Tin mới Xem thêm

  • LLPBVH ảnh hưởng tư tưởng Phật giáo ở miền...

    Có hay không khuynh hướng lý luận - phê bình văn học chịu ảnh hưởng tư tưởng Phật giáo trong nền lý luận - phê bình văn học ở miền Nam trước 1975, đó là những vấn đề đặt ra trong nội dung bài viết. Với cứ liệu từ những công trình lý luận - phê bình văn học ở miền Nam trước 1975, nghiên cứu

  • Tiểu thuyết Mỹ nhân nơi đồng cỏ của Lê Hoài...

    Bằng cách phản ánh thông qua cái đẹp, tiểu thuyết "Mỹ nhân nơi đồng cỏ" (NXB Hội Nhà văn, 2017) của nhà văn Lê Hoài Nam đã làm sống lại

  • Nguyễn Quang Thân & Chàng thi nhân đầu...

    Nguyễn bước ra khỏi bóng những tán cây. Nhiều năm sau, khi đặt bút viết Truyện Kiều, Nguyễn Du đã thêm một dòng lạc thảo đề tặng Xuân Hương

  • Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

    nghĩ về quả tên lửa được Triều Tiên phóng đi/ có thể đã bay qua/ giấc mơ vượt lên chính mình của người khuyết tật

  • Sức sáng tạo và cá tính văn chương Đồng bằng...

    Văn chương đòi hỏi người viết phải sống chết với nó để nảy ra cá tính. Không có cá tính, không bay cao ý tưởng thì coi như chẳng thể tồn tại một thể loại văn chương đích thực. Văn chương dường như không còn chỗ dung thân ở Đồng bằng sông Cửu Long...

  • Không có trường phái viết văn Nguyễn Du!

    Mới đây, nhà văn - PGS. TS Văn Giá cho tôi biết, anh và một số nhà văn đang đề nghị cấp trên cho lấy lại tên ngôi trường xưa vì thực chất cho đến

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Kai Hoàng nghe đêm loang nỗi im lặng cầm tù

26.8.2017-22:10

  >> Những mùa hè lạnh

>> Lục tung những giấc mơ bí mật

 

 

NHỮNG BÓNG CÂY MÙA PHỐ

 

Ngày áp thấp trườn lên mái quán cũ
từ chỗ ngồi đã rụng một hình dung
em xa xót cơn mưa trầm bỏ lại
rót vào tôi ướt rách đến tận cùng

 

mà năm tháng như bóng cây mùa phố
đã đau khan vòm lá những con đường
một bước chân cũng dội thành tiếng sóng
em ngực gầy gánh mặn cả trùng dương

 

tôi gọt giũa những tàn hương sót lại
nghe đêm loang nỗi im lặng cầm tù
những ý nghĩ tựa môi khô tóc xõa
cuộn tôi vào cuộc tâm bão viễn du

 

thảy vào nhau một ban mai khoảng cách
em niêm phong tiếng nói trổ đồi mồi
trong bóng tối bầy chim về ẩn nấp
tôi trở mình nghe vọng những phai phôi

 

 

CÁNH BUỒN

 

Người bứt cánh buồn trên vùng hoang hoải
tuổi xanh hóa kiếp đền đài
người ẩn trú cánh rừng thời gian khô cạn
tiếc gì một đóa mây bay

 

Ừ năm tháng thì là năm tháng
một u mê bến vắng ngực đồi
tôi vẫn đến như đêm soi ánh lửa
tóc người chảy suối nghìn xa

 

Này xa cách dẫu rằng tưởng tiếc
những cơn mưa nhảy múa cạn ngày
nơi tháng Chạp lạnh mùa sương phủ
tôi còn gì rưng rức bàn tay

 

Người nói môi khô thơm mùi cỏ lá
mùi hương kí ức mục sùi
những giấc mơ biệt màu nỗi nhớ
cuối trời hiu quạnh một chân dung

 

Kìa nắng mới và mùa đông vừa cũ
người còn không gió lộng đầu ghềnh
con chim hót buông câu chua xót
một cánh buồn tôi nhặt nhạnh dành riêng

 

 

BUỔI CHIỀU

 

Buổi chiều như một tờ giấy bôi bẩn
những chiếc lá rơi trong sự thao túng của thời gian
tôi chối bỏ một cơn buồn vừa thắp nhóm
bằng sự - im - lặng - cầm – tù
tháng Ba vàng da và những khánh kiệt mưa trổ
chợt rùng mình trước ô ngực vừa khép chặt đường biên

 

Buổi chiều nở ra một ý niệm
tôi run rẩy nhặt lấy tiếng hót rơi của bầy dã cầm cuối
bóng tối nảy mầm
những giấc mơ quay trở lại từ sự mò mẫm kí ức
nơi đó, một trận hè, vài đám trẻ, những cánh diều và khúc đồng dao

 

Buổi chiều ngã quỵ như cái cây bị đốn hạ
trong bóng tối, tôi hát một tình khúc về những mùa buồn vắng
quá khứ di chuyển quá nhanh, những hoài niệm rơi rụng như lá
từng gương mặt chạy trên đường đua thời gian đầy vết ố
và tôi khóc nghẹn cùng những mê vọng im trôi

 

Tôi và những buổi chiều gầy khuôn ngực
nơi đêm, tôi đã ước tóc chảy thành mưa
sau cùng, tôi sẽ tự đâm chồi từ những hư hao ngày cũ.

Nhà thơ trẻ Kai Hoàng

 

 

RÀNG BUỘC

 

em ở đó lời kinh vừa thưa vắng
một buổi chiều tôi nhuộm tóc thành mây
từ hoài niệm lèn đời đau quá vãng
những sợi mưa đã phủ kín con đường
bên núi đồi, cơn yêu nằm le lói
tôi mông lung tỉnh giấc giữa muộn phiền
em trả sóng về biển khơi ấm cát
những cuộn trào đã ập bến mùa xa
và ràng buộc, như trần gian bỏ lại
đá tảng nằm ngơ ngác một đời quên

 

 

TRÊN ĐỈNH MÙA HÈ

 

Tôi rớt qua những trận mưa dính bùa ngải
đổ ầm ào trên khuông ngực của mùa hè
những con cuốn chiếu đếm từng ngón chân đồng dạng
từ nơi tôi đứng, những kí ức mọc nhanh như nấm

 

thời gian lao nhanh như cơn lốc
tôi thấy em trong buổi chiều ngực áo chảy dài
cùng giấc mơ bặt âm và đôi vai trễ muộn
trên đỉnh mùa hè
tôi đào bới một chân dung em khuất dạng

 

những bóng râm của hàng cây vừa héo
bầy chim nhoi nhói tìm lại một đường bay
sâu mắt em là bài thơ hấp hối
sâu mắt tôi là lối phố ngõ dài
những ánh nhìn rách dấu ban mai

 

tôi ngụp lặn trong những lập ảnh mùa hè
mùi nắng cháy và những giấc người đông đặc
em ước lệ một hoài niệm đã ố
đổ âm vang như thác lũ thượng nguồn
tôi tìm lại màu phấn son năm cũ
và ngập ngụa trong những dấu tích buồn.

 

KAI HOÀNG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.