Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Mai Hương & Hội xuân con Mén đi đâu?

17.01.2018-17:20

 Nhà văn Mai Hương

 

>> Những dòng thơ rỏ máu

>> “Nữ Oa” của làng

>> Nước mắt vo viên thành sạn buốt nhói

>> Cơn giông chiều

>> Giật mình… Mai Hương

 

Hội xuân con Mén đi đâu?

 

TRUYỆN NGẮN CỦA MAI HƯƠNG

 

NVTPHCM- Con Mén ném còn giỏi nhất hội xuân ở bản Pá Đén. Những quả còn bay vèo qua cái vòng tre cao tít, trai làng cứ mắt chữ ô, miệng chữ a mà nhìn theo. Con bé cười giòn, má đỏ hồng như hai trái lựu. Chợt nhìn thấy ánh mắt thằng Mua như cái xoáy nước giữa dòng lũ muốn nuốt chửng mình, con Mén lạnh người, bèn lủi nhanh vào đám đông.

 

Mặt trời xuống núi, tan hội, mọi người kéo nhau ra về.  

 

Bố con Mén ngồi nói chuyện với ông Cụa bố thằng Mua đến cạn cả bình rượu, tàn cả khúc cây to trong bếp mà vẫn chẳng thấy con Mén về. Ông Cụa loạng choạng đứng lên chào về, bố con Mén gục xuống chiếc ghế dài cạnh bếp ngủ ngon lành. Một mình mế con Mén vừa địu đứa em út vừa xay ngô, ngóng dài cổ mà chẳng thấy Mén về đỡ việc.

 

Cả bản náo loạn vì chuyện con Mén bỗng dưng mất tích. Đã ba ngày nay mế nó là Lâu Thị Xua cùng bà con đi hú gọi khắp núi khắp rừng. Mười bốn tuổi Xua đã lấy chồng, cơ thể còn non nớt, yếu đuối nên mấy lần sảy thai, phải uống thuốc gia truyền của Mế Mụi trên bản Pom Kha mới đẻ được con Mén. Rồi từ đó, Xua cứ mang thai liên tục, chẳng mấy chốc đã một bầy năm đứa trẻ bám gấu váy. Đông con, lao động vất vả nên mới ba mươi tuổi mà thân hình Xua quắt queo, làn da sắt lại, người dưới xuôi lên cứ nhầm tưởng mế già sáu mươi.  

 

Năm nay con Mén mười ba tuổi. Hàng ngày con Mén nấu cơm, bổ củi, cõng nước, trèo cái dốc thoăn thoắt lên rẫy cao không biết mệt. Nó đang tuổi ăn tuổi lớn, như cái măng cái mụt, như bông hoa trên rừng, đã có người ướm hỏi rồi. Thế mà chẳng hiểu sao nó lại mất tích.

 

Từ hôm ngồi với ông Cụa, Thao Chá Dơ chồng Xua uống nhiều rượu quá phát ốm, vẫn nằm thõng thượt trong xó nhà, không đủ sức dậy tìm con.

 

Cách đây ba tháng, anh trai Dơ là ông Thao Chá Dính chết vì ung thư dạ dày. Đám ma người Mông theo phong tục ở Pá Đén kéo dài tới bảy ngày. Ở các bản dưới chân núi người ta làm theo nếp sống mới, đám ma chỉ tổ chức không quá ba ngày. Nhưng họ Thao trên đỉnh Pá Đén thì không làm vậy, trưởng họ bảo rằng người Mông phải để người chết trong nhà lâu như vậy để họ hàng cúng viếng đầy đủ không thiếu một ai. Theo tục lệ mỗi người con hay anh em ruột phải cúng một con bò để người chết mang theo. Người chết sang thế giới bên kia có trâu bò làm nương, không phải sống cảnh đói khổ bần hàn, thì sẽ phù hộ cho người sống, nếu không, người chết sẽ về bắt người sống đi. Bởi vậy, trong đám ma ông Dính, mỗi ngày người ta giết một con bò và khá nhiều lợn gà, vừa cúng người chết vừa tiếp đãi anh em xa gần. Đàn bà trong bản thì quần quật lo nấu nướng, đàn ông thì say sưa sáng chiều. Bởi vậy, trong những ngày làm đám ma, đến nhà ai cũng thấy đàn ông say nằm vạ vật.

 

Dơ là em trai ông Dính, dù nghèo khó đến mức không đủ ăn thì vợ chồng Dơ cũng phải cúng anh một con bò. Không có bò, Dơ hỏi vay ông Cụa là người lắm trâu bò nhất bản.

 

Giờ đã đến ngày hẹn với ông Cụa, bò chưa có để trả, con Mén lại bỏ đi mất tích. Xua khóc hết nước mắt. Mén là đứa gái ngoan, không thể tự ý bỏ đi mà chẳng nói gì với bố mế. Thằng Mua con trai ông Cụa thì bắn tin “Con Mén đi theo trai bản lạ rồi”, khiến Xua càng sốt ruột điên đầu.

