Tin mới Xem thêm

  • Câu hỏi của Thủ tướng

    Xuyến, 31 tuổi, đã có hơn mười năm bám trụ trong các xưởng may gia công ở Bình Dương, TP HCM. Học chưa hết lớp 11, cô đã theo bạn vào làm công nhân

  • Ngô Ngọc Bội nhà văn chuyên biệt đồng quê

    Nhà văn Ngô Ngọc Bội sinh ngày 07 tháng 01 năm 1929, quê xã Phú Khê, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ. Ông tham gia Cách mạng từ năm 1945

  • Vũ Minh Nguyệt - Bầu trời ngoài ô cửa

    Năm tuổi, Linh đã ngồi trước khung toan và cầm cọ vẽ. Cha dắt Linh vào con đường hội họa quá sớm. Thảng hoặc, cha dắt Linh đi dạo quanh

  • Tuấn râu - nhà nghiên cứu vùng trung du Bắc...

    Nói đến Tiến sĩ Nguyễn Anh Tuấn - Giám đốc Bảo tàng Hùng Vương tỉnh Phú Thọ, Chi hội trưởng Chi hội lý luận

  • Lê Quang Trạng & Dì và Năm

    Nửa đêm, dì kêu ú ớ, “Trạng, Trạng, cứu dì, cứu dì con ơi!”. Tôi xô cửa phòng bước vào. Dì ngồi gục đầu, mặt tái mét, không còn chút thần sắc. Dì kêu tôi đỡ dì nằm xuống, dì bị tuột máu. Trước giờ chưa từng gặp cảnh cứu người đột ngột, nên tôi hơi lập cập. Dì nói nhỏ như cơn gió, chỉ tôi, “lấy trà trong tủ, pha trà đường; lấy chai dầu dì để trong tủ…”.

  • Nguyễn Đông Thức đi qua nước mắt nụ cười

    Với "Đi qua nước mắt nụ cười", Nguyễn Đông Thức đã đứng ở góc độ chung với số phận của hàng triệu con người cùng thế hệ…

Chân dung Xem thêm

  • Ngô Ngọc Bội nhà văn chuyên biệt đồng quê

    Nhà văn Ngô Ngọc Bội sinh ngày 07 tháng 01 năm 1929, quê xã Phú Khê, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ. Ông tham gia Cách mạng từ năm 1945

  • Nguyễn Đông Thức đi qua nước mắt nụ cười

    Với "Đi qua nước mắt nụ cười", Nguyễn Đông Thức đã đứng ở góc độ chung với số phận của hàng triệu con người cùng thế hệ…

  • Lâm Thị Mỹ Dạ trái tim sinh nở

    Rồi có lần ngồi tán gẫu chuyện phiếm văn thơ, tôi “dọa”, phụ nữ mần thơ như Dạ là hay bị “lộ” thiên địa lắm. Dạ bảo, lộ chi mô, thiệt răng mình mần rứa

  • Rất Trần Vàng Sao...

    Nhà thơ Trần Vàng Sao vừa ra đi tại quê nhà Vỹ Dạ (Huế) ở tuổi 78, sau một cuộc đời kỳ lạ để lại nhiều nỗi xa xót, tiếc thương. Trần Vàng Sao

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Lê Huy Quang thương quê nghèo một nón lá em đưa

28.3.2017-19:30


 

>> “Ông phân thân” 50 năm có lẻ

>> Lê Huy Quang đổi mới ngôn ngữ thơ ca

 

 

QUÊ CHA

 

1.

Cỏ non xanh tận chân trời

câu thơ Nguyễn Du ngấm đầy vị biển

cát

     gió

           chuông nhà thờ

                                   cầu nguyện

mặt trời xóa bóng cuối tầng sao

 

một chén rượu nhớ thi hào họ Nguyễn

đêm về nghe nước mắt nao nao…

 

2.

Thấm khô cát sau đêm mưa

bất ngờ lên xanh những miền quả chín

gió Lào gai gai nóng

thương quê nghèo một nón lá em đưa…

 

 

NHỮNG BÀI HÁT RU LÀ MẸ   

 

1.

