợ những tinh khôi

Ta cỏ dại…

nợ một đời phù du…

 

ĐÀO AN DUYÊN

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.