Tin mới Xem thêm

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

  • Như Bình & Tết tình nhân

    Trời đã lập xuân ư? Nhìn lên cây mai trước bồn thấy lác đác những bông trăng trắng. Lạ lùng, năm ngoái khi cây mai trụi lũi hoa, khô xác một cách tội nghiệp, Hoàn Du đã mấy lần định vứt đi. Bởi trước đó chứng kiến nó đẹp quá, rực rỡ quá, cảm thấy bất nhẫn thế nào ấy...

  • Không cần thiết phải có Hội đồng Chức danh...

    TS. Vũ Ngọc Hoàng, Ủy viên Hội đồng Lý luận TW, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng Ban Thường trực Ban Tuyên giáo

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Làng thơ có thêm… Nguyễn Thái Sơn?

17.3.2012-23:53

 

Lại vinh hạnh được người khác cho trùng tên

 

NGUYỄN THÁI SƠN

 

NVTPHCM- Trùng tên thế ngộ nhỡ tôi nổi lòng tham nhận bừa vơ xằng thơ của Quý vị thành thơ của tôi khiến Quý vị bị mất nhuận bút bản quyền tác quyền v.v… thì sao; nếu tôi lại bồng bột dại dột viết ra những câu thơ “nhạy cảm” trùng hợp với quan điểm tư tưởng của các thế lực thù địch thì Quý vị còn bị “vạ lây” nữa ấy chứ.
 
