Tin mới Xem thêm

  • Phan Khôi với việc dịch thuật

    Nhà văn, nhà báo lão thành Phan Khôi có nhiều đóng góp cho văn hóa, văn học nước nhà. Đặc biệt là trong lĩnh vực dịch thuật.

  • Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

    Mọi người về nhà đã mấy chục năm/ Đồng đội vẫn ở miền xa thẳm/ Rừng Thốt nốt mùa này lạnh lắm/ Gió Biển Hồ cứ da diết, thúc thôi.

  • Đa số giáo viên dạy thêm vì….tiền

    Nếu dạy thêm mong giáo viên chỉ dạy thêm những em học sinh trung bình và yếu, dành thời gian học tập nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp

  • Bữa cơm từ thiện và lòng tự trọng

    Sinh viên xếp hàng ăn cơm từ thiện với giá 2 nghìn đồng có thể được coi là “thiếu tự trọng”, vì đã “cướp miếng ăn của người nghèo” hay không là một chủ đề có thể tạo ra những cuộc tranh luận không có hồi kết như đã xảy ra mới rồi trên mạng xã hội

  • Trương Văn Tuấn - Người chạy theo người

    Đó là một buổi chiều hơi hơi giống bao buổi chiều khác. Phúc đi đến trước cổng nhà Thủy, đứng đợi cô quay mặt ra, đợi cô bắt gặp ánh mắt chất chứa

  • Nguyễn Thanh Huyền đói những mùa thương nhớ

    Đất mẹ, nơi đon mạ thâm bầm chết nửa vẫn ngẩng lên màu lúa nơi những đêm hanh luống cầy của cha xô nghiêng gối vụ cho mùa

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Doãn Minh Trịnh cay mờ khoé mắt tuổi thơ

25.7.2017-11:15

 

 

TIẾNG ĐÀN 

 

Tuổi thơ con 
ấm ngọt tiếng đàn 
cha rót vào những đêm trăng sáng 
tiếng hát bản Mường "cô gái vót chông"

 

Tuổi thơ con 
vọng mãi tiếng kèn dân tộc

bằng lá hái trong sân,

cha thổi bài ca "cô gái gọi bạn tình"

 

Tuổi thơ con 
thuộc hết bài thơ cha viết tặng 
dạy con biết về mình 
nhớ đinh ninh lòng cha tình nồng ấm 
"thương con gái mười ba tuổi đầu"

 

Tuổi thơ con
là câu chuyện kể 
nước mắt vòng quanh cha thường bảo thế

 

Rồi để lại tất cả
cha đi mãi thật xa
con đợi chờ, cô tịch tháng năm qua. 

 

 

BẬC THỀM

 

Bậc thềm nhớ thu,
sương mờ tựa khói bếp
tầm mắt rộng thênh thang
ao đầm mênh mông nước.

 

Vẳng tiếng cha ngày trước
hướng nhà, 
tránh quả đồi áp mặt của ngôi chùa linh thiêng 
lách khe suối, nhìn thẳng qua đầm nước 
núi xa vững chãi 
tài vinh về phía ta.

 

Cha đã khuất 
mẹ đi xa
hướng nhà còn đó 
con ngồi đây 
bậc thềm chiều nay 
khói sương nhạt nhoà, cay mờ khoé mắt tuổi thơ. 

 

 

VẾT THỦNG

 

Hoàng hôn bên sông, đường xưa quen lối,

đỉnh dốc ai chờ người con gái tha hương

cổng khóa, lối nhỏ um tùm vắng dấu chân

sân!

cỏ len gạch nứt toang

giếng khơi đậy miệng, gáo hoen, dây mục, rêu phong bán.

 

Dương sỉ non tơ vươn tay dài trong cổ tích

vẫy gọi tình thân vọng tiếng gầu vợi nước

âm thanh cười

tuổi thơ xưa

đám trẻ, ngôi nhà trên thảo nguyên xanh.

 

Bố!

đi tắm thôi nào lũ trẻ của ta

gáo va thành, nước lọt vết thủng rơi xuống đáy

sân giếng, chậu nước tràn lênh láng

chị! cay mắt em, đưa chị cái ca, Bố ơi! hết nước

vang chân đồi.

 

Chiều!

bậc thềm tắt âm thanh.

Doãn Minh Trịnh (Phạm Thị Trịnh)

 

 

CỔ TÍCH VƯỜN XƯA

 

Hoa ổi

bung cánh hương bay xa

ong mật kéo đàn

lũ trẻ sợ,

từng chùm hoa trắng Trẩu nở mùa xuân,

gốc thân vài cánh mỏng đọng sương trong

sim mọng như nhộng sắn,

tím môi em hồng, chuyện kể ngày xưa.

 

Hoa ngũ sắc,

bìm bìm dây leo xây tường ngăn kín

mây(*) bờ rào quả chát, vị chua thâm nồng miệng trẻ

mắt cua(**) bẻ chùm xanh, lưa thưa vàng quả chín

đựng bằng vạt áo tuổi thơ,

em núp mình trong vườn xưa cổ tích.

 

Chiều nay,

lướt nhẹ vườn hoang, cổ tích ngày xưa vắng.

 

____________

(*) Mây: loại thân mền có gai, thường hay được trồng ở bờ rào, 

thân mây dùng để buộc chặt các vật liệu như tre, nứa…

Trái mây nhỏ, kết thành từng chùm dài có vị chua, chát.

 

(**) Mắt cua: một loại cây rừng mọc lúp xúp ven sườn đồi vùng trung du,

trái kết thành từng chùm hình tròn, trái nhỏ như mắt cua đồng (trẻ con làng quê

Ba Vì gọi là trái mắt cua - từ địa phương), chưa biết còn tên gọi nào khác nữa.

 

DOÃN MINH TRỊNH

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.