 

***

 

Năm trước Mén học hết tiểu học thì theo chúng bạn ra trường xã học lớp sáu. Trường không có khu nội trú, học sinh ở bản xa không đi về trong ngày được phải tự dựng lán ở cạnh trường, đầu tuần đi bộ cõng gạo đến, hàng ngày sau mỗi buổi học thì tự kiếm củi nấu ăn, cuối tuần lại đi bộ về. Bữa cơm của các em thường chỉ có muối gừng và lá rau rừng. Nhà nghèo chẳng có gạo mang theo, chẳng có tiền mua sách giáo khoa, nên con Mén nghe lời bố mế, bỏ học ở nhà phụ việc.

 

Con Mén  thương các em đói,  thương bố mế vất vả đành phải nghỉ học, nhưng nó buồn lắm. Mỗi lần nhìn thấy Hơ Thị Chứ bạn nó khoác túi gạo lên vai chuẩn bị đến trường, mắt con Mén lại đỏ hoe. Nó tiễn chân con Chứ ra tận suối Khao, chờ bạn đi khuất  mới chịu quay về. Cuối tuần con Chứ về nhà,  Mén sang chơi liền, mượn bạn sách giáo khoa đọc ngấu nghiến. Xua bảo con: Gái lớn học đi nương đi rẫy, học thêu bông thêu hoa, rồi lấy chồng cho người Mông có đời này đời khác... Con Chứ đi học nhiều rồi cũng đến về nhà lấy chồng thôi, lại không biết làm cái lúa cái ngô thì lấy gì mà ăn.

 

Cô giáo Cúc không thấy Mén đi học thì lên tận nhà nó ở đỉnh Pá Đén. Mén vừa địu em vừa xay ngô, cái cối làm bằng đá tảng to tướng, nặng trình trịch, nó kéo vẹo cả người. Nhìn  thấy cô giáo, Mén buông cần xay  khóc nức nở. Cô giáo chờ tận tối mịt bố mế nó mới đi nương về. Cô xin cho Mén đi học lại, bố Mén bảo: “ Ta cũng muốn cho con Mén đi học, nhưng nhà hết gạo rồi, nó phải ở nhà để kiếm cái gạo thôi, không thì chết đói hết. Với lại nó cũng đến tuổi bắt chồng rồi cô giáo ạ”. Cô giáo bảo Mén còn bé lắm chưa lấy chồng được đâu! Nhưng Dơ nói mế con Mén cũng lấy chồng lúc mười bốn tuổi có sao đâu. Phụ nữ Mông đều vậy hết, vài năm nữa không ai lấy là ế rồi.

 

Mén ở ngoài hiên len lén nhìn vào, nghe hết câu chuyện bố mế nói với cô giáo, chỉ gạt nước mắt khóc. Cô giáo ra về, Mén tiễn chân cô ra tận suối Khao, nước mắt cứ chảy dài hai bên gò má, làm cho cô giáo cũng khóc theo.

 

***

 

Lâu Thị Xua tìm ra tận trường để hỏi xem con Mén có nhớ thầy cô, bạn bè mà trốn ra đây không. Nhưng cô giáo Cúc lắc đầu. Con Chứ là bạn thân nhất cũng không biết Mén đi đâu. Xua quay về bản sau khi cô giáo hứa sẽ nhờ cán bộ đồn biên phòng tìm giúp con Mén.

 

Mế con Mén về rồi, cô giáo Cúc ngồi dưới hiên nhà nhìn ra con suối Khiết, một nhánh của suối Khao từ Pá Đén đổ xuống. Lòng cô buồn váng vất, vì chẳng biết làm thế nào để giúp được người phụ nữ này tìm con. Mặt trời đang dần lịm tắt trên ngọn đồi, sương lam kéo xuống phủ mờ rừng núi. Khí lạnh lan nhanh. Cô giáo vào nhà khoác thêm tấm áo cho đỡ lạnh. Chợt ngoài cửa có cái bóng nhỏ bé thập thò, giọng khe khẽ gọi: “Cô giáo ơi!” Cô giật mình quay lại: “Trời ơi Mén, sao con lại ở đây? Mế đang đi tìm con kìa!” Con Mén run lẩy bẩy vì lạnh và đói, òa khóc: “Con không muốn về nhà đâu!”

 

Cô giáo Cúc khuyên con Mén thế nào nó cũng nhất quyết không về. Cô giáo rất khó xử. Không ngờ con bé trông yếu đuối, nhút nhát mà tính tình lại ương ngạnh đến vậy. Nó bảo nếu cô bắt về thì nó trốn lên rừng ở hoặc đi biệt tích.

 

Cô giáo Cúc gọi điện lên