Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Đinh Thị Như Thuý im lặng mùa hoa trắng

09.6.2018-09:30

 

 

Im lặng mùa hoa trắng

 

Cả tiếng thì thầm dịu dàng rồi cũng tắt

sự có mặt của buổi sáng

đến nghiêm trang

những mảnh vỡ thời gian

kết nối

 

Im lặng quỳ gối

trước màu xanh thần thánh của bầu trời

nhận vào tất cả bao dung

 

Im lặng

những sương mù ngậm hương

hoa

café đương mùa rộ

mùi thơm vốc được trong tay

tuyên ngôn của mùa màng kỳ sinh trổ

 

Lời câm

mắt cháy

tóc xoã bung

im lặng

tuyên ngôn của tình yêu ngày phẫn nộ

 

 

Cái chết của những bông hoa

 

Những cánh hoa

những ngón tay khép vào nhau

nâng niu

níu

mùi hoa ngòn ngọt héo

 

Mỗi ngày qua

chút tươi xinh còn lại dịu dàng buông

không làm sao cầm được màu sự sống

 

Những cánh hoa

những ngón tay rụt rè

dần xếp lại

bịn rịn

thả trôi

hơi thở cuối

 

Những thì thầm trong căn phòng thinh lặng

những thì thầm

những thì thầm bất tận

 

Những cánh hoa

từ phương xa

nằm xuống

thành nấm mồ xa xứ

 

Sáng lên trong lạnh buốt

đẹp và buồn.

 

 

Chưa bao giờ ta đến được giấc mơ của nhau

 

Trong giấc mơ chúng ta chưa bao giờ gặp nhau

chúng ta mù lòa dù cố công tìm kiếm

sau quá chừng hiện hữu

màu áo đen

mùi khói thuốc

...

sau cái nhìn thẳng thừng cay độc

chúng ta thấy được những gì

 

Ta chờ tiếng thì thầm

chờ hơi thở gấp

chờ một động chạm để tỏ bày cảm xúc

sao tất cả luôn quá chừng xa xỉ

cô độc níu bàn tay ta lưng chừng

không cho phép

chẳng điều diệu kì nào có thể xảy ra

 

Sao chúng ta chạm mặt nhau chỉ để rời xa

sao cứ muốn trốn nhanh về nơi trú ẩn

vùi mặt vào gối chăn

tìm dấu vết chính mình

nghe đơn côi chảy rùng rùng trong máu

...

Đau đớn thú nhận đời sống thật quá buồn.

 Nhà thơ Đinh Thị Như Thuý

 

 

Mùa bỏ mả

 

Ta chia nhau

đôi nấm mộ xanh tràn

cỏ mấy mùa mưa

khô

non tơ

héo rụi

 

Ta chia nhau

đôi người đôi nửa

tiếng chiêng từng nghe bên rẫy

tiếng khóc âm u

lũ hoa thổn thức

 

 

Bầy bầy bướm cải

chết

chết

dưới vòng vòng bánh xe trôi

 

Mỗi ngày ta mớm cho nhau

vài ngụm hận thù

đôi phần cay độc

 

Vạn lời riết róng

dưới nấm mồ tối tăm

 

Ta tự chuốc

 

Ngàn ngàn thương đau

 

Mỗi ngày mỗi siết chặt

vệt đường mòn trói quanh chỗ ta nằm

mỗi ngày mỗi vắng bặt

ngọn gió lạnh vuốt quanh chỗ ta nằm

 

Ta nghe điên

nghe đêm

nghe đen

ta nghe ta dành dụm

nỗi quên

chờ đầy lên

 

Đầy lên

 

Đủ cho một mùa bỏ mả.

 

ĐINH THỊ NHƯ THUÝ

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Thuận Ánh cầm một ánh mắt anh mà về

>> Nông Tử Lệnh Anh cơn mê muội ngọt ngào

>> Bình Địa Mộc đánh đu can đảm

>> Trần Vũ Long giấc mơ về một con đường

>> Bế Kim Loan mùa lột xác

>> Lữ Thị Mai mở mắt rồi mơ

>> Phạm Quang Tiễn tình yêu Sài Gòn

>> Trần Thị Huyền Trang không có gì quan trọng

>> Hà Văn Thể thương nhớ mang màu gì

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.