Tin mới Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

  • Nguyễn Tất Nhiên - Thà như giọt mưa vỡ trên...

    Tài hoa một cách kỳ diệu trên sáng tác, một cách ngông nghênh của thi sĩ, và cái nhìn tình yêu bằng đôi mắt châm chọc, đập vỡ cả não cân xé tung

  • Nguyễn Trường - Mùa thanh long

    Trời chưa hửng sáng, cây cối trong vườn vẫn một màu đen thẫm gà gật trong cơn ngái ngủ. Không gian yên ắng, thi thoảng tiếng gà gáy xa xa vọng lại

  • Khao khát sự thật

    Mùa hè bốn năm trước, tôi cùng bạn đồng nghiệp lang thang trên đường phố Yangon. Bối cảnh chuyển giao chính trị ở Myanmar lúc ấy vẫn đang phức tạp. Người dân thì chờ đợi Aung San Suu Kyi thắng cử. Những sạp báo vẫn tràn ngập các tờ báo in hình thống tướng Than Shwe chỉ tay về phía trước.

  • Danh sách ủng hộ kinh phí web Hội đợt 3

    Trong những tháng đầu năm 2018, Ban Điều hành Trang thông tin điện tử tổng hợp của Hội Nhà văn TP.HCM đã nhận được sự đóng góp kinh phí hỗ trợ hoạt động của website. Chúng tôi xin chân thành cảm ơn tấm lòng của các nhà văn và mạnh thường quân!

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Nghĩ chuyện nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý: Khi ta trở thành người già

15.7.2017-16:30

 

NVTPHCM- Dư luận đang xôn xao về bài báo nói về nhạc sỹ Nguyễn Văn Tý. Tôi hiểu tâm lý của nhạc sỹ khi già mà không sống cùng con cái. Nhưng tôi nghiêng về phía những ai chia sẻ và thấu hiểu hoàn cảnh của hai người con gái của ông như những gì tôi biết.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý

 

Khi người ta trở nên già nua có rất nhiều điều không mong đợi đến với họ: bệnh tật, cảm giác cô đơn, mất trí nhớ, hay tủi thân, suốt ngày chỉ mong con cháu bên cạnh... Nhưng không phải ai mong ước như vậy cũng được toại nguyện. Chúng ta khi chưa già lắm vẫn hay giễu chính mình khi già là ai hỏi "ăn cơm chưa" lại trả lời "từ sáng đến giờ chúng nó có cho ăn gì đâu" cho dù con cháu đã chăm sóc tử tế.

 

Tôi có một người họ hàng, cụ năm nay đã hơn 90 tuổi. Cụ có hai người con trai và một cô con gái. Nhưng cụ không chịu sống với bất cứ người con nào cho dù cụ rất yêu thương con cháu. Cụ chỉ muốn sống trong chính ngôi nhà cụ dựng lên và đã sống ở đó gần cả cuộc đời.

 

Người già không chỉ sống với con cháu mà còn sống với ký ức và những kỷ niệm buồn vui của họ nữa. Còn các con cụ sống ở nơi khác vì công việc và hoàn cảnh của riêng họ. Họ tìm mọi cách đưa cụ đến ở với họ nhưng không bao giờ cụ chấp nhận. Vậy nên họ phải sống xa bố. Nhưng có thời gian là họ về thăm cụ. Họ đã làm tất cả để bố mình có một cuộc sống tốt. Thế nhưng, thiên hạ nhìn vào lại cho rằng những đứa con cụ bất hiếu vì bỏ cụ sống một mình với người giúp việc.

 

Ở nước ngoài, khi đã già, người ta thường chọn nhà dưỡng lão để sống cho dù con họ muốn họ sống cùng. Họ chọn nhà dưỡng lão để có thể sống với những người cùng tuổi. Đó cũng chính là một môi trường làm họ bớt đi nỗi cô đơn và có bạn đồng lứa chia sẻ.

 

Thực tế, tôi có thể ngồi cà phê trò chuyện với bạn đồng niên cả ngày nhưng chẳng mấy khi ngồi trò chuyện với con mình quá một giờ đồng hồ. Đấy là sự thật. Nhưng không vì thế mà tôi thấy con tôi xa cách hay bất hiếu.

 

Tôi thường nghĩ sự hiếu thảo của người con là làm cho cha mẹ luôn nghĩ rằng con mình hạnh phúc. Nếu những đứa con sống trong cùng một ngôi nhà mà chúng làm những điều để cha mẹ lo lắng và đau lòng thì chúng đã bất hiếu với cha mẹ rồi.

 

Hãy chia sẻ với những người già và hãy cảm thông với những đứa con (tất nhiên trừ những đứa con bất hiếu thực sự). Hãy thương yêu con mình bằng cách vượt qua những khó khăn của tuổi già. Khi cha tôi còn sống, mỗi lần ốm đau cha tôi không cho mẹ tôi báo cho chúng tôi biết vì sợ các con lo lắng và sợ ảnh hưởng đến công việc của các con. Và mỗi khi tôi gặp những chuyện buồn, tôi cũng không bao giờ để cho cha mẹ mình biết vì nếu biết con mình đang buồn, đang đau khổ thì cha mẹ đau khổ biết bao.

 

Cuộc sống là khó khăn, là bất trắc, là phiền muộn, là thách thức, là sai lầm... nhưng chúng ta vẫn muốn sống vì chúng ta vẫn luôn mang trong mình những giấc mơ về những điều tốt đẹp và hành động cho những giấc mơ ấy.

 

NGUYỄN QUANG THIỀU

 

 

 

>> XEM TIẾP DỌC ĐƯỜNG VĂN HỌC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.