Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Đỗ Thượng Thế niệm sông

13.5.2018-09:00

 

 

 

Cuộc rượu vỉa hè

 

Đó là dòng sông lộng lẫy 

Trôi qua cuộc rượu vỉa hè

 

Ánh sáng bãi đồng tuổi dại hắt lên mấy gương mặt đen nhánh tựa đồng hun

 

Mọc lên vầng trăng chín mọng

Thơm thì gái quê

 

Bếp lửa đầu năm nhóm trong lồng ngực

Tha phương tro khói phập phồng

 

Con nắng triền đê ngâm trong chai rượu đế

Rót chén đồng hương ngây ngát phù sa

 

Ngửa mặt chạm mây

Kha à à… tiếng chim lảnh lót trên ngọn ngô đồng bến cũ.

 

 

Niệm sông

 

Bà ơi!

Ngày ngày

Ngụp trong bụi phố

Cháu lại thấy

Con sông quê mình phăm phăm về phía nghẹn đêm

Đêm vỡ ải như trạnh cày sục ruộng

Từng đàn bò quày đầu bên kia bờ ào lên cơn sập nước

Lớp lớp chân non giạt những mùa giông

Giạt tiếng chim bập bềnh sương giá

Giạt tàn đuốc sậy giạt thất thanh đỉnh lũ giạt lùm lùm khuya

Dế giun thức nồng hơi đất

Bãi cồn dần dần nhô lên mỗi lúc một xanh

 

Mỗi lúc một dâng lên đỉnh núi người già

Những vẻ mặt thâm u xa vắng những trầm tư buồn đau và nỗi tàn kiệt

Tạc gành đá lạnh… cheo leo

Dâng lên mái ngói âm dương chùa làng rêu ám  

Dâng lên tàng cây gió sớm/ con đường chợ mai khuất - hiện triền sông

Hoa gạo rực chói - ngọn đăng tháng Ba

Lau lách thức mùa tu hú

 

Bà ơi!

Doi cát hình chiếc lá chênh chao ngày hạ

Lũ nhóc dung dăng xới lửa đồng dao

Giấc mơ của chúng mọc lan như loài cây nghể cây rì bóng mướt

Ở đó

Những con sóng xanh xao ắp nỗi trở về

Những con sóng hồn nhiên đuổi ngày rồi ôm cầu vồng tuổi dại ra đi…

 

Những thì thầm của đàn cò ráng lửa

Những rầu rầu tiếng huýt sáo của người cắm bõi

Cánh buồm tha phương ốm trên bến vắng

Và mồn một ngôi nhà chống cửa hướng bờ xe nước 

Cháu nghe rất rõ giọng bà ru em gái cháu dưới chái hiên chiều

Gọi cháu trong vườn bắp phun cờ

Rồi lần gọi ấy

Tháng Tám miên man mưa

Những mưa… những mưa… những mưa…

 

Sặc bụi áo cơm

Ròng ròng mắt đỏ…

Bà ơi!

Bà ơi!...

 

… Từng cụm áo tơi qua sông bắt đầu um khói.

Nhà thơ Đỗ Thượng Thế

 

 

Cây đa bên bờ sông Hàn

 

Đó là sự phân công của đất đai xứ sở

Là vầng mây cổ tích, là dấu chân hóa thạch thời gian

 

Là ngọn núi, là nóc đình đêm đêm nhô lên trong ký ức

Là ngọn đăng xanh của số phận con thuyền

 

Chợ đông chợ tàn, con nước ròng con nước lớn

Nắng mưa, mưa nắng, mùa mùa… lá trôi

 

Ánh đèn ngủ say, sương khuya tạc bóng

Ngư phủ già trầm mặc phía trùng khơi

 

Thành phố này mọc cao và sẽ cao hơn nữa…

Cần lắm một chấm xanh chạm đáy mắt sông Hàn.

 

 (Hà Thân, sau bão Nari & Haiyan)

 

 

Từng ngụm heo may

 

Trôi về những nhánh rong non

đâu đó thì thầm câu chuyện về ngụm nước

mùa thu hai chiếc bóng tươi trong

tôi và em đã uống

tôi và em

đã trôi…

 

nhiều năm rồi

dòng sông ngày ấy cứ đầy lên khát

đầy lên ánh mắt mưa đêm đầy lên tiếng gọi lặng thầm  

chỉ còn tôi uống tôi dật dờ cỏ lau vầng mây lạnh lùng hóa đá

tôi uống tôi ánh lửa trong khu vườn nồng thơm mơ sớm

có em chạy về từ cánh đồng lúa chín

em bừng tươi đóa cúc mặt trời

đậm hương mười tám

hồn nhiên ngã vào lòng tôi mùa thu thêm tươi trong và bất tận

 

tôi uống tôi con đường nhiều năm mất ngủ

dòng tâm trạng ngược xuôi

độc thoại biển báo trắng

những đi những về như biển động như ma ám

tôi uống tôi giai điệu mơ hồ phút giây đốt sáng

phút giây dò tìm tàng xanh đang trôi

những viết tắt nỗi mong manh hy vọng

những cơn thơ vẫn cứ mọc mầm

 

nhiều năm rồi

sông đầy lên những nhánh rong non

đầy lên cánh chim trĩu nặng ráng chiều

tôi uống tôi từng ngụm heo may chớm trở

và đâu đó

tiếng ve ra bề cầm cự.

 

ĐỖ THƯỢNG THẾ

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Phạm Công Trứ nỗi buồn người lớn

>> Phan Thị Thanh Nhàn con đường ta đã dạo chơi

>> Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình

>> Bình Địa Mộc mặt trời rụng rún sau hè

>> Hà Thiên Sơn hoa vàng mấy độ

>> Thành Chung rượu em men rừng

>> Đoàn Thị Diễm Thuyên thương nhau ngày hửng nắng

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.