Tin mới Xem thêm

  • Bút phê

    Giữa năm 2016, Trần Thị Thành cầm tấm bằng cao đẳng sư phạm khăn gói xa quê làm giáo viên hợp đồng ở Sài Gòn.

  • Khác biệt Chúa trời - khác biệt hành vi

    Trước tình huống người thì cho rằng tôn giáo làm cho mọi người hành động tốt hơn, người lại cho rằng tôn giáo đầu độc mọi thứ, Azim Shariff - trợ lý giáo sư tâm lý học và giám đốc Phòng thí nghiệm Văn hoá và Đạo đức tại UO đã hướng mục tiêu nghiên cứu của mình vào việc khám phá nguồn gốc tiến hoá của hành vi đạo đức

  • Nguyễn Trương Quý & Dị đoan

    Phải mất vài tháng sau khi lấy nhau, Thủy mới biết Việt không ăn đồ biển. Phải ở cảnh một người khác sẽ cảm thấy thiệt thòi nhưng Thủy lại

  • Tô Minh Yến mưa bẻ khoá lòng đêm

    Ngày đã cũ/ Lòng người đã cũ/ Dọn nỗi nhớ/ Cất/ Tháng chín chênh vênh/ Nỗi buồn về trú ngụ/ Em khóa lòng vào đêm/ Mưa bẻ khóa/ Tràn ngập bóng anh/ Ngôn từ bất lực/ Vạn vạn tầng số cảm xúc bị dồn nén/ Một lần/ Hai lần/ Khoảng cách đuổi nụ cười / Cơn sóng tình cao hơn lần sám hối

  • Trả tác quyền nhạc trên tivi là đương nhiên

    Trong tác phẩm Sự sống sau cái chết, tác giả Deepack Chopra đã nêu một thử nghiệm kỳ lạ để chứng minh tình trạng con mèo vừa chết vừa sống

  • Tìm một ai đó giống anh - Bùi Đức Ánh

    Thành công tập truyện ngắn Tìm một ai đó giống anh không chỉ dừng ở đam mê mà còn là sự trải nghiệm của tác giả

Chân dung Xem thêm

  • Thanh Tùng & bất diệt Thời hoa đỏ

    Thanh Tùng qua đời ở tuổi 83 là dịp những câu thơ hay nhất của ông tung ra công chúng đi kèm những giai thoại, cho thấy một sức vóc Thanh Tùng lớn

  • Vũ Quần Phương nghĩ mới và viết mới

    Câu chuyện muôn đời và cũng là nỗi trăn trở muôn đời của văn học nghệ thuật là “sáng tạo”. Sáng tạo khác với mọi người đã đành

  • Võ Văn Trực chuyện đời bao nỗi đục trong

    Tuổi già, sau lần tai biến cứ dần nuốt chửng trí nhớ và sức lực của ông. Ông không nhớ gì nhiều, khoảng ký ức đậm nét nhất là hình bóng quê nhà

  • Chữ bầu lên Lê Đạt

    Một trong những điều tôi và nhiều anh em làng văn nhớ nhất ở Lê Đạt là tiếng cười. Tiếng cười Lê Đạt mới nghe thấy sảng khoái

Thế giới sách Xem thêm

Giao lưu

  • Phạm Đình Phú xin khe khẽ nơi rừng xưa bạn nhé

    Mã Đà trời thu tháng Tám/ Nắng lang thang đắm đuối lá cây rừng/ Bản mới Chơ-ron nhà dài cỏ non hương thoảng

  • Xin đừng nhân danh nghệ sĩ

    Cùng trạm thu phí BOT Cai Lậy, vụ triệt phá đường dây mại dâm giá cao quy tụ nhiều người mẫu, diễn viên điện ảnh trên địa bàn TP.HCM đang là đề tài nóng, thu hút dư luận xã hội. Tất nhiên, vụ này khác vụ kia về bản chất, song chúng ta không thể không lo lắng trước tình trạng xuống cấp nghiêm trọng về đạo đức, lối sống khi đồng tiền - như trong một bài hát của Bob Dylan

  • Mai Hương nước mắt vo viên thành sạn buốt nhói

    Em nắm chặt tay anh/ Sợ một ngày mình buông lơi bàn tay ấy/ Hãy ôm em như thuở ban đầu/ Hãy hôn em thật sâu

  • Tổng kết trại sáng tác và in sách về xuân Mậu Thân

    Lễ tổng kết Trại sáng tác văn học Kỷ niệm 50 xuân Mậu Thân của Hội Nhà văn TP.HCM đã diễn ra tại Đồng Nai với sự tham gia của nhà văn Trần Văn Tuấn

  • Thơ Lê Đạt: Cha tôi

    Đất quê cha tôi/ đất quê Đề Thám/ Rừng rậm sông sâu/ Con gái cũng theo đòi nghề võ/ Ngày nhỏ/ cha tôi dẫn đầu/ lũ

