Tin mới Xem thêm

  • Tô Minh Yến mưa bẻ khoá lòng đêm

    Ngày đã cũ/ Lòng người đã cũ/ Dọn nỗi nhớ/ Cất/ Tháng chín chênh vênh/ Nỗi buồn về trú ngụ/ Em khóa lòng vào đêm/ Mưa bẻ khóa/ Tràn ngập bóng anh/ Ngôn từ bất lực/ Vạn vạn tầng số cảm xúc bị dồn nén/ Một lần/ Hai lần/ Khoảng cách đuổi nụ cười / Cơn sóng tình cao hơn lần sám hối

  • Trả tác quyền nhạc trên tivi là đương nhiên

    Trong tác phẩm Sự sống sau cái chết, tác giả Deepack Chopra đã nêu một thử nghiệm kỳ lạ để chứng minh tình trạng con mèo vừa chết vừa sống

  • Tìm một ai đó giống anh - Bùi Đức Ánh

    Thành công tập truyện ngắn Tìm một ai đó giống anh không chỉ dừng ở đam mê mà còn là sự trải nghiệm của tác giả

  • Thanh Tùng & bất diệt Thời hoa đỏ

    Thanh Tùng qua đời ở tuổi 83 là dịp những câu thơ hay nhất của ông tung ra công chúng đi kèm những giai thoại, cho thấy một sức vóc Thanh Tùng lớn

  • Trần Xuân An suối sông theo những lối vòng

    thương đoá vàng mướp đắng/ đặt lên mũi xinh xinh/ hoa xin em hơi thở/ để hồi sinh cõi tình/ dây mướp đắng hoa vàng/ tìm em trong nhà vắng/ em về nghiêng vai trắng/ hoa thành tay ai quàng/ nắng chiếu đoá hôn vàng/ dây mướp ôm lọ gốm

  • Erich Honecker & bức tường Berlin sụp đổ...

    105 năm trước, vào ngày 25 tháng Tám năm 1912, Erich Honecker, Tổng Bí thư Đảng Xã hội Thống nhất Đức, Chủ tịch Hội đồng CHDC Đức

Chân dung Xem thêm

  • Thanh Tùng & bất diệt Thời hoa đỏ

    Thanh Tùng qua đời ở tuổi 83 là dịp những câu thơ hay nhất của ông tung ra công chúng đi kèm những giai thoại, cho thấy một sức vóc Thanh Tùng lớn

  • Vũ Quần Phương nghĩ mới và viết mới

    Câu chuyện muôn đời và cũng là nỗi trăn trở muôn đời của văn học nghệ thuật là “sáng tạo”. Sáng tạo khác với mọi người đã đành

  • Võ Văn Trực chuyện đời bao nỗi đục trong

    Tuổi già, sau lần tai biến cứ dần nuốt chửng trí nhớ và sức lực của ông. Ông không nhớ gì nhiều, khoảng ký ức đậm nét nhất là hình bóng quê nhà

  • Chữ bầu lên Lê Đạt

    Một trong những điều tôi và nhiều anh em làng văn nhớ nhất ở Lê Đạt là tiếng cười. Tiếng cười Lê Đạt mới nghe thấy sảng khoái

Thế giới sách Xem thêm

Giao lưu

  • Tô Minh Yến mưa bẻ khoá lòng đêm

    Ngày đã cũ/ Lòng người đã cũ/ Dọn nỗi nhớ/ Cất/ Tháng chín chênh vênh/ Nỗi buồn về trú ngụ/ Em khóa lòng vào đêm/ Mưa bẻ khóa/ Tràn ngập bóng anh/ Ngôn từ bất lực/ Vạn vạn tầng số cảm xúc bị dồn nén/ Một lần/ Hai lần/ Khoảng cách đuổi nụ cười / Cơn sóng tình cao hơn lần sám hối

  • Trần Xuân An suối sông theo những lối vòng

    thương đoá vàng mướp đắng/ đặt lên mũi xinh xinh/ hoa xin em hơi thở/ để hồi sinh cõi tình/ dây mướp đắng hoa vàng/ tìm em trong nhà vắng/ em về nghiêng vai trắng/ hoa thành tay ai quàng/ nắng chiếu đoá hôn vàng/ dây mướp ôm lọ gốm

  • Xưng hô

    Có lẽ cứ xưng hô như bác Tô Hoài lại hay. Bác hơn tôi bốn chục tuổi, là cây đa cây đề của làng văn, nhưng bác gọi tôi bằng tên và tự xưng là tôi. Tôi. Tôi thấy thế này, tôi làm thế nọ. Với ai bác cũng xưng như thế. Người thân vẫn thấy là thân. Người mới gặp cũng thấy đầy đủ tôn trọng mà không khách sáo.

  • Nguyễn Như Bá dõi theo quên gió hắt sương sa

    Dấu chân anh mai kia có cũ/ vẫn đam mê lờ lượn sắc màu/ chốn lạ xa tình cờ đâu hẹn/ em là gì như mới cưới nhau/ Nắng nơi này phải chăng ảo ảnh/ cõi trăm năm anh chưa đã thèm/ ừ nhanh lên mờ sương ngược gió/ ngày tháng này nhớ ngày xưa em

  • Thanh Tùng từ vệt trời thơ thời giá lạnh

    Nơi ấy tôi còn nguyên tất cả/ Từ vệt trời thơ thời giá lạnh/ Đến viên sỏi cũ dấu chân mòn/ Tôi đem khâu lại từng hoang

  • Nói ngược, nói xuôi - Đừng cố quá mà thành quá cố

    Tiếng nước ta có một khả năng không phải xứ nào cũng có: nói ngược! Xin nói ngay, chuyện nói ngược đang bàn không phải là kiểu vè nói ngược: Nghe vẻ nghe ve / Nghe vè nói ngược / Ngựa đua dưới nước / Tàu chạy trên bờ / Lên núi đặt lờ / Xuống sông đốn củi / Gà cồ hay ủi / Heo nái hay bươi / Nước kém ba mươi / Mồng mười nước nhảy...

