Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Lê Mỹ Ý trong một khoảnh khắc

20.01.2018-11:10

 

>> Giữa mộng và thực

 

 

TRONG MỘT KHOẢNH KHẮC

 

Con bướm

Đêm đâm vào bức tường

Hóa thạch

 

Trong một khoảnh khắc

Bạn cũng đụng vào bức tường

Chỉ thấy bụi vôi rơi xuống

 

Có tiếng động ở bên kia tường đối diện

Một người sẽ bước ra

Hay một con mèo đuổi chuột

 

Chỉ có con bướm đêm mới hay

Cái lạnh phút giây nằm trên nền xi măng

Lạnh đến thế nào

 

Và tiếng động

Không ai biết chấn rung đã lan tới nơi đâu

 

Trái tim

Đã rạn ra bao nhiêu kẽ nứt…

 

 

CHỦ NHẬT TẠ ƠN

 

Sương mù giăng kín đồng

Xanh, đỏ, đen, vàng, chàm, lục, lam đi đi lại lại

Biếng lười và mê mải

Với phận sự Người ban, chúng tôi canh tác cuộc đời mình

 

Giữa ánh sáng và mịt mù, dọc ngang những đường cày hối hả, phân minh

Xới tung những rẻo ruộng tươi nguyên, hoang hóa

Bón giả dối xanh um cho mọi mầm cây

Trao lưỡi cày bán buôn cho những kẻ suốt đời cắm mặt vào đường cày âm u, không nói

 

Cứ như thế, như thế và không dừng lại

Bởi không thể không ăn, không thể không yêu, không thể không hít thở

Bởi không thể không sung sướng, không thể không đớn đau, không thể không chờ mong, dù chỉ là một cuộc hội tụ hay phân ly

Bởi không thể ngừng nghĩ suy

Không thể!

 

Trên cánh đồng sương mù vây bủa

Tôi lạc mất chính mình như hạt giống không tìm được đường cày thuộc quen

Mắt mù sắc cầu vồng không thấy được xanh, đỏ, đen, vàng, chàm, lục, lam

Những gương mặt xa lạ và thân quen trượt qua, sương ớn lạnh thấu xương đẫm đường cày bỏ dỡ

Tôi tạ ơn phận sự Người ban và mơ về Nước lạ

Về một vệt sao băng lướt qua cuộc đời tôi - tinh khiết dẫn đường!

 

 

DỪNG…?

 

Dừng lại giây phút này

Đám mây trên bầu trời lơ lửng

Sợi tóc lưng chừng bay

 

Đốm chim dũi chúi đầu trong đám cỏ

Cành cây dở phút vặn mình

Đôi mắt tròn của sóc nâu bất động

 

Mùa mùa dừng đi

Nước ngưng

Qua những viên đá nhẵn trơn

 

Ngôi nhà đơn sơ bên bờ suối đóng băng khoảnh khắc nghiêng mình

Vào bóng râm của một cây thông

Chùm quả đứng yên trên hành trình nứt vỏ

 

Giữa phút giây vạn vật nín thở

Chợt râm ran, rồi lan dần khắp thinh không

Tầng tầng lá trở vàng

 

Một vòm phong ửng lên

Khắc tĩnh tại

Vào bầu trời

 

Những bàn tay xoè đón gió thu

Đỏ lừ

Đơn độc.

 Nhà thơ Lê Mỹ Ý 

 

 

SO SÁNH

 

Chẳng nhẽ

Anh lại so sánh nỗi buồn này với nỗi buồn kia

Cái gì hơn?

Cái gì là tận cùng?

Điều gì dễ khiến lòng anh hồ nghi day dứt?

Sự im lặng của anh chùng xuống tìm em câu trả lời

Em mới biết nói cảm ơn không dễ.

Ồ! (bắt tay). Em khoẻ không? - Em khoẻ

Và mắt nhìn lấn lướt bờ môi

Lời trao nhau sáo rỗng nhất trên đời.

Em mới biết

Đúng là chẳng thể nào so sánh được nỗi buồn này với nỗi buồn kia

Dù anh đã thốt mỗi ngày một lời du dương

Và em đã rơi trong lưng chừng hạnh phúc

Nỗi buồn nào đón nhận nhẹ nhàng quên?

Em mới biết điều gì là tận cùng

Lời nói? Bắt tay? Hay mắt nhìn? Im lặng

Chẳng có gì trên đời này có thể buồn hơn

Mọi ma mị tìm vui mới thực là sáo rỗng

Chẳng có gì ngoài anh mới thực là quan trọng!

Em mới biết

Sáng mai này, ngày dài thêm một chút

Tiếng thở mình khẽ nhẹ

Sợ mình tan…

 

 

TRONG MÙA ĐÔNG GIÁ LẠNH

 

Mỗi ngày

Tôi lại rơi vài giọt nước mắt

Cho những điều không giống mình,

 

Sự thanh sạch cũng là hạt bụi

Bị rửa trôi từ mọi góc nhìn,

 

Chỉ có những chiếc lá trên cao

Run rẩy trong giá rét

Chúng đang thầm cảm ơn kiếp lá,

 

Kỷ niệm chạm vào tôi

Lặng ngắt nỗi buồn

Như một ngày đã rơi theo gió,

 

Không rõ

Sáng hôm nay có bắt đầu bằng nước mắt

Cho điều gì giống tôi?

 

Lặng lẽ ra đường

Tìm sự thanh sạch bị rửa trôi

Ở góc nhìn nào mắt người không thấy?

 

LÊ MỸ Ý

 

 

TIN THƠ: 

 

>> My Tiên những ký tự mùa…

>> Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

>> Trần Thế Vinh mùa yêu đã cạn

>> Đặng Hoàng Thám hẹn với mùa đông

>> Nguyễn Thị Hạnh Loan giấc mơ cũ buốt một thời thiếu nữ

>> Đỗ Thượng Thế mơ gì xa hơn

>> Huỳnh Thúy Kiều đánh thức sông Hồng

>> Trần Xuân An mùa văn chương trái đất sinh sôi

>> Tôn Nữ Thu Thuỷ có ngôn ngữ không lời

>> Thành Chung bàn tay đan cho biển áo mới

>> Lương Minh Cừ màu hoa em đã gói lời gửi trao

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.