Tin mới Xem thêm

  • Vũ Duy Hoà nặng lòng một thuở ai hay

    Lục bình nở kín triền sông/ Người đi muôn nẻo sao không thấy về/ Hay chăng công việc bộn bề/ Hay chăng vui bạn mải

  • Nguyễn Thị Phương Nam giọt giọt thời gian...

    Ly cà phê bốc hơi/ Mùi hương thơm đằm thắm/ Giọt giọt cà phê rơi/ Vào đáy hồn sâu thẳm/ Ai người đem ban tặng

  • Cần lộ trình cho đô thị thông minh

    Với sự phát triển như vũ bão về hạ tầng công nghệ thông tin, xu hướng đô thị hóa kèm theo các nhu cầu ngày càng cao về chất lượng cuộc sống

  • Mời gửi tác phẩm dự giải Hội Nhà văn TPHCM...

    Theo thông lệ hàng năm, Hội Nhà văn TP.HCM sẽ xét trao giải thưởng năm 2017 cho hội viên và các tác giả ngoài Hội cư trú tại TP.HCM có tác phẩm xuất bản trong thời gian từ ngày 01.10.2016 đến ngày 30.9.2017. Văn phòng Hội đang nhận tác phẩm gửi về tham dự.

  • Trần Tố Nga xuôi ngược đường trần

    Câu thơ của Bùi Giáng: Có khi lỡ hẹn một giờ/ Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm, ùa vào trí nhớ đã sa sút của tôi khi cầm trên tay

  • Bút phê

    Giữa năm 2016, Trần Thị Thành cầm tấm bằng cao đẳng sư phạm khăn gói xa quê làm giáo viên hợp đồng ở Sài Gòn.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Hoa Níp & những vết xước trong cuộc đời

02.3.2017-20:30

 

NVTPHCM- Hôm nay, ngày 02.3 là sinh nhật lần thứ 32 của cố nhà thơ Hoa Níp. Nhớ anh, xin giới thiệu đến bạn thơ chùm thơ trong tập Bao giờ đến được cánh đồng của Hoa Níp vừa được Hội Nhà văn TP.HCM trao Tặng thưởng năm 2016.

Nhà thơ Hoa Níp (1985-2016)

 

 

những vết xước trong cuộc đời
  những ngày ở nông trường Bình Lộc

 

Đường vẫn mòn vàng tít tắp không chân trời
Những vệt cạo vẫn huyền xanh như những dải lụa bay bay
Đốm lá xanh lá vàng vẫn đan xen lấp ló
Rừng cao su vẫn rỉ rả dòng nhựa mỗi sớm mai
Người thợ mủ vẫn âm thầm tạo thêm nhiều vết xước.

 

Vết xước này tựa vào vết xước kia
Vết xước sau đào sâu vết xước trước
Những vết xước ứa nhựa nồng ấm tinh khôi.
Và lao động lương thiện là một chân lý trong cuộc đời.

 

Và cứ thế,
Dòng mực nóng vẫn sẽ kế tục chảy ấm ngòi bút.
Dòng mủ nóng vẫn sẽ kế tục chảy ấm vết xước.
Mỗi con người là một vết xước trong cuộc đời.
Mỗi thân phận là một ý nghĩa trên đỉnh trời.
Những ý nghĩa khá giản đơn, song nhiệm màu.
Họ sống chan hòa, và hơn nữa, họ yêu nhau.

 

15.01.2013

 

 

bầy chim trong bể nước

 

Tôi đổ đầy nước vào chiếc bể thủy tinh trống rỗng. Chiếc bể bắt đầu hình thành sự sống.

 

Tôi đặt những chậu cây thủy sinh trong bể nước. Bể nước trong veo bỗng hóa cánh rừng  xanh ngắt.

 

Tôi thả đàn cá vào trong bể nước. Đàn cá bỗng hóa bầy chim bay lửng lơ bên trong chiếc bể.

 

Thế đấy khi kiên nhẫn từng bước từng bước, ta sẽ có cánh chim lượn bay trong bể nước, và ta sẽ thấy chúng vờn bay trong những bụi rong rêu.

 

Cuộc sống quả thực muôn màu và trí tưởng tượng là món quà vô cùng huyền diệu. Chỉ cần luôn cố gắng chăm chỉ làm sạch nước mỗi ngày, chỉ cần đừng phá hoại cánh rừng thủy sinh, chỉ cần đừng bóp chết bầy chim, thì bầy chim kia sẽ còn lượn bay trong bể nước.