  • Hội nhà văn và chuyện hỗ trợ sáng tác, xuất bản

    Một thực tế không thể phủ nhận là tại các hội nhà văn, điều thường được hội viên nhắc mỗi kỳ hội nghị là tác phẩm

  • Hội Nhà văn ký hợp tác khu bảo tồn Đồng Nai

    Hội Nhà văn TP.HCM và Khu Bảo tồn thiên nhiên - văn hoá Đồng Nai sẽ hỗ trợ nhau trong việc tạo điều kiện cho các nhà văn đi thực tế sáng tác về vùng chiến khu năm xưa cũng như việc trồng và bảo vệ rừng, đời sống văn hoá đồng bào các dân tộc thiểu số hiện nay; góp phần quảng bá thông tin, giới thiệu kiến thức văn hoá, khuyến khích công tác bảo vệ rừng, thiên nhiên, môi trường sống đến các nhà văn và người dân

  • Cần thêm nhiều ý tưởng “nuôi” sáng tác văn học

    Có không ít ý tưởng, sáng kiến tốt cho hoạt động sáng tác văn học nhưng còn le lói hay đang chờ đợi ở đâu đó, cần khai thác, chào đón. Từ ý tưởng đến hiện thực, lại cần thêm nhiều điều kiện thiết thực để hỗ trợ hiệu quả cho lao động của những người cầm bút

  • Sơn Ca thương hát khúc thu sang

    Tháng Tám về/ Gió ngập ngừng gõ cửa/ Hạ tàn đi/ Trong lá đỏ muôn chiều/ Rừng thưa thớt/ Lá vàng rơi trong gió/ Cơn mưa

  • Sự suy thoái và biến dạng các giá trị nhân văn ở Việt Nam

    Sự suy thoái các giá trị nhân văn trong kỷ nguyên phát triển công nghệ và kinh tế đang diễn ra ở quy mô toàn cầu, có những xu hướng chung của toàn thế giới. Nhưng trong xã hội cụ thể như Việt Nam các xu hướng lớn này được thể hiện ra trong những dạng thức riêng

  • Mai Hương & Cơn giông chiều

    Khung cửa sổ luôn cháng nắng, cái nắng ngầy ngật của mùa hè đầy mồ hôi và bụi bặm. Tiếng ve rè như có hàng trăm

  • My Tiên buổi sáng và giấc mơ

    Sáng mở mắt/ Hình như chiếc giường đã cạn/ Đặt chân xuống là chạm đất/ Giấc mơ còn rơi rớt đâu đây/ Đêm qua tôi mơ

  • Văn Nguyên Lương học cả những điều phi lý

    Có những nỗi buồn/ Chôn sâu dưới cỏ/ Có những nỗi buồn/ Giấu dưới nụ cười/ Tràn qua ánh mắt/ Lạc vào cơn

  • Nguyễn Minh Khiêm đêm đã vỡ ra như thế

    Pho tượng đổ gục mặt xuống bùn/ câu thơ ghi lại nguyên cảnh ấy/ tình cờ xuất hiện trên một quả bóng bay/ bọn trẻ

  • Khai mạc trại sáng tác về xuân Mậu Thân 1968

    Ngày 14.8, tại Khu Bảo tồn Thiên nhiên - Văn hoá Đồng Nai ở vùng rừng núi chiến khu Mã Đà xưa, Hội Nhà văn TP.HCM đã khai mạc Trại sáng tác văn học

  • Phạm Phương Lan nụ cười còn trong mơ không?

    Ơi à, sen đã úa màu/ Hoa mua bây giờ đã /rũ Dã quỳ vàng ươm hé nụ/ Chào mùa thu gầy hanh hao/ Em về nắng cũng

  • Truyện ngắn Lê Nguyệt Minh: Trăng

    Toàn thân Phong Lan trở nên mơ hồ, dường như cô đang bồng bềnh trên khoảng không gian nhiều bến bờ sương khói, mê

  • Hoàng Xuân Tuyền & giết Tần vương, rồi thì làm gì?

    Nửa vòng trái đất bên kia/ Người ta vắt tay lên trán/ Hỏi: - Vì sao táo rụng xuống đất/ Mà không rụng vút lên trời?

  • My Tiên & ánh sáng làm thế gian hãi sợ

    Khi nằm ngang trên con đường/ mặt đất gần quá/ tôi tưởng có thể thọc tay vào đó/ moi lên từng hạt mưa/ bị chôn

  • Ngẫm về danh và thực

    Từ cổ xưa cho đến ngày nay, xã hội luôn tôn kính, vinh danh những người thực sự có tài, có đức, có công với đất nước, với cộng đồng; những người không có thực tài đức nhưng hám danh, háo danh thì tự mình làm méo mó hình ảnh, nhân cách và đánh mất sự tôn trọng của người đời…