Tin mới Xem thêm

  • Vũ Thị Huyền Trang - Khúc sống

    Hôm rồi, tí nữa thì Diên chết mất xác ở đường tàu, đoạn chạy qua thành phố ngay gần cơ quan mới của Diên. Người gác barie tá hỏa

  • Thế nào là xúc phạm người khác trên mạng xã...

    Mạng xã hội trở nên phổ biến và có tác động không nhỏ đến đời sống xã hội. Mỗi người có thể tự mình đăng tải nội dung thể hiện trạng thái cảm xúc

  • Nguyễn Minh Khiêm - Ba mươi tháng tư

    Anh đã về đến nơi chích máu mình viết quyết tâm thư ngày xin nhập ngũ/ Viết bằng máu của cha nằm lại Điện Biên

  • Thanh Tùng nhà thơ của Thời Hoa Đỏ

    Hồi ấy, anh là thợ gò trong xưởng cơ khí. Hải Phòng ngày ấy đã loáng thoáng những chiếc xe đạp mi-ni Nhật và đôi ba chiếc xe máy Súp-pe Cúp

  • Đặng Tường Vy ra mắt tập thơ Sóng ngầm

    Vào ngày 22.10 tại TP.HCM, nhà thơ trẻ Đặng Tường Vy đã tổ chức ra mắt tập thơ Sóng ngầm do NXB Hội Nhà văn mới vừa ấn hành tháng 9.2017. Đây là tập thơ thứ 4 của chị sau các tập Giọt sương khuya, Lá thu phai, Sóng tình với sự tham dự đông đảo bạn thơ, người yêu thơ.

  • Nhà văn đương đại di cư ngôn ngữ

    Thế kỉ XX, Việt Nam hai lần làm di cư, lớn nhất và phức tạp nhất phải là từ thời điểm khi đất nước thống nhất. Nhiều đợt di cư khác nhau với nhiều tâm thế khác nhau của các bộ phận người khác nhau. Và đã có nhiều tác giả đương đại gốc Việt thành công qua các giải thưởng uy tín.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Lam Giang khúc ru người nằm lại

16.7.2017-11:20

 

 

 

ĐÒ ƠI!

 

Sang sông chẳng thấy con đò

Bâng khuâng nhớ lúc bơi vo qua dòng

Gia tài bọc kín ni lông

Bên trên khẩu súng khóa nòng lặng im

 

Giữa chang chang nắng tôi tìm

Bùng binh thon thắt dáng em năm nào

Lục bình trôi cũng nao nao

Nơi đâu em cắm con sào ven sông

 

Đò ơi… ai gọi cháy lòng

Sóng chao chớp mãi trên dòng nước xanh

Ước chi có ngọn gió lành

Đưa tôi về lại tròng trành đò xưa

 

Đói lòng ăn cọng móp chua

Thương quê bom đạn lại vừa thương nhau

Làm sao nói chuyện trầu cau

Cái thời Bến Súc trắng màu tóc tang

 

Đò em ngày ấy sang ngang

Là cầm cái chết nhẹ nhàng như không

Qua bờ một quãng… ngoái trông

Mịt mù lửa khói ngập dòng sông xa

 

Bây giờ em hóa phù sa

Một mình tôi lại đi qua bến này

Đò ơi tôi gọi… gió bay

Giật mình con nước dâng đầy mênh mang.

 

 

KHÚC RU NGƯỜI NẰM LẠI

(Tưởng nhớ những đồng đội đã nằm lại Trường Sơn )

 

Thôi Cường ở lại, mình đi

Ngày mai mộ sẽ xanh rì cỏ non

Bạn nằm bên cạnh đường mòn

Vẫn bao đồng đội bước dồn qua đây

 

Dưới dăm ba tấc đất dầy

Tấm tăng liệm cả tháng ngày gian truân

Đang cơn run rẩy tay chân

Vẫn lo chu tất mộ phần bạn ơi!

 

Không hương khói, chẳng nhiều lời

Cúi đầu tiễn bạn về nơi vĩnh hằng

Tấm bia khắc vội tên Cường

Với bao bia nữa... chỉ đường hành quân

 

Tay gầy gậy chống đưai chân

Giờ đây… bạn đã hóa thân núi rừng

Mình đau, bát cháo bạn bưng

Xua tay, miệng đắng, bạn rưng rưng nhìn

 

Thung chiều, ngước mắt trông lên

Với mây bay, bạn qua bên núi rồi

Bao nấm mộ chuội ven đồi

Trần gian vón nỗi đau đời không tan!

 

Một lần đau, nhớ bao lần

Những đồng đội cứ vắng dần bên ta

Đói vàng mắt, sốt vàng da

Thiếu cơm, thiếu thuốc, quáng gà, phù chân...

 

Thương người như th thương thân

Nhìn cơn ác tính, bạn dần mê sâu

Lòng ta như lá héo rầu

Một giây khắc, hoá xa nhau suốt đời!

 

Thôi mình đi nhé, Cường ơi!