Hãy về đây con

con của mẹ

đứa con trai từ hai  bàn tay mẹ ra đi

đứa con trai ngày bé thường vẫn ngồi im

đầu gió cửa

khi chiều sém hoàng hôn mẹ chợ muộn về

 

lẫn trong màu tím của đường ngói đầu tiên

rồi cây

màu cây con trai mẹ đựng vào trong mắt

 

những mắt cây vào đêm…

 

2.

Và giờ đây

con trai mẹ đi từ lúc nào không nhớ nữa

là nước mắt

là lửa

là nắng mưa sương gió

đã chín dần trong sức lớn bàn chân

 

bàn chân con ngày bé đạp đạp trong nôi

bàn chân con lên hai chập chững

từ chõng tre ra đến bậc cửa

từ bậc cửa ra đến mặt hè

 

đâu đâu cùng nằm trong bóng mẹ chở che…

 

3.

Hãy về đây

mẹ hát con nghe

những bài hát ru riêng dành con trai mẹ

mang trong sức nặng những niềm đau

 

của gió

của mưa

của nắng

của sương và lửa

đầy nước mắt…

 

và sau nhất

con- là- bài- hát- ru- của- mẹ

cả đời ru con…

 

 

CHÂN DUNG

                                                          

1.

Mọi thứ tưởng tượng đều hết linh thiêng

Em là mẩu tin hằng ngày

                       quán nước chè năm xu đầu phố.

Anh nhặt và anh nghe

từ tay này anh chuyển em sang tay kia

Anh nói

- Em là con toán bất động sản

Anh giải tìm trong lãng quên!

 

Em là phin cà phê pha đêm,

Em nhỏ giọt vào mắt anh nóng bỏng

Em nhỏ giọt vào tay anh sóng sánh

 

Ta nhỏ giọt

                 giọt giọt

                             vào nhau

 

2.

Em ơi đêm nay hãy tẩm quất cho anh

mỗi

      đốt

            xương

                      anh 

                            em rút lên trần nhà

                                                          cao vót

Em ngồi ngang lưng anh em ve vuốt

cho vơi nỗi nhọc nhằn

 

rồi cuối cùng một phút thảnh thơi hơn

Em yêu anh gánh thêm đòn tội nợ

 

Anh làm con nợ thời gian……………

 

3.

Bệnh già đến với anh sớm lắm em ơi

kết quả bốn mùa rong chơi  phố

Anh không đội mũ

phơi tóc khét màu mưa đông nắng hè

Anh không quyền yêu em, em còn sạch quá

 

Hai mươi năm sau

                            Em làm đàn bà góa

Anh sẽ đến tìm em

Anh sẽ đến vào đêm sập cửa

phần con ta nuôi chung không cần đổi họ

Ta ôm ấp mối tình tang

 

Anh lang thang em

Anh xanh xao em

Anh mi ni em

 

Đêm về

            Anh

                  tiết canh

Em…………………………………………

 

 

XÓM CA

 

hễ trở trời

muỗi bay vào từ bùn ao cỏ dại

trăng trắng liềm cao

nước vòng chậm rãi

 

xóm ngủ rồi

xóm trắng sương đông

 

em ngủ rồi

em thay lần lót trắng………

Nhà thơ Lê Huy Quang

 

 

GIÊNG XUÂN

 

mương nước sáng bờ cây chiều

dẫy dẫy

            cột đèn

                      chim rũ cánh mưa

 

em đi làm rửa chân gầu giếng ấm

 

ao xóm

            cầu về

                       gái xóm

giêng rồi

             thấp thoáng

                                áo em giêng.

 

 

HÀNH HƯƠNG

 

tôi sững sờ trong sặc sỡ đào hoa,

gió se se

             sao em hè

                             manh áo?

 

chiều cuối năm trẻ mẫu giáo tập đánh vần

em ba lô dài quê quà tết mẹ

trời xanh lá rách bươm từng mảnh

câu đối Hàng Bồ ấm sắc cánh sen…

 

đường chung tay đi sáng nắng

hương thoảng trầm tóc em chăm sóc ai?

tiện thể không em ta gửi nụ cười

tàu điện triền miên dậy phố

 

ngơ ngác người em nơi nào về?

làm âm vang Ga Hàng Cỏ

se se

        một gió

                    còi tàu…………

 

LÊ HUY QUANG

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.