Tin mới Xem thêm

  • Mai Hương & Hội xuân con Mén đi đâu?

    Con Mén ném còn giỏi nhất hội xuân ở bản Pá Đén. Những quả còn bay vèo qua cái vòng tre cao tít, trai làng cứ mắt chữ ô, miệng chữ a mà nhìn theo. Con bé cười giòn, má đỏ hồng như hai trái lựu. Chợt nhìn thấy ánh mắt thằng Mua như cái xoáy nước giữa dòng lũ muốn nuốt chửng mình, con Mén lạnh người, bèn lủi nhanh vào đám đông

  • Đường sách TPHCM và cú hích với văn hóa đọc

    Những con số tăng trưởng và thực tế hoạt động nhộn nhịp của Đường sách TP.HCM không chỉ khẳng định thành công của một mô hình văn hóa mà còn là dấu hiệu tích cực của văn hóa đọc. Trong hội nghị sơ kết 2 năm thành lập Đường sách TP.HCM tổ chức gần đây

  • Nguyễn Thị Việt Nga - Trước tờ lịch cũ

    Hết năm rồi đây! Nghe mẹ lẩm bẩm câu này khi đưa tay xé tờ lịch cuối cùng, tôi tung chăn vùng dậy. Nhớ ra hôm nay đúng là 31 tháng 12, ngày cuối cùng

  • Trần Thế Vinh mùa yêu đã cạn

    Không có nước để gọi là lụt/ miền Tây mình không có mùa yêu đâu em/ nụ điên điển bung sáng nở chiều/ chưa tàn vì nước đồng chưa cạn

  • Không chỉ từ phía người sáng tác

    Công nghệ đang tràn ngập khắp các ngõ ngách. Bối cảnh của sáng tác và thưởng thức văn học cũng không ngoại lệ. Văn học mạng Việt Nam đang trong quá trình phát triển không ngừng. Cùng với đó là thách thức: Làm gì để văn học mạng thật sự để lại những dấu ấn lâu dài?

  • Tiểu thuyết vẫn đặt ra những câu hỏi lớn...

    hế giới tưởng tượng của Ishiguro có ưu điểm và giá trị lớn là đồng thời vừa có tính cá biệt cao vừa có cảm giác quen thuộc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Nguyễn Hồng & những giả định bất an

12.10.2017-18:00

 

 

NHỮNG GIẢ ĐỊNH BẤT AN

 

Có thể

Khi vừa tách chồi bật nụ

Hoa chẳng biết người làm hoa đau

Cõi tạm nương nhờ

Chiếc bình gốm lạnh lùng hương gian dối.

 

Có thể

Gió lặng tưởng bình yên

Chú chim non thản nhiên hót

Ngoài bờ kia súng vừa kịp lên nòng.

Thương kiếp hoa ở độ

Tiếng chim khóc xé lòng

Neo vào đâu cũng sợ

 

 

TỰ SỰ

 

Bỗng dưng một ngày tôi nhớ như điên dại

Quá khứ tròn 20 năm

Tự dưng thế mà lòng quay quắt

Tôi soi vào mắt đêm để vẽ lại bóng mình.

 

Tôi đã gầy đen hơn con quạ đói lúc đêm về

Mẹ hoài thai từ đám cỏ tranh cha oằn mình để lại

Ngày gầy như rơm rạ

Mẹ bóp vú tháng ngày vắt sữa dỗ dành con.

 

Bây giờ tôi

Người đàn bà đếm mình bằng tuổi thơ cộng với 20

mùa mưa nắng

Chỉ nhìn được cha qua hương khói

Mẹ đau đáu ôm di ảnh cha dỗ giấc đêm ngày.

 

Tôi lại vắt kiệt mình thành sữa nuôi con

Tóp teo bầu vú mỏng

Đêm thảng thốt kiếm tìm bé dại

Áp mặt vào ngực con mà cứ ngỡ ngực mẹ mình.

 

Bây giờ tôi

Cuồng si ánh mắt biết cười mà ngược cánh đồng

chiêm lặn lội

Tìm lại sợi tóc đẫm hương cỏ lạ

Hình như là đêm ấy trăng nghiêng.

 

Bây giờ tôi

Ú ớ cơn mê thấy bóng mình không còn nguyên vẹn

Khắc khoải tìm ánh mắt biết cười dạy tôi biết khóc

Đêm gọi mãi bờ môi khát cỏ

Hát ru tôi.

 

 

TỰ KHÓC

 

Phố không đủ dài cho ta đi hết đêm nay

Hai kẻ cuồng trong cơn say chưa muốn tỉnh

Em dