Tin mới Xem thêm

  • Tinh thần sử thi của văn học Việt Nam

    Gần đây, lại xuất hiện một số ít ý kiến lạc lõng muốn phủ nhận giá trị, ý nghĩa, thành tựu của văn học giai đoạn 1945-1975, họ cho rằng phải phục vụ chính trị nên nhiệm vụ của văn học thời đó đơn thuần chỉ là miêu tả đời sống chiến đấu, đánh giặc.

  • Nguyễn Hồng ru nốt một mùa yêu

    Thu còn sót trong vấn vương hoa sữa. Đường Minh Khai nền nã nắng chớm đông. Gió rủ rê gì mà giày khua rối phố. Góc cũ khói sương quện hương cà phê thơm môi.

  • Khuynh hướng khoa trương

    Học thuyết kinh tế của John M. Keynes diễn tả trong tác phẩm nổi tiếng của ông (Lý thuyết tổng quát về nhân dụng, lợi tức và tiền tệ) đã nhấn

  • Nhân vật nữ trong Những cuộc hẹn bên lề

    Từ xưa đến nay, trong văn học, hình ảnh nhân vật nữ luôn mãi là nguồn sáng tạo của biết bao tác giả. Có thể, đó là những

  • Lê Xuân Đố hoang tưởng đất trời sót lại câu...

    Nhà thơ Lê Xuân Đố bây giờ đã 74 tuổi, vẫn khóc đấy rồi cười đấy. Ông cười bất chợt vì sợ cạn nước mắt hay ông khóc bất ngờ

  • Việt Nam thời bao cấp: Bộ phim tài liệu giàu...

    Tại Liên hoan Phim Việt Nam diễn ra ở TP Đà Nẵng trung tuần tháng 11 năm 2017 vừa rồi, với mảng phim Phóng sự-Tài liệu, bộ phim

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Lam Giang mang cả Trường Sơn xuôi về châu thổ

17.5.2017-23:00

 

 

NGƯỢC DÒNG SÔNG BÉ

 

Anh ngược dòng sông Bé

Nhớ em mấy dặm về xuôi

Đêm trắng lạnh, qua Bù Đăng, Bù Đốp

Xuống Đồng Xoài, còn mảnh trăng soi

 

Anh lại ngược dòng lên Bà Rá

Cái rốn bệnh đau, vàng úa ven đồi

Ngủ với cây, xanh xao cơn sốt

Loài hoa nào còn với bạn đôi mươi…

Nước vẫn đỏ như màu xưa vẫn đỏ

Đôi bờ trôi… ai gặp cuối nguồn

Những giấc mơ bạn còn xanh mãi

Sóc Bom Bo đỏ đuốc Lồ ô

Đêm Cần Lê, Cần Đâm dốc vào sông Bé

Trận đánh ngàu loang máu phù sa

 

Em Cà Tu vẫn còn rất trẻ

Nhớ măng, khoai nương rẫy La Ngà

Dừng Phước Long, vẳng lên câu hát

Tên một dòng sông vừa mới đi qua

Sắp đầu hạ, áo em hồng bông điệp

Lắng lòng anh, sông Bé xa xa…

 

 

TRỞ LẠI VỚI PƠ LANG

 

Ngày anh đi qua miền sơn cước ấy

Pơ-lang nép mình

giấu mùi hương lộng lẫy

ngan ngát rừng nguyên sinh

Hoa tất lạ, mảnh mái con gái

Ru hồn trai lữ khách xa xanh…

 

Dằng dặc đường qua… nào em có biết

Chúng anh mang cả Trường Sơn xuôi về châu thổ

Để bây giờ… mấy lần tuổi hai mươi, chợt nhớ

Dấu hành quân đỏ ối sắc pơ- lang

Cả tiếng chim “bắt cô trói cột”

Những ngực trần con gái hồng hoang

 

Trong cơn mưa trái mùa

Mắt em phía trời xa vời vợi

Gọi anh về cao nguyên phóng khoáng đại ngàn

Em cời rực ngọn lửa tình ủ trong ngọn gió

Chờ anh trở lại… nhé pơ- lang!

 

Tháng 3.2017

>> Thư viện nhà thơ Lam Giang

 

 

HOA KHÔ ĐÀ LẠT

 

Trên cao, sống kiếp hoa khô

Tự nhiên vẻ đẹp trời cho lạ kì

Này em, duyên dáng nhu mì

Đôi tay cần mẫn gom về sắc hoa

 

Tươi xinh Đà Lạt lựợt là

Nơi đây phượng tím, kia là hoa khô

Yêu hoa, yêu cái đơn sơ

Ngắm ngàn hoa, lại ngẩn ngơ mây trời

 

Oải hương em, chẳng muốn rời

 Dẫu là phố núi không lời, không hương

Già non, hoa mở cánh vô thường

Bên anh, bông nụ khiêm nhường dịu êm

 

Chốn liêu trai, ngỡ gần thêm

Lãng du với cỏ hoa mềm thơ anh

Hoa khô, sắc cứ long lanh

Bốn mùa sương khói chòng chành cõi mê.

 

 

VỀ VỚI NĂM CĂN

 

Voan mây choàng xuống dải khăn

Buộc anh với cả Năm Căn vào hè

Chang chang nắng gió nhà bè

Điệp bung những tán dù che đỏ trời

 

Dặm ngàn xa, tới em rồi

Bàn chân chạm nước… bồi hồi Cà Mau

“Cánh đồng bất tận” lùi sau

Anh về uống cạn khát khao những ngày

 

Cuối trời - Đất Mũi cầm tay

Dìu em qua những vơi đầy chênh chao

Ghe ngò, tắc ráng lao xao

Cửu Long một nhánh nghiêng vào vai em

 

Trở trăn con sóng nổi chìm

Nón chung chiêng đọng nỗi niềm khôn vơi

Khoan về, người ở người ơi

Một lần xa mãi vợi vời… còn thương.

 

LAM GIANG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.