Tin mới Xem thêm

  • Tinh thần sử thi của văn học Việt Nam

    Gần đây, lại xuất hiện một số ít ý kiến lạc lõng muốn phủ nhận giá trị, ý nghĩa, thành tựu của văn học giai đoạn 1945-1975, họ cho rằng phải phục vụ chính trị nên nhiệm vụ của văn học thời đó đơn thuần chỉ là miêu tả đời sống chiến đấu, đánh giặc.

  • Nguyễn Hồng ru nốt một mùa yêu

    Thu còn sót trong vấn vương hoa sữa. Đường Minh Khai nền nã nắng chớm đông. Gió rủ rê gì mà giày khua rối phố. Góc cũ khói sương quện hương cà phê thơm môi.

  • Khuynh hướng khoa trương

    Học thuyết kinh tế của John M. Keynes diễn tả trong tác phẩm nổi tiếng của ông (Lý thuyết tổng quát về nhân dụng, lợi tức và tiền tệ) đã nhấn

  • Nhân vật nữ trong Những cuộc hẹn bên lề

    Từ xưa đến nay, trong văn học, hình ảnh nhân vật nữ luôn mãi là nguồn sáng tạo của biết bao tác giả. Có thể, đó là những

  • Lê Xuân Đố hoang tưởng đất trời sót lại câu...

    Nhà thơ Lê Xuân Đố bây giờ đã 74 tuổi, vẫn khóc đấy rồi cười đấy. Ông cười bất chợt vì sợ cạn nước mắt hay ông khóc bất ngờ

  • Việt Nam thời bao cấp: Bộ phim tài liệu giàu...

    Tại Liên hoan Phim Việt Nam diễn ra ở TP Đà Nẵng trung tuần tháng 11 năm 2017 vừa rồi, với mảng phim Phóng sự-Tài liệu, bộ phim

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Dương Thành Phát & trăng chòng chành số phận

09.7.2017-21:45

 

 

TRĂNG

 

Đêm về dày ăn mất nửa trăng

Đèn vẫn tròn nướng loài khát sáng,

Đan xen tuần hoàn và hữu hạn

Trăng không ghen.

 

Lại đêm, phố lại lên đèn

Đèn đường, đèn quán, đèn xe, đèn từ mắt người pha vào nhau chóng mặt,

Thừa ánh sáng, phố không giỏi sắp đặt

Thiếu trăng.

 

Trăng vẫn cặm cụi sống đời mình không ai có thể cản ngăn

Nguồn nhiệt ở mặt trời còn nuôi, trăng còn tồn tại,

Nhiều hình hài không thoát khỏi thời gian - lưỡi hái

Say ngủ rồi mới được tắm ánh trăng.

 

Trăng tưởng lành nguyên, hốc núi chịt chằng

Mải miết ngàn năm khi mờ khi tỏ,

Mắt quen ánh vàng

Tay chưa chạm chưa tỏ

Đèn chảy tràn trên đường người ta tưởng đủ thấy nhau.

 

Trăng vẫn điềm nhiên giữ ánh sáng nguyên màu

Có lí lẽ riêng

Treo chờ người hiểu.

 

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ GÁNH TRĂNG

 

Đêm làm nũng

Người đàn bà gánh trăng về lắng

Ánh sáng trắng có mùi diệp lục

Chờ ngày mai quang hợp trong người

 

Đêm con cú cất tiếng buồn

Tiếng ngáy chồng lên nhau sấp ngửa

Người đàn bà đổ mặt mình vào chum

Trăng chòng chành số phận

 

Đám chum tham lam nuốt chửng đêm

Người đàn bà bán mình cho ánh sáng

Đêm phồn thực bốc lột

Gầy cái tên vắt hờ

Đêm chuyển sóng

 

Trăng chảy nhuyễn trên đôi tay xếp nếp

Bờ vai cong như núi phía sau

Người đàn bà ngã vào trăng

Bước lên ngày hửng nắng

Bầu trời còn một vì sao.

 

 

HOA ĐÊM

 

Dãy phố đêm cắm những cành hồng

Ăn sương và săn mùi khói,

Không nở ở vườn ngoan, cành hoa nào có lỗi

Bóng dài sám hối với đêm.

 

Cành hoa không hương đắp phấn dưới đèn

Sống trong đêm lạc bầy bọn đàn ông thèm của lạ,

Tiền dĩ nhiên chưa bao giờ là lá

Và điên cuồng vô giới hạn trong đêm.

 

Choàng ánh đèn cũng khát giấc êm

Định kiến đặt ra giết người không máu,

Gông cùm sẵn từ trong não

Ai sẽ bỏ thời gian đủ phán xét công bằng?

 

Khi chuỗi ngày trôi, cánh rã đi dần

Cành hồng về đâu phố đầy sương độc,

Quê trở thành vùng gai góc

Không chỗ dừng chân cho đóa hoa tàn.

Dương Thành Phát (Sóc Trăng)

Đại biểu Hội nghị Những người viết văn trẻ TPHCM lần IV

 

 

ĐƯỜNG ĂN MÀY

 

Con đường chìa thân ăn mày một cái nhìn

Nuôi hẻm vắng có nhiều điều thầm lặng,

Từng căn nhà cao ưỡn thân chiếm trọn ánh sáng trắng

Trăng không rơi tới đây.

 

Nơi có bàn tay gầy vét quá khứ làm quê

Nơi có bàn tay non giành đồ ăn với chuột,

Nơi có bộ xương bán mình cho thuốc

(Loại thuốc đi ngược khái niệm chung bật sẵn ở não người).

 

Nơi có vách ngăn đan bằng tiếng chửi với tiếng cười

Tự nhiên dựng lên không cần nề hà lớp bụi đời trên mặt,

Nơi dĩ nhiên có thừa nước mắt

Bị đẩy xô biệt lập ở đây.

 

Con đường xin ra không có khiếu ăn mày

Người ta giẫm qua lời khẩn cầu

Bước tiếp,

Đôi khi quăng cho hẻm cái nhìn kinh khiếp

Cái nhìn nông bị vạt xéo đầu. 

 

 

BIỂN LẠ

 

Có gì bám vào sóng biển?

Con tàu mang theo chuỗi tiếng nguyện cầu,

Rẽ bọt trắng trăm năm rong ruổi

Ánh mắt đất liền thành những cánh hải âu.

 

Lạc Long Quân chuyện xưa vẫn thuộc đến tròn câu

Mà biển không còn yên bình, sóng chuyển màu máu đỏ,

Đại dương có thương khi ôm hình hài nhỏ

Con ốc nào buồn, bỏ vỏ đáy sâu?

 

Sóng truyền tin vỗ nối tận bờ mau

Báo điềm dữ tối mắt người vợ trẻ,

Đàn con dại có đứa như chồi mới hé

Chịu làm sao hệ quả của vòi rồng.

 

Như lũ về trắng xóa cánh đồng

Biển trở nên lạ lùng, không ai còn nhớ nỗi,

Con tàu bị buộc về bờ buồm không còn no gió thổi

Chất muối mặn mòi xát kĩ niềm đau.

 

Khi niềm tin còn cắm biển dạt dào

Mai có nở hoa, con tàu ngừng khóc?

Chuyến ra khơi đan dày thêm cực nhọc

Khi biển nhà bỗng chốc hóa người dưng.

 

Cơn bão lòng sâu bao lúc mới dừng?

 

DƯƠNG THÀNH PHÁT

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.