Tin mới Xem thêm

  • Thời giàu là nhà giáo và nghèo vẫn là nhà...

    Bây giờ mọi người đã dần dần quen với cách gọi là “Ngày nhà giáo Việt Nam” chứ thời những năm 1980 trở về trước, ngày 20.11 hàng năm là “Hiến chương các nhà giáo” và đã có một thời các thầy cô cười ra nước mắt: “Ngày hiến cam các nhà giáo…” Sự trùng hợp rất đặc biệt vì “mùa này cam rẻ

  • Tạ Ngọc Điệp - Mưa đầu mùa

    Trời hạn đã lâu lắm, già làng nói chắc phải đi từ vùng này sang bên chỗ vua Lửa mời người về cầu mưa để cho dân làng bớt khổ.

  • Chép lên khoảng trời: Thao thức một miền quê

    Bốn mươi hai bài thơ trong tập thì có tới hơn ba mươi bài thơ Nguyễn Vũ Quỳnh viết về quê hương miền xa thẳm. Nếu kể cả

  • Đấu giá ấn bản đầu tiên Gulliver phiêu lưu ký

    Ấn bản đầu tiên cuốn Gulliver’s Travels (Gulliver phiêu lưu ký) sẽ được bán ra vào tuần tới. Cuốn sách này được lưu giữ cách đây hơn 100 năm tại Ireland, với mức bán ra có thể vượt quá 1,8 triệu bảng, mức giá mà Công ty Sotheby đấu giá vào ngày 7-6-2017.

  • Hồn nhiên Lê Văn Thảo

    Kỷ niệm với anh Lê Văn Thảo còn nhiều, chỉ xin nhớ lại vài chuyện nho nhỏ, thay cho nén tâm hương gửi vong linh một nhà văn

  • Diễn viên Nguyễn Hoàng ra đi ở tuổi 51

    Diễn viên Nguyễn Hoàng đã qua đời lúc 22h ngày 17.11, hưởng dương 51 tuổi. Anh tên thật Nguyễn Văn Hoàng, từng là phóng viên thể thao

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Nguyễn Hồng giọt nước mắt khô lăn tròn ký ức

11.9.2017-11:00

 

 

KHÔNG ĐỀ

 

Rồi cũng sẽ quen

Một vài lời có cánh

Tập nói tập nghe, câu chuyện làm quà

Sấp ngửa buồn vui tràn kẽ tay.

 

Rồi cũng sẽ quen

Yêu thương xa xỉ

Chốn đông người nửa lạ nửa thân.

 

Rồi cũng quen thôi

Mắt ráo hoảnh đón ngày nhạt nắng

Ướt làn mi chớp vội

Ngày đến rồi ngày đi...

 

Sẽ quen thôi

Áo cũ lạ hơi người

Một ngày em quên nhớ

Phía rong rêu nắng thản nhiên cười.

 

 

BẠN

 

Duyên nợ nào kéo ta lại gần nhau

Chiếc bánh buồn vui chung nhau ngày ảm đạm

Giọt nước mắt chia ba

Ba nụ cười nhùng nhằng nhập một

Cắn chấy nhau rã rời rồi lại ôm nhau khóc như... dở hơi.

 

Ba đứa mình mỗi đứa một nơi

Gặp nhau ở ngã ba lòng không thể dấu

Đứa hôm qua con sốt

Đứa hôm nay dỗi chồng.

 

Chẳng có gì là không thể chung nhau

Nên tụ tập lúc nào cũng là sáu đứa

Thêm sáu đứa trẻ con tay bồng tay bế

Bữa tiệc nào cũng tàn khi ba gã đàn ông say bung biêng.

 

Ba đứa chúng mình chỉ chơi chơi vậy thôi

Dòm trước ngó sau đặt chữ THÂN làm mặc định

Cãi nhau tan tành chỉ để chung tất cả

Trừ ba gã chồng tự bảo quản lấy mà thôi.

 

 

BÃO LẠC MÙA

 

Tháng ba năm đói mẹ sinh em

Cửa chùa là nơi em cắt rốn

Tháng ba mật ngọt

Tháng ba bão giông.

 

Mỗi độ mùa về thương lắm tháng ba

Sấp ngửa đặt em vào cung có hai con cá

Gấp sách lại cũng thuộc

Đàn bà cung Song Ngư mắt ướt cả khi cười.

 

Gió chẳng kịp đợi mùa để chọn bình yên

Cha mẹ chọn mùa yêu hoài thai con gái

Biết sẽ khổ đau vẫn thèm được yêu như đàn bà

nghén chua ngày thụ trái.

Chắt chiu những giọt khóc cười.

 

Em gõ lạc rừng chiều lạc mõ lạc bờ yêu

Thành tâm niệm nam mô ngàn lần dặn lòng

thôi thao thức

Giọt nước mắt khô lăn tròn ký ức

Vỡ nát chiều không anh.

 

Mùa lại về rồi thương lắm tháng ba...

Nhà thơ Nguyễn Hồng

 

 

LUỐNG CUỐNG MƯA

 

Chẳng có gì là ghê gớm cả

Khi cơn mưa vô cớ đổ ngang chiều

Tại mưa ướt hay tại lòng ai rối

Phút chống chếnh buồn cứ luống cuống đổ tại mưa.

 

Chẳng có gì, nói thật... chẳng sao đâu

Cơn mưa chiều nay dắt ta về qua lối cũ

Thảm cỏ non ngỡ ngàng ngơ ngác hỏi

Gió xào xạc lứa đôi sao người ấy chỉ một mình.

 

Chẳng có gì, trời ạ, chẳng sao đâu

Ta lặng im đã mấy mùa mưa nắng

Ta chông chênh mấy mùa anh xa vắng

Bận lòng chi nhung nhớ cứ giao mùa.

 

Nói chẳng bận lòng mà ta vỡ mất nhớ thương ơi

Ta tan tác giữa chiều mưa vô duyên cớ

Ta nhớ lắm

Người đàn ông yêu ta như yêu điếu thuốc cận kề trên

môi vậy

Biết là sẽ chết rồi vẫn ấm nồng nàn môi.

 

Cả phút rất thật này

Luống cuống... tại mưa thôi.

 

 

 

Không gian xa

Thời gian ngắn

Những ký tự làm sứ mệnh kép.

Miền cát bỏng vỡ òa

Gặp mầm yêu trổ lá.

 

Thương một người xa

Nụ hôn mặc định

Gõ, gõ và gõ

Nhớ mong rịn chặt trong lòng.

 

Khao khát vỡ

Sau những dòng tin hò hẹn.

Thăng hoa

Cuống quýt

Kiếm tìm.

Đêm ánh ngời thịt da

quánh đặc màu tan vỡ

Bánh hạnh phúc chuyển mùi.

 

Đẫm ướt giấc mơ yêu

Mới biết thương

Gió khát

Sóng đói

Bừng giấc đêm đã chuyển xa.

 

NGUYỄN HỒNG

 

>> Cỏ nát rồi cỏ lại sinh sôi

>> Con kiến bị giết

>> Sen - truyện ngắn

>> Thơ Nguyễn Hồng: thành thực, tự do, táo bạo

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...   

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.