Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Thị Ánh Huỳnh & Bạn của má tôi

    Những đứa con mà má dắt đi qua hết những nắng mưa cay cực của đời, đang lần lượt xa tay má, để lại nơi mái nhà một khoảng

  • Nhà văn bị hay… được 'tuýt còi'?!

    Có một sự thật trớ trêu đang diễn ra hiện nay: Tác phẩm văn học bị “tuýt còi” lại gây ra tác dụng ngược, độc giả không những quay lưng mà còn háo hức đi tìm sản phẩm bị cấm, vô tình tạo điều kiện cho cuốn sách ấy trở nên nổi tiếng.

  • Đoàn Lê đa tài, đa đoan

    Bà Đoàn Lê vẽ rất nhiều, hàng trăm bức sơn dầu khổ lớn. Tranh bà được bán rất chạy, đúng ra, bà đã sống khoẻ bằng hội hoạ

  • Nhìn lại các vụ đại án tham nhũng...

    Rồi đây những cán bộ tha hóa, biến chất sẽ phải chịu những hình thức xử phạt tương ứng với tội lỗi họ gây ra. Nhưng điều dư luận quan tâm, mong mỏi hiện nay là vấn đề thu hồi tài sản tham nhũng cần phải được thực hiện ráo riết, quyết liệt, hiệu quả hơn nữa

  • Tư duy vành móng ngựa

    Thời làm phóng viên nội chính, có ba thứ thuộc về phòng xử án vẫn luôn ám ảnh tôi. Đó là vành móng ngựa, còng tay và áo tù.

  • Trần Thế Tuyển gõ cửa một thời

    Mưa xuân như níu bước chân/ Ta về thăm lại làng gần, thôn xa./ Năm dài tháng rộng như hoa/ Lối về xưa nhớ lối ra bây giờ./ Những năm lúa chín ngập bờ/ Trai làng ra trận, đêm mơ hội mùa./ Mưa xuân ai đợi ai chờ/ Hoa xoan dẫn lối câu thơ mơ màng./ Chiếu chèo em hát tặng chàng/ “Bài ca năm tấn”, có sang đón về.

Chân dung Xem thêm

  • Đoàn Lê đa tài, đa đoan

    Bà Đoàn Lê vẽ rất nhiều, hàng trăm bức sơn dầu khổ lớn. Tranh bà được bán rất chạy, đúng ra, bà đã sống khoẻ bằng hội hoạ

  • Bùi Giáng 20 năm về chín suối đá vàng

    Bùi thi sĩ lúc sinh thời vốn đã gieo vào nhân gian những cái nhìn không đồng nhất, sau khi qua đời lại “thách đố” mọi người tiệm cận với bản lai

  • Triệu Lam Châu lá rụng về miền biên ải

    Gần 40 năm sống ở miền đất Tuy Hoà hiền hoà và mến khách, với mức sống rẻ và ổn định, nhà cửa ổn định, sức khoẻ ổn định, con cái học hành thành

  • Từ Kế Tường còn những bóng mưa tan trong mắt

    Những vần thơ lãng đãng gieo rắc, quyện chặt áng văn Từ Kế Tường. Truyện ông dành cho tuổi hoa mộng. Tuổi đã biết yêu, tuổi đã chớm buồn

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Nguyễn Hồng giọt nước mắt khô lăn tròn ký ức

11.9.2017-11:00

 

 

KHÔNG ĐỀ

 

Rồi cũng sẽ quen

Một vài lời có cánh

Tập nói tập nghe, câu chuyện làm quà

Sấp ngửa buồn vui tràn kẽ tay.

 

Rồi cũng sẽ quen

Yêu thương xa xỉ

Chốn đông người nửa lạ nửa thân.

 

Rồi cũng quen thôi

Mắt ráo hoảnh đón ngày nhạt nắng

Ướt làn mi chớp vội

Ngày đến rồi ngày đi...

 

Sẽ quen thôi

Áo cũ lạ hơi người

Một ngày em quên nhớ

Phía rong rêu nắng thản nhiên cười.

 

 

BẠN

 

Duyên nợ nào kéo ta lại gần nhau

Chiếc bánh buồn vui chung nhau ngày ảm đạm

Giọt nước mắt chia ba

Ba nụ cười nhùng nhằng nhập một

Cắn chấy nhau rã rời rồi lại ôm nhau khóc như... dở hơi.

