Tin mới Xem thêm

  • Bùi Sim Sim giữa hai chiều quên nhớ

    Chưa đủ nhớ để gọi là yêu/ Chưa đủ quên để thành người xa lạ/ Em ám ảnh anh hai chiều nghiệt ngã/ Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia / Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya/ Dịu dàng quá lời thì thầm của gió/ Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ/ Biết đâu chừng thiên sứ đến vây quanh

  • Nguyên Trân giữa song khuya thanh vắng

    Phố thị say ngủ/ Thâm u đầy quyến rũ/ Những con đường cong cong mềm mại/ Mang dáng dấp dậy thì/ Mảnh trăng non dướn mình soi bóng/ Khẽ nhoẻn cười lay động mặt hồ êm/ Bao chấm sao li ti huyền bí giữa trời đêm/ Giữ ước mơ thần thoại nơi dải Ngân Hà xa thẳm/ Làn gió mơn vi vu trở về tự vạn dặm/ Ru lá cành lao xao

  • Thảo Phương dường như ai đi ngang cửa...

    Khi nhà thơ Thảo Phương còn trên cõi nhân gian, hơn một lần tôi dự định viết về thơ chị, nhưng cứ lưỡng lự vì thấy trong thơ chị có

  • Nguyễn Thị Hạnh Loan ngọt ngào dâng hiến đam...

    Nụ hôn đưa ta về chốn thần tiên/ Ngôi nhà ấy ngày xưa anh đứng đợi/ Đóa hoa đẫm sương vườn khuya hái vội

  • Cầm tấm bằng cử nhân mà vẫn cứ... ngơ ngác!

    Theo các chuyên gia, chương trình đại học của VN đang đào tạo theo mô hình chuyên ngành hẹp (trong khi thị trường việc làm hiện rất khác so

  • Dạ Ngân - Nhìn từ phía khác

    Một buổi trưa, lúc đó thường nhà hàng chưa mở cửa, một cô gái cứng tuổi hơn tôi và nền nã như mọi cô gái miệt vườn đi xích lô đến Vĩnh Thịnh

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Lam Giang mang cả Trường Sơn xuôi về châu thổ

17.5.2017-23:00

 

 

NGƯỢC DÒNG SÔNG BÉ

 

Anh ngược dòng sông Bé

Nhớ em mấy dặm về xuôi

Đêm trắng lạnh, qua Bù Đăng, Bù Đốp

Xuống Đồng Xoài, còn mảnh trăng soi

 

Anh lại ngược dòng lên Bà Rá

Cái rốn bệnh đau, vàng úa ven đồi

Ngủ với cây, xanh xao cơn sốt

Loài hoa nào còn với bạn đôi mươi…

Nước vẫn đỏ như màu xưa vẫn đỏ

Đôi bờ trôi… ai gặp cuối nguồn

Những giấc mơ bạn còn xanh mãi

Sóc Bom Bo đỏ đuốc Lồ ô

Đêm Cần Lê, Cần Đâm dốc vào sông Bé

Trận đánh ngàu loang máu phù sa

 

Em Cà Tu vẫn còn rất trẻ

Nhớ măng, khoai nương rẫy La Ngà

Dừng Phước Long, vẳng lên câu hát

Tên một dòng sông vừa mới đi qua

Sắp đầu hạ, áo em hồng bông điệp

Lắng lòng anh, sông Bé xa xa…

 

 

TRỞ LẠI VỚI PƠ LANG

 

Ngày anh đi qua miền sơn cước ấy

Pơ-lang nép mình

giấu mùi hương lộng lẫy

ngan ngát rừng nguyên sinh

Hoa tất lạ, mảnh mái con gái

Ru hồn trai lữ khách xa xanh…

 

Dằng dặc đường qua… nào em có biết

Chúng anh mang cả Trường Sơn xuôi về châu thổ

Để bây giờ… mấy lần tuổi hai mươi, chợt nhớ

Dấu hành quân đỏ ối sắc pơ- lang

Cả tiếng chim “bắt cô trói cột”

Những ngực trần con gái hồng hoang

 

Trong cơn mưa trái mùa

Mắt em phía trời xa vời vợi

Gọi anh về cao nguyên phóng khoáng đại ngàn

Em cời rực ngọn lửa tình ủ trong ngọn gió

Chờ anh trở lại… nhé pơ- lang!

 

Tháng 3.2017

>> Thư viện nhà thơ Lam Giang

 

 

HOA KHÔ ĐÀ LẠT

 

Trên cao, sống kiếp hoa khô

Tự nhiên vẻ đẹp trời cho lạ kì

Này em, duyên dáng nhu mì

Đôi tay cần mẫn gom về sắc hoa

 

Tươi xinh Đà Lạt lựợt là

Nơi đây phượng tím, kia là hoa khô

Yêu hoa, yêu cái đơn sơ

Ngắm ngàn hoa, lại ngẩn ngơ mây trời

 

Oải hương em, chẳng muốn rời

 Dẫu là phố núi không lời, không hương

Già non, hoa mở cánh vô thường

Bên anh, bông nụ khiêm nhường dịu êm

 

Chốn liêu trai, ngỡ gần thêm

Lãng du với cỏ hoa mềm thơ anh

Hoa khô, sắc cứ long lanh

Bốn mùa sương khói chòng chành cõi mê.

 

 

VỀ VỚI NĂM CĂN

 

Voan mây choàng xuống dải khăn

Buộc anh với cả Năm Căn vào hè

Chang chang nắng gió nhà bè

Điệp bung những tán dù che đỏ trời

 

Dặm ngàn xa, tới em rồi

Bàn chân chạm nước… bồi hồi Cà Mau

“Cánh đồng bất tận” lùi sau

Anh về uống cạn khát khao những ngày

 

Cuối trời - Đất Mũi cầm tay

Dìu em qua những vơi đầy chênh chao

Ghe ngò, tắc ráng lao xao

Cửu Long một nhánh nghiêng vào vai em

 

Trở trăn con sóng nổi chìm

Nón chung chiêng đọng nỗi niềm khôn vơi

Khoan về, người ở người ơi

Một lần xa mãi vợi vời… còn thương.

 

LAM GIANG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.