  • Nguyễn Thị Hạnh Loan đâu biết hoa tự thiêu mình mê mải

    Trên đường đến với anh/ Tôi gặp một người đàn bà đa cảm/ Người đàn bà ấy yêu anh/ Một tình yêu thầm lặng/ Nàng đã có

  • Thấm lời của mẹ

    Tôi may mắn được sinh ra và lớn lên trong một gia đình có bà và mẹ “mê” ca dao, tục ngữ, văn thơ và âm nhạc. Bà ngoại tôi vẫn thường ngâm nga “Truyện Kiều”, “Cung oán ngâm khúc”, “Lục Vân Tiên”, “Chinh phụ ngâm”..., chất chứa trong đó nhiều lẽ đời, chuyện thế thái nhân tình và cách đối nhân xử thế.

  • Châu Đăng Khoa gió vi vu tiếng lục huyền cầm

    Trắng tóc/ trắng/ thôi đừng mơ nữa/ Tấu khúc long nhong bài hát lòng vòng/ Kìa bềnh bồng phất phới thu khô/ Kìa

  • Văn học chiến tranh sang trang mới

    Một số nhà văn, phê bình khá lạc quan khi cho rằng thời gian gần đây xuất hiện ngày càng nhiều tác phẩm phi hư cấu viết về chiến tranh “rất thật và có giá trị với đời sống hôm nay”. Khác với điện ảnh chiến tranh đứt đoạn thời gian qua, văn học chiến tranh Việt Nam được đánh giá tiếp tục dòng chảy và áp vào “đại dương văn học chiến tranh thế giới”

  • Chú vịt Mồ Côi - Tuyền Nguyễn - Kỳ 1

    Trong lời tựa truyện dài Chú vịt Mồ Côi, nhà văn trẻ Tuyền Nguyễn tâm sự: “Đây là truyện dài đầu tiên tôi viết về

  • Nguyễn Hồng giọt nước mắt khô lăn tròn ký ức

    Rồi cũng sẽ quen/ Một vài lời có cánh/ Tập nói tập nghe, câu chuyện làm quà// Sấp ngửa buồn vui tràn kẽ tay

  • Chuẩn mực tôn vinh nghệ sĩ

    Việc xét tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân (NSND), Nghệ sĩ ưu tú (NSƯT) cho các nghệ sĩ có nhiều cống hiến được triển khai theo Nghị định 89/2014/NĐ-CP đã tạo động lực quan trọng với đội ngũ văn nghệ sĩ nước nhà. Tuy nhiên, sau 3 năm triển khai, thực tế cũng nảy sinh nhiều bất cập

  • Điệu Valse ngày cũ

    Tiếng nhạc đang đi điệu bebop. Không khí đang sôi động vì điệu nhạc và vì sàn nhảy đang vào thời điểm đông khách

  • Những trang sách nở hoa

    Bạn đang cầm trên tay một trong tám cuốn sách thuộc Tủ sách Tuổi Hoa mà Nhà xuất bản Phương Đông và Phương Nam Book liên kết tái bản đợt đầu tiên. Thời gian qua đã có những nỗ lực đáng quý nhằm giới thiệu lại Tủ sách này với độc giả thiếu nhi. Lần này, những người làm xuất bản,

  • Ngày hôm qua

    Chỉ cần anh thốt một câu, vẫy tay một cái hay chỉ cụp mắt sau cái ngước nhìn trân trối cũng đủ để cô cất bước đi. Nhưng anh không làm thế.

  • Mẹ và Vu Lan...

    Ngày còn sống mẹ chưa là Phật tử, không thường xuyên đi lễ chùa; nhưng mỗi rằm, mùng một mẹ đều nhớ nấu ít chén chè, xáo dĩa xôi bày lên cúng Phật tại gia. Rằm lớn thì đương nhiên; còn rằm nhỏ - đôi khi bận việc hoặc… túng tiền - mẹ chỉ ráng mua được nải chuối, bẻ thêm bình bông vẫn cứ cúng! Thấy lễ cúng sơ sài quá, tôi hỏi giỡn: mẹ cúng ít vậy thì… ai ăn ai nhịn?

  • Nhà thơ Võ Thanh An đã từ giã cõi đời

    Nhà thơ Võ Thanh An nguyên Trưởng ban Thơ báo Văn Nghệ thuộc Hội Nhà văn Việt Nam, vì tuổi cao bệnh nặng đã từ trần

  • Nguyên Trân đôi vai nhỏ run run đầy hờn giận

    Ta đã trở về đây sau bao ngày xa cách/ Vạt nắng quen hây hẩy nảy trên vai/ Con đường quen hun hút đôi mày ngài/ Ngọn gió quen thầm thì ngàn mơn trớn/ Búp chồi non thuở nao giờ đã lớn/ Khẽ reo vang rạo rực bước chân xưa/ Vầng mây thơm lưu dấu buổi đón đưa/ Đôi vai nhỏ run run đầy hờn giận

  • Thơ của một nhà thơ đã khuất

    Phùng Khắc Bắc viết văn và làm thơ đã lâu nhưng riêng về thơ, khi còn sống, thơ anh chưa một lần in trên mặt báo. Vì