Chiến trường giục giã rung trời tiếng bom

Bạn nằm canh giữ Trường Sơn

Mùa xuân hoa lá xanh rờn sườn non

 

Ra đi ngời tấm lòng son

Mang bao khát vọng hãy còn dở dang

Bạn đi chưa nửa đô đường

Tuổi xuân gửi lại chiến trường xa xôi

 

Nỗi đau nào cũng dần vơi

Rừng xanh  xanh mãi những lời mẹ ru

À ơi… trăm nẻo xa mù

Có nghe thao thiết mẹ ru mỏi mòn

 

Cường ơi, say giấc ngủ ngon

Trường Sơn thao thức ôm tròn tuổi xanh

Ngày mai đất nước yên lành

Người thương lặn lội tìm anh, đón về.

 

 

CÔ HƯỚNG DẪN VIÊN THÀNH CỔ

 

Tám mươi mốt ngày đêm

Cô hướng dẫn viên lặp lại

Tám mươi mốt ngàn lần...

Chiếc mũ tai bèo trên đầu em

Xanh khoảng trời Thành cổ

Dưới chân

Mỗi mét vuông, bốn người ngã xuống

Giọng em cố nén kìm xúc động

Nước mắt truyền sang rơm rớm bao người

Sao con số không là 10, 20, lại là 81

Bớt đi một ngày thôi là bớt được

Một đại đội hi sinh - chồng chất nỗi đau

 

Từ đổ nát chiến hào

Các anh tụ về Bảo tàng Thành cổ

Súng tựa vai, chia nhau hơi thuốc sau cùng

Đêm vượt sông, còn lá thư chưa kịp gửi

Cô hướng dẫn viên bỗng lạc giọng trầm:

“Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm”

Khói nhang bỗng bùng lên rừng rực

Các anh hóa thành ngọn lửa ngàn năm.

 

7.7.2017

 

 

DỪNG CHÂN THÀNH CỔ

 

Nén nhang theo gió bùng lên

Một vầng lửa sáng cháy xuyên nền trời

Dưới chân rờn rợn thân người

Cõi âm nhập với cõi đời trần gian

 

Thịt xương trong đất thì tan

Hồn thiêng ngào ngạt chảy tràn lương tâm

Vẳng lên tiếng độc huyền cầm

Buốt se một khúc sâu trầm thương đau

 

Không gian huyền ảo nhiệm mầu

Cỏ xanh tứa đỏ nhuốm vào tráng ca

Ngỡ còn rền đạn bom xa

Đất rung tám mốt ngày qua... máu dồn

 

Những tờ lịch đá xoay tròn

Kết vòng huyền thoại dáng son cổ thành

Vô danh chật cả địa danh

Dòng sông Thạch Hãn năm canh khóc thầm

 

Lá thư nước mắt khôn cầm

Vĩnh hằng ngọn lửa cháy bầm thời gian.

 

Quảng Trị, 2.2009

Nhà thơ Lam Giang

 

 

NHỮNG DÒNG TÊN TRONG ĐỀN BẾN DƯỢC

 

Những vách tường đặc kín dòng tên

Nghĩa là các anh chưa vể đủ mặt

Con số vạn nằm trong lòng đất

Mênh mông tản mát những sư đoàn

 

Tên người sống thì nằm

Tên người hi sinh lại đứng

Các anh sắp hàng như những buổi mai

điệp trùng ra trận

Tới hoàng hôn không một ai về

 

Những dòng tên la liệt tổng kê

Hi sinh, đau thương... và mất mát

Bỗng trở thành những hoa văn đẹp nhất

Tôn vinh bao bà mẹ Anh hùng.

 

 

BÀI THƠ DƯỚI CHÂN ĐỒI

 

Mấy bận đổi dời, các em đã về đây

Yên nghỉ dưới đồi thông thiêm thiếp

Mười cô gái mở đường ai cũng biết

Mãi bây giờ anh mới gặp các em

 

Nắng ban mai trinh bạch buông rèm

Che những thiên thần hồn nhiên rắn rỏi

Thôi chẳng nhắc thuở ngút trời lửa khói

Cho đau thêm...cơn giông bão qua rồi

 

Anh gọi thầm Tần, Hợi, Rạng , Cúc... ơi!

“Em ở Thạch Kim sao lừa anh Thạch nhọn

Đêm ranh mãnh ngăn cái nhìn đưa đón

Có  lẽ nào anh lại mê em”*

 

Nơi em nằm hoa cứ nhiều thêm

Cứ nhiều thêm những bài ca thổn thức

Anh chỉ có vần thơ chắt từ gan ruột

Xót bờ mi thấm mặn xuống chân đồi

 

Ồ hai cây bồ kết kia rồi!

“Lời thỉnh cầu ở ngã ba Đồng Lộc”*

Đã ra trái cho em gội đầu hong tóc

Bõ những chiều xưa  bụi đất phủ kín mình

 

Mười nén nhang, mười vái anh xin

Tạ từ các em phút giây chia biệt

Lòng đất mẹ ngàn đời thao thiết

Ôm các em say giấc dưới ngàn thông.

 

----------------

*Thơ Phạm Tiến Duật

*Bài thơ khc đá bên mộ mười cô gái, của nhà thơ Vương Trọng.

 

LAM GIANG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.