Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Đoàn Văn Mật chống lại mọi lãng quên

08.6.2018-19:10

>> Mắt người giữ đảo - Kỳ 2

>> Mắt người giữ đảo - Kỳ 1

>> Ngẫm câu thơ từ nước

 

 

Vẽ

 

chống lại mọi lãng quên

anh ngồi vẽ khuôn mặt em

càng vẽ càng mù mịt

 

anh ngồi với hình dung

muôn hình dung cũng đi biền biệt

giữa lãng quên chồng chất

 

em hiện về trong anh rõ nhất

thế rồi anh ngồi với đất

vẽ xa xa bóng dáng chân trời.

 

 

Gửi em một bài thơ cũ

 

tôi nhớ mắt người đi đen

đêm trắng như ngày

dáng em màu gì khó tả

đông sang ngồi mưa phủ

thu còn lại một màu hoa cũ

áo em vàng cả muôn chiều

mình đi lạc trong nhau

đi lạc cả một trời thương nhớ

em này! bức tường rêu đỏ

tôi gửi em một bài thơ cũ

ngày 20 nắng lên ráo trời

sương còn bay trong mắt người mơ ngủ

ba giọt nước một ánh trăng

ba giọt rượu một bình minh

chén cạn sông Hồng sóng vỡ.

 

 

Phủ dụ

 

Cây đứng khóc

người thì thầm hát

mùa thu bảo: mình đẹp

cây làm nên mùa thu

đẹp vì nước mắt!

phủ dụ hay ràng buộc?

phủ dụ hay ràng buộc

giữa mình và ta

một bài ca chưa hát về hạnh phúc

mê man từng nốt nhạc

nước mắt mình có làm ta đẹp?

mình là người và ta không là cây

mình đẹp như mùa thu

đi lơ vơ chưa đến ngày hạnh ngộ

ta ngồi với những lời phủ dụ

đêm nay mùa thu không gió

cây hay ta đứng ngắm bóng mình.

Nhà thơ Đoàn Văn Mật

 

 

Chợ Chùa

 

Lúc này chúng ta cầu gì?

ai hỏi trong đêm…

ngoài trời mưa bay và gió xuân

cửa chùa buồn rin rít

 

Một con bò vừa bị chọc tiết

xẻ thịt chợ Viềng

mắt người ngày mai ngó vào cầu may

có giống mắt bò lúc này

 

Có giống cái cây

đang tắm vòi kích thích

bật lá xanh mượt

như cố sống một lần rồi chết

 

Mai theo nhau trốn biệt

cổ tượng ngồi u u minh minh…

chờ qua tay đổi vận

xám xanh mặt hơi đồng

 

Muốn thoát khỏi bon chen

dòng người đẩy nhau vào ngõ chật

chuông chùa kêu hẹp

rơi cùng gió xuân

 

… cầu một con đường ý niệm

mọc dưới chân mình…

 

 

Ngày buồn lên…

 

Hỏi bàn chân xem con đường thế nào

cát bụi ấy lại chìm vào cát bụi

ngày buồn lên rồi tàn theo sương khói

ý nghĩ ta không rời bàn chân

 

Hỏi bàn chân xem con đường thế nào

ngàn bước đi dẫn cùng bao cô lẻ

ý nghĩ ta xa hơn bàn chân và con đường

ngày buồn lên rồi tàn trong lặng lẽ

 

Hỏi bàn chân và con đường ta là người thế nào?

- ngoài hình dung về một con người khốn khổ

đôi khi thèm nghe tiếng con chim nhỏ

hót bên vườn như chẳng oán thù ai.

 

ĐOÀN VĂN MẬT

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Thuận Ánh cầm một ánh mắt anh mà về

>> Nông Tử Lệnh Anh cơn mê muội ngọt ngào

>> Bình Địa Mộc đánh đu can đảm

>> Trần Vũ Long giấc mơ về một con đường

>> Bế Kim Loan mùa lột xác

>> Lữ Thị Mai mở mắt rồi mơ

>> Phạm Quang Tiễn tình yêu Sài Gòn

>> Trần Thị Huyền Trang không có gì quan trọng

>> Hà Văn Thể thương nhớ mang màu gì

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.