Nguyễn Thái Sơn cũng chỉ là cái tên thông dụng như bao tên người khác trong thiên hạ. Tôi hiểu về tên mình thế này: NGUYỄN - giống như họ Nguyễn của hàng triệu người Việt ở nước ta - từ tột đỉnh vinh quang như Thi hào Nguyễn Du hay tận cùng oan trái bất hạnh như Ức Trai Tiên sinh, đến người nông dân ngư dân Nguyễn Quốc Tèo, Nguyễn Mộng Hến. THÁI ở tên người khác mang ý nghĩa gì chẳng biết, chứ với tôi, chỉ có nghĩa là “thái” trong “thái thịt trâu thịt cầy”, còn SƠN, đích thị là “sơn” của các thương hiệu quen biết như Sơn Bạch Tuyết, Sơn Đông Á để sơn gỗ, quét tường nhà… So với những HÙNG, DŨNG, QUYẾT CHIẾN, TẤT THẮNG thì THÁI SƠN (thái thịt, sơn phết) chỉ là cái tên nôm na chẳng hay ho gì. Ấy vậy mà cũng có lắm người ưa cái tên này mới “chết” chứ. Năm ngoái Đại tá - nhà văn Bùi Giang Long và cô biên tập viên có “nich” là Thủy Tép (nghe nói cực xinh) ở Nhà xuất bản Quân đội Nhân dân gọi điện, gửi mail cho tôi hỏi về “mấy cái chuyện ngắn chuyện không ngắn in đâu đó của Nguyễn Thái Sơn…”, tôi phải vội vã cực lực thanh minh, rằng “Sơn đó” là ai đấy chứ không phải “Sơn tôi”. Thực ra người viết văn xuôi nào đó trùng tên với mình thì mình cũng chẳng dễ không dễ được “hiểu nhầm” đâu, và dù có muốn “nhận vơ” những văn ấy chuyện nọ là “của tui” cũng chẳng dễ.
Hôm nay, tự nhiên Sơn tôi nhận được vài cái mail và tin nhắn chúc mừng, chia vui của mấy người quen ngoài Bắc trong Nam bảo rằng mới đọc, vừa được thưởng thức những bài thơ “tuyển chọn” của Nguyễn Thái Sơn hay lắm lắm. Tôi giật thót. Thơ mình lâu nay vẫn thường bị chê bai chê bôi, đâu có hay ho đến mức được tinh tuyển chọn lựa thế vậy. “Còn khiêm tốn dấu… tài nữa hử, thì cứ mở theo đường dẫn để xem có còn chối cãi nữa không. Khao đi! Khao đi!”. Tôi lập cập lập tức ngồi trước máy, dí chuột vào đường dẫn, chợt nhìn thấy “toàn cảnh” bài thơ của “người cho tôi được trùng tên” (xin xem ở cuối bài).
Ấy chết, nguy cho nhà thơ nào đó trùng tên với tôi rồi. Cứ như chữ nghĩa đã được thể hiện đã phát lộ ở bài thơ này thì thơ của Quý vị (xin phép được dùng sáo ngữ “Quý vị” vì tôi chưa có điều kiện tìm hiểu về tuổi tác giới tính cương vị chức vụ của tác giả bài thơ toàn bích này, gọi bừa e thất lễ) hay lắm, thật gợi và rất tình, với những câu đọc một lần là nhớ ngay tắp lự, như: “Lời thương tha thiết con tim đã chiều”, rồi: “Tình tôi lan tỏa dặm ngàn đường chim”, hay: “Tự dưng lạnh giọt mưa sa/ Khép mi lòng những nhạt nhòa lệ vương” và nhiều câu khác nữa tôi chưa vội nêu, e bạn đọc sẽ giảm đi cái bất ngờ lí thú khi được thưởng thức toàn tác phẩm. Cho dù nói ra điều này cũng là đau xót xấu hổ ghê gớm nhưng tôi vẫn phải thành thực thưa rằng: chưa bao giờ và chắc chắn sẽ không bao giờ tôi sáng tác nổi những câu thơ như của Quý vị. Trùng tên thế ngộ nhỡ tôi nổi lòng tham nhận bừa vơ xằng thơ của Quý vị thành thơ của tôi khiến Quý vị bị mất nhuận bút bản quyền tác quyền v.v… thì sao; nếu tôi lại bồng bột dại dột viết ra những câu thơ “nhạy cảm” trùng hợp với quan điểm tư tưởng của các thế lực thù địch thì Quý vị còn bị “vạ lây” nữa ấy chứ. Theo tôi, mỗi khi bị các báo viết báo mạng nài nỉ xin được công bố tác phẩm, Quý vị hãy ra điều kiện tiên quyết, yêu cầu họ phải in kèm cả ảnh chân dung tác giả thì mới cho dùng tác phẩm, họ sẽ vì cần bài của Quý vị mà đáp ứng tắp lự và vô điều kiện.
Chỉ căn cứ vào một bài thơ này thôi (chưa được may mắn và hân hạnh thưởng thức những tác phẩm khác) của Quý vị tôi cũng đã tin tưởng chắc chắn và tuyệt đối rằng: Quý vị sẽ còn đi xa, bay cao trên đại lộ bầu trời thi ca của xứ sở, và có thể lắm chứ, vượt ra ngoài cả lãnh hải lãnh địa không phận Việt Nam ta nữa. Ấy là chưa nói đến việc Quý vị sẽ làm đơn (một số trường hợp có “tài năng loãng biệt” nhưng “tài chính đặc biệt” thì được mời) vào HỘI THI CA này, ĐỀN VĂN CHƯƠNG khác - cái nơi mà, khổ lắm, cũng là do ham vui, tôi đã trót lân la bén mảng đến từ hơn hai chục năm nay. Khi ấy chẳng lẽ lại có những hai Nguyễn Thái Sơn xếp liền nhau trong danh sách danh mục danh bạ niên giám của của những “đền thơ” “chùa văn” này. Với tôi, xin nói ngay là không hề hấn gì, càng vui; nhưng với Quý vị, chỉ e sẽ không lấy làm hài lòng vì cảm giác “gần mực…”
 
________________
Đây là tác phẩm của “Người đã cho tôi được trùng tên”:
 
TỰ DƯNG

Tự dưng tôi lạc vườn yêu
Hương xuân nồng thắm, nắng liêu xiêu tình
Phương trời đồng vọng yêu tin
Lời thương tha thiết con tim đã chiều

 
Tự dưng tôi có người yêu
Từ miền xưa ấy nói điều ruột gan
Chuyện khuya đẫy cả đêm tàn
Tình tôi lan tỏa dặm ngàn đường chim

 
Tự dưng rơi cõi lặng im
Bước chân ngơ ngác tôi tìm một ai
Thu tàn ru giấc liêu trai
Tôi nghe rõ tiếng thở dài phương xa

 
Tự dưng lạnh giọt mưa sa
Khép mi lòng những nhạt nhòa lệ vương
Chơi vơi giữa cõi vô thường
Biết em cũng có nỗi buồn giống tôi.
20 - 10 - 2011
Nguyễn Thái Sơn
 
Đăng tin ngày 15-01-2012 08:37 AMwww.vnthihuu.net@BTV.vnthihuu
Bản tin này đuợc lấy từ trong diễn đàn: NGUYỄN THÁI SƠN -Thơ Tuyển Chọn Gửi bởi Trần Vi Thông Xem bài gốc

 

 

>> Xem tiếp Dọc đường văn học

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.