Tin mới Xem thêm

  • Tinh thần sử thi của văn học Việt Nam

    Gần đây, lại xuất hiện một số ít ý kiến lạc lõng muốn phủ nhận giá trị, ý nghĩa, thành tựu của văn học giai đoạn 1945-1975, họ cho rằng phải phục vụ chính trị nên nhiệm vụ của văn học thời đó đơn thuần chỉ là miêu tả đời sống chiến đấu, đánh giặc.

  • Nguyễn Hồng ru nốt một mùa yêu

    Thu còn sót trong vấn vương hoa sữa. Đường Minh Khai nền nã nắng chớm đông. Gió rủ rê gì mà giày khua rối phố. Góc cũ khói sương quện hương cà phê thơm môi.

  • Khuynh hướng khoa trương

    Học thuyết kinh tế của John M. Keynes diễn tả trong tác phẩm nổi tiếng của ông (Lý thuyết tổng quát về nhân dụng, lợi tức và tiền tệ) đã nhấn

  • Nhân vật nữ trong Những cuộc hẹn bên lề

    Từ xưa đến nay, trong văn học, hình ảnh nhân vật nữ luôn mãi là nguồn sáng tạo của biết bao tác giả. Có thể, đó là những

  • Lê Xuân Đố hoang tưởng đất trời sót lại câu...

    Nhà thơ Lê Xuân Đố bây giờ đã 74 tuổi, vẫn khóc đấy rồi cười đấy. Ông cười bất chợt vì sợ cạn nước mắt hay ông khóc bất ngờ

  • Việt Nam thời bao cấp: Bộ phim tài liệu giàu...

    Tại Liên hoan Phim Việt Nam diễn ra ở TP Đà Nẵng trung tuần tháng 11 năm 2017 vừa rồi, với mảng phim Phóng sự-Tài liệu, bộ phim

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Hoàng tử bé

11.7.2017-10:20

 

NVTPHCM- Thú thật, tôi chưa từng đọc hết cuốn truyện mỏng của Antoine de Saint-Exupéry dù rất nhiều lần bắt đầu, dù đọc bằng bản dịch của những người khác nhau trong đó có bản của Bùi Giáng được nhiều người khen ngợi nhất. Hình ảnh bầu trời đêm đầy sao hay hành tinh nhỏ bé xanh mướt là hình ảnh yêu thích nhưng cứ đọc được một nửa thì tôi không thể tiếp tục nữa...

 

Hoàng tử bé có lẽ sẽ mãi là một “món nợ” của tôi đối với văn học nói chung và văn học Pháp nói riêng. Bộ phim hoạt hình Hoàng tử bé của Pháp đã giúp tôi trả được món nợ này, một cách trọn vẹn.

Ảnh minh hoạ từ internet

 

Đan xen giữa hiện tại của một cô bé “không có tuổi thơ” vì phải học, học và chỉ có học do những kỳ vọng của cha mẹ và câu chuyện về Hoàng tử bé của ông già từng là phi công mà lối sống kỳ cục khác những người xung quanh. “Không phải là trưởng thành mà là sự lãng quên” - bi kịch lớn nhất của con người thời hiện đại. Ai cũng phải lớn lên và trưởng thành, nhưng quên lãng những tưởng tượng trong trẻo, đẹp đẽ mặc dù có vẻ phi lý đã làm cho con người chết lâm sàng trong sự bận rộn và nhàm chán cả cuộc đời.

 

Khi Hoàng tử bé ngạc nhiên thấy trái đất có cả vườn hồng và buồn bã vì bông hồng của mình không là “duy nhất” thì cô bé nói: bông hồng trên hành tinh nhỏ xíu xa xôi kia là duy nhất của cậu, vì nó đã hiện diện ở nơi đấy để làm bạn với cậu... Ồ, người lớn luôn chỉ nhìn thấy “những bông hồng” nên rất ít người có thể tự hào nói với người khác và tự nhắc nhở rằng “đó là bông hồng duy nhất của tôi!”.

 

Chuyện cổ tích nào cũng phải kết thúc, Hoàng tử bé lại về với hành tinh bé nhỏ của mình, cô bé kết thúc kỳ nghỉ hè và chuẩn bị đến trường nhưng cuộc sống của hai mẹ con cô sẽ đổi khác. Bởi vì họ đã hiểu, những ngôi sao không thể bị nhốt và lấp lánh trong chiếc lọ thủy tinh chật hẹp, cũng như ước mơ và trí tưởng tượng của trẻ em không thể bị nhốt trong kỳ vọng của người lớn. Trẻ em là những ngôi sao, chúng chỉ thực sự tỏa ra ánh sáng kỳ diệu khi được tự do trong bầu trời bao la.

 

Bộ phim làm tôi hiểu vì sao đã luôn bỏ dở khi xem truyện. Đó là vì sự cô đơn của tác giả thấm đẫm từng con chữ từng trang sách, ngay cả những hình vẽ ngộ nghĩnh nhất cũng toát lên điều đó... làm trái tim người đọc nghẹn ngào... Hoàng tử bé là cuốn tiểu thuyết của người lớn chứ không hẳn là dành cho trẻ em.

 

Phải chăng vì vậy Saint-Exupéry đã chọn cách biến mất trên bầu trời xanh thẳm để thoát khỏi sự cô đơn giữa những con người... Mong ở một kiếp nào đó, ông - Hoàng tử bé của hàng triệu độc giả - tìm được bông hồng duy nhất của ông.

 

NGUYỄN THỊ HẬU

 

>> Vị mặn của lòng tự trọng

>> 12 truyện cực ngắn của Nguyễn Thị Hậu

 

 

>> XEM TIẾP DỌC ĐƯỜNG VĂN HỌC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.