Tin mới Xem thêm

  • Trần Xuân An tết đan giềng mối mãi Tiên Rồng

    đón tháng giêng giữa mùa khô/ nắng mật ong trên những bờ đường hoa/ tháng giêng vào mọi căn nhà/ hương

  • Tuổi nước độc của Dương Nghiễm Mậu

    'Thập niên sinh tử lưỡng mang mang', câu thơ của Tô Đông Pha như ứng nghiệm vào cuộc đời lận đận của Dương Nghiễm Mậu

  • Phạm Quang Tiễn - Rừng đước Mũi Cà Mau

    Thuở Lạc Long Quân dẫn năm mươi người con xuống bể/ Sông Mê Kông chảy vào Việt Nam hóa chín con rồng/ Nào ai ngỡ đồng bằng châu thổ

  • Tiền lẻ nhét tay Phật: Tính xấu mới của...

    Chuyện người dân đi lễ chùa dúi tiền lẻ vào tay Phật không hề mới, nhiều lời cảnh báo được đưa ra nhưng nó đã trở thành chuyện bình thường

  • Chỉ mong buổi trưa có nắng

    Lao Chải, nơi có những ngọn núi cao chất ngất của tỉnh Hà Giang, cách huyện Vị Xuyên khoảng 60 cây số, cách thành phố Hà Giang hơn 20 cây số. Đường dốc núi và xe máy thường phải cài số 1, số 2 mới đi được đường đèo. Con đường này từng chứng kiến bao nhiêu cuộc đời vất vả gian nan, những hy sinh thầm lặng không thể tính hết của các thầy giáo

  • Lê Văn Nghĩa anh Hai làng trào phúng

    Nhắc đến Lê Văn Nghĩa nhiều người nhớ đến tác giả có hàng chục năm cầm chịch tờ báo Tuổi Trẻ Cười. Để làm công việc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Mùa xuân chín của Hàn Mặc Tử

14.02.2018-14:00

Ảnh minh hoạ

 

Mùa xuân chín của Hàn Mặc Tử

 

ĐẶNG HUY GIANG

 

NVTPHCM- “Mùa xuân chín” có một cái tên rất đáng nhớ và hay ngay từ tên bài thơ. Bài thơ như một bức tranh đẹp, sống động và có tâm trạng. Nhìn chung tạo được tâm trạng trong thơ, không phải là chuyện dễ dàng gì, có lắm khi ở ngoài tầm với của thi sĩ…

 

MÙA XUÂN CHÍN

 

Trong làn nắng ửng: khói mơ tan

Ðôi mái nhà tranh lấm tấm vàng

Sột soạt gió trêu tà áo biếc

Trên giàn thiên lý, bóng xuân sang

 

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời 
Bao cô thôn nữ hát trên đồi; 
- Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, 
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi.

 

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi, 
Hổn hển như lời của nước mây, 
Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc, 
Nghe ra ý vị và thơ ngây.

 

Khách xa gặp lúc mùa xuân chín, 
Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng: 
- "Chị ấy, năm nay còn gánh thóc 
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?"

 

Lời bình của Đặng Huy Giang:

   

Hơi hướm thì không mới, nhưng nhịp điệu lại đưa đẩy, tung tẩy. Đấy cũng là nét khác và là cái  điệu tâm hồn thường gặp ở những bài thơ chân quê, đèm đẹp của Hàn Mặc Tử.

   

Ở “Mùa xuân chín”, cũng vậy. Một số câu tuy ở dạng tả cảnh, tả tình nhưng lại rất gợi. Sự gợi ấy rất hấp dẫn người đọc. Và người đọc cũng dễ bị cuốn hút bởi sự gợi ấy mà quên chữ, quên câu. Những chữ “gợn” trong “sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời”, “hổn hển” trong “hổn hển như lời của nước mây”, “thầm thĩ” trong “thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc”, “sực” trong “cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng”  rất động, tạo ra cảm giác gần gũi, gắn bó, thân thuộc mà vẫn mới mẻ, khác lạ. Cũng có thể coi đấy là những chữ tài hoa của Hàn Mặc Tử.

   

Bài thơ có mấy cặp câu hay.

   

Đây là ví dụ thứ nhất:

 

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời

Bao cô thôn nữ hát trên đồi.

    

Đây là vị dụ thứ hai:

 

Tiếng ca vắt vẻo lưng chùng núi

Hổn hển như lời của nước mây.

    

Đây là vị dụ thứ ba:

 

Khách xa gặp lúc mùa xuân chín

Cảnh trí bâng khuâng sự nhớ làng.

    

Nhưng  cặp câu hay nhất thuộc về:

 

Ngày mai trong đám xuân xanh ấy

Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi.

    

Riêng cặp câu cuối rất đáng đánh vào một vài dấu khuyên.

   

Vậy thì có thể suy ra: Khi chưa có chồng thì còn cuộc chơi, lấy chồng rồi (hoặc theo chồng) thì…hết chuyện.

    

Nhưng đấy là một sự lo lắng xa xôi bất chợt đến thôi. Vì ngày mai cơ mà, đâu đã phải hôm nay.

    

Thưởng thức xong hai câu thơ này, chợt nhớ hai câu của Hồ Dzếnh:

 

Đời mất vui khi giữ trọn câu thề

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở.

    

Còn xa xôi hơn, lại có thể chợt nhớ hai câu thơ hết sức ấn tượng của đại thi hào Nguyễn Du:

 

Gái xưa, nay đã có chồng

Bạn xưa, nay đã thành ông cả rồi.

   

Trong đơn vị thơ này, cảm thức về thời gian là rất rõ; một sự nuối tiếc, thở dài là rất rõ. Riêng hai câu của Hàn Mặc Tử có vẻ định vị rõ hơn về cái sự “vật đổi sao dời”  trong một cảnh huống cụ thể hơn.

   

Sau chót, “Mùa xuân chín” có một cái tên rất đáng nhớ và hay ngay từ tên bài thơ. Bài thơ như một bức tranh đẹp, sống động và có tâm trạng. Nhìn chung tạo được tâm trạng trong thơ, không phải là chuyện dễ dàng gì, có lắm khi ở ngoài tầm với của thi sĩ. Trong thơ, tâm trạng quan trọng đến mức mà có người từng định nghĩa về thơ như thế này: Thơ là khoảnh khắc bừng rộ của tâm trạng.

 

    

TIN LIÊN QUAN:

 

>> Cadière - nhà Việt Nam học kiệt xuất - Ngô Minh

>> Thơ trắng - nỗi trắc ẩn thân phận đàn bà - Nguyễn Văn Hoà

>> Phạm Khải & Trang sách mạch đời - Dương Kỳ Anh

>> Tình thế của những nhà nghiên cứu văn học - Huỳnh Như Phương

>> Hồ Xuân Hương: Tiếng thơ đối thoại với đời - Nguyễn Thanh Tú

>> Hương sắc núi rừng bừng dậy trong thơ - Quang Hoài

>> Thơ Nguyễn Đình Thi: Cỏ mòn thơm mãi dấu chân em - Phùng Văn Khai

>> Lối đi tâm linh trong thơ Hoàng Cầm - Lê Thị Thanh Tâm

>> Chính Hữu - Người bộ hành không đơn độc - Nguyên An

>> Những hạt ngọc thơ Hàn đầu thế kỷ XX - La Mai Thi Gia

 

 

>> XEM TIẾP NGHIÊN CỨU - LÝ LUẬN PHÊ BÌNH CỦA TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.