Tin mới Xem thêm

  • Về cuộc họp Ban Chấp hành Hội giữa năm 2018

    Ngày 5.7.2018, Ban Chấp hành Hội đã tiến hành phiên họp thường kỳ với sự có mặt của 7 thành viên: Trần Văn Tuấn, Phạm Sỹ Sáu, Phan Hoàng, Bích Ngân, Trầm Hương, Lê Thị Kim, Phan Trung Thành

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố để đi chỗ khác chơi vì

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Đỗ Nam Cao gửi quần đảo Trường Sa

14.3.2018-17:30

 

 

Gửi quần đảo Trường Sa

 

Trường Sa ư với ngày thường xa thật

Đảo ở đâu tôi có hỏi đâu mà

Điều khốn nạn là chỉ khi máu đổ

Đảo mới gần mới thật đảo của ta

 

Các anh cắm ngọn cờ Tổ quốc gió cuồn cuộn

Sóng lừng ngầu bọt bãi san hô

Kẻ muốn nhổ ngọn cờ khỏi ngực

Thì nhận đây dòng máu nóng hực ra

 

Chính lúc bấy giờ tôi mới hiểu Trường Sa

Hiểu đến xót xa

Tổ quốc là vỏ con ốc biển

Anh nâng niu cất gửi tặng quà

 

Các anh chết làm gì có mộ

Làm gì có đất cho máu tụ thành hồn

Máu tan loãng thân thể chìm mất dạng

Chỉ còn đảo và cờ Tổ quốc giữa trùng dương

 

Xin cứ giận các anh rồi thứ lỗi

Ôi con tôi sao nó bỗng khóc òa

Tôi hôn con ghì Trường Sa vào ngực

Bãi đá ngầm cào rách thịt da

 

 

Cái thời

 

Cái thời lãng mạn đã tan hơi

Hương thầm là mùi hương ngửi được

Vỏ ốc vỏ sò bạn bè gặp nghêu ngao

Hát những bài ca không ai còn hát nữa

 

Cái thời thiếu vắng hơi ấm lửa

Ta ngờ ta sống nửa tâm hồn

Ta ngờ luôn nửa hồn ta còn lại

Một nửa bao giờ lên cháo cơm

 

Cái thời đầy ứ ự thông tin

Bộ lọc ta quen một chiều một cửa

Có tin vui lại ngỡ tin buồn

Đời sống động bỗng thấy đời phát sợ

 

Cái thời mình như xiếc leo dây

Thăng bằng là tột cùng bản lĩnh

Trọng tâm rơi di động khôn lường

Khôn hồn thì đừng rơi lộn xuống

 

Cái thời yêu lẹ quá đi thôi

Một cái chạm tay một cái chạm môi

Thế là xong một cuộc tình bốc lửa

Thế là rồi một mảnh vụn sao rơi

 

Trên tất cả đang cái thời chuyển động

Dữ dằn chưa đầy xúc động chưa em

>> Thư viện nhà thơ Đỗ Nam Cao

 

 

Những cánh cò lửa

 

Xuồng đi hối hả tiền phương

Băng qua đồng cỏ, chiều buông Tháp Mười

Mây hừng lên sắc đỏ tươi

Một con cò trắng ngang trời liệng chao

 

Vẫn con cò của ca dao

Con cò lặn lội bờ ao ướt mình

Vẫn đôi cánh mở tâm tình

Vỗ vào mây đỏ, lặng nhìn… đỏ mây…

Ô! Con cò, con cò bay

Con cò mà bỗng mê say lạ lùng

Xa trông như đốm lửa bùng

Cánh con cò cháy rực vùng trời cao

Còn biết bao, còn biết bao

Những anh hùng tự khi nào chưa hay

Như chiều chợt thấy ở đây

Ngẩn ngơ một cánh cò bay đỏ trời

 

Ơi con cò của lòng người

Nghìn năm quen lại khiến đời xôn xao

Xuồng đi mây ửng ngọn sào

Tôi mang đôi cánh lửa vào tiền phương

 

ĐỖ NAM CAO

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Đi giữa Trường Sa gió cuồn cuộn xoáy Gạc Ma

>> Đặng Thị Thanh Hương sứ mệnh thơ

>> Lê Đạt dõi bóng chim tìm một bóng tim

>> Bùi Tuyết Nhung gửi người tri âm

>> Huệ Thi bỉ cực thong dong ngược dòng

>> Trần Thị Kim Loan màu đào đong ký ức

>> Phạm Công Trứ nghịch lý em

>> Nông Thị Hưng tháng giêng mọc giữa thung xanh

 

  

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.