Cũng giản đơn như ta đang bay cùng trí tưởng tượng.

 

11.2012

 

 

sinh nhật con gái

 

1. Sau một ngày vất vả đồng áng, tôi vác cuốc về cười với vợ con, ăn với cả nhà một bữa cơm bình dị. Nghe con tôi bảo kinh tế toàn cầu đang suy thoái, tôi tạ ơn trời vì bàn tay trừng phạt của Người không chạm đến chúng tôi.

 

2. Sáng sớm tôi vác cuốc lên nương. Vợ tôi nhịn đói đạp xe lên xã làm việc, tiện thể nàng đưa con đến trường. Lương công chức dăm ba đồng cọt kẹt. Chúng tôi vẫn sống bằng hơi thở của nhau.

 

Tôi chống cuốc, vuốt mồ hơi nghĩ ngợi. Xăng có tăng giá cũng không làm chúng tôi thêm nhọc. Của nải vợ chồng tôi là một chiếc xe đạp. Giá xăng dầu không hành hạ chúng tôi. Chỉ tội người ngợm xe cộ dưới phố lô xô.

 

3. Chập tối tôi vác cuốc trở về nhà. Vợ con đã ngồi chờ bên mâm cơm đầy ánh lửa. Điện có tăng giá cũng chẳng làm bữa cơm lỡ cỡ. Nghe vợ bảo: “Xã hứa độ mươi năm nữa sẽ kéo điện đến nơi này”. Tôi cười khì: “Cứ đến đó hẵng hay!”

 

4. Bữa nay sinh nhật con gái tôi. Tôi vui vẻ lấy trong chiếc hộp gỗ trên bàn thờ tổ tiên một ngọn nến mới. Trong ánh lửa bập bùng nến trắng ngà như nụ cười con gái. Tôi nhường vợ thắp nến để con gái thổi. Con bé chưa vội thổi mà ước ao một hồi lâu lắc. Rồi con bé thổi ngọn nến tắt. Tôi lại bỏ nến vào chiếc hộp đem đi cất.

 

Không biết con gái tôi có tự thắp lửa trong tâm hồn?

 

11.2012

 

 

cơn say lúc 10 giờ sáng

 

10 giờ sáng,

Cơn say thực sự bắt đầu

Từ cuộc nhậu đêm qua

Dấu hiệu từ lúc đọc thơ Thiều*,

Từ cả tuần nay...

 

Trong cơn say ta lần giở lại thơ Thiều

Hoang mang làm sao khi nói ra những điều lúc bình thường sượng sùng không nói được.

 

Con người là sự sống quá bé mọn mà sao cứ đề cao cái tôi của mình như Fansipan?

 

Điều còn lại khi tất cả đế chế, đền đài, cung tần,... suy tàn không phải là một câu thơ hồn nhiên sao?

 

Thơ Thiều không phán xét ai

Tựa một người xấu hổ tột cùng đi sâu vào lòng đất,
Ta chỉ có thể đi sâu vào bản thể của chính mình mà phán xét

bản thân ta

cuộc sống ta

khổ hạnh ta

tồn tại ta

 

Thơ Thiều như một ly Cadillac Margarita 1.7 l của Thượng đế

Đọc vào say khướt

Tra tấn bản ngã ta kiểu sống dở chết dở

Vừa hạnh phúc, vừa đớn đau

 

Cũng như cuộc sống vừa hạnh phúc, vừa đớn đau.

 

28.9.2011 

___________

*Thơ Thiều là cách tác giả gọi tên trường phái thơ đương đại Nguyễn Quang Thiều

 

 

gửi một nhà thơ

 

Sau một đêm bão giông dài bao ma mị

 

Sớm nay ra đường
Thấy ngọn cỏ buồn buồn
Không khí hốt nhiên ảm đạm
Nghe có chút gì đó thê thảm

 

Ngọn gió sớm nay không thổi về những tinh  khôi như gió hôm trước.
Trăng giêng hôm qua không tỏ rạng như trăng trung thu hôm rồi.

 

Đọc lại câu thơ, thấy buồn thương cho P.H một mình cất tiếng cô lẻ, nỉ non.

 

Hà cớ gì phải như thế P.H ơi?
Hãy yên giấc, yên ghế, yên tĩnh, yên lòng, mà nghe quá khứ vọng lại một chút yên bình.
Hãy cùng mơ tưởng về ánh bình minh.

 

Kính!

 

16.10.2012

HOA NÍP

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.