 

Ba đứa mình mỗi đứa một nơi

Gặp nhau ở ngã ba lòng không thể dấu

Đứa hôm qua con sốt

Đứa hôm nay dỗi chồng.

 

Chẳng có gì là không thể chung nhau

Nên tụ tập lúc nào cũng là sáu đứa

Thêm sáu đứa trẻ con tay bồng tay bế

Bữa tiệc nào cũng tàn khi ba gã đàn ông say bung biêng.

 

Ba đứa chúng mình chỉ chơi chơi vậy thôi

Dòm trước ngó sau đặt chữ THÂN làm mặc định

Cãi nhau tan tành chỉ để chung tất cả

Trừ ba gã chồng tự bảo quản lấy mà thôi.

 

 

BÃO LẠC MÙA

 

Tháng ba năm đói mẹ sinh em

Cửa chùa là nơi em cắt rốn

Tháng ba mật ngọt

Tháng ba bão giông.

 

Mỗi độ mùa về thương lắm tháng ba

Sấp ngửa đặt em vào cung có hai con cá

Gấp sách lại cũng thuộc

Đàn bà cung Song Ngư mắt ướt cả khi cười.

 

Gió chẳng kịp đợi mùa để chọn bình yên

Cha mẹ chọn mùa yêu hoài thai con gái

Biết sẽ khổ đau vẫn thèm được yêu như đàn bà

nghén chua ngày thụ trái.

Chắt chiu những giọt khóc cười.

 

Em gõ lạc rừng chiều lạc mõ lạc bờ yêu

Thành tâm niệm nam mô ngàn lần dặn lòng

thôi thao thức

Giọt nước mắt khô lăn tròn ký ức

Vỡ nát chiều không anh.

 

Mùa lại về rồi thương lắm tháng ba...

Nhà thơ Nguyễn Hồng

 

 

LUỐNG CUỐNG MƯA

 

Chẳng có gì là ghê gớm cả

Khi cơn mưa vô cớ đổ ngang chiều

Tại mưa ướt hay tại lòng ai rối

Phút chống chếnh buồn cứ luống cuống đổ tại mưa.

 

Chẳng có gì, nói thật... chẳng sao đâu

Cơn mưa chiều nay dắt ta về qua lối cũ

Thảm cỏ non ngỡ ngàng ngơ ngác hỏi

Gió xào xạc lứa đôi sao người ấy chỉ một mình.

 

Chẳng có gì, trời ạ, chẳng sao đâu

Ta lặng im đã mấy mùa mưa nắng

Ta chông chênh mấy mùa anh xa vắng

Bận lòng chi nhung nhớ cứ giao mùa.

 

Nói chẳng bận lòng mà ta vỡ mất nhớ thương ơi

Ta tan tác giữa chiều mưa vô duyên cớ

Ta nhớ lắm

Người đàn ông yêu ta như yêu điếu thuốc cận kề trên

môi vậy

Biết là sẽ chết rồi vẫn ấm nồng nàn môi.

 

Cả phút rất thật này

Luống cuống... tại mưa thôi.

 

 

 

Không gian xa

Thời gian ngắn

Những ký tự làm sứ mệnh kép.

Miền cát bỏng vỡ òa

Gặp mầm yêu trổ lá.

 

Thương một người xa

Nụ hôn mặc định

Gõ, gõ và gõ

Nhớ mong rịn chặt trong lòng.

 

Khao khát vỡ

Sau những dòng tin hò hẹn.

Thăng hoa

Cuống quýt

Kiếm tìm.

Đêm ánh ngời thịt da

quánh đặc màu tan vỡ

Bánh hạnh phúc chuyển mùi.

 

Đẫm ướt giấc mơ yêu

Mới biết thương

Gió khát

Sóng đói

Bừng giấc đêm đã chuyển xa.

 

NGUYỄN HỒNG

 

>> Cỏ nát rồi cỏ lại sinh sôi

>> Con kiến bị giết

>> Sen - truyện ngắn

>> Thơ Nguyễn Hồng: thành thực, tự do, táo bạo

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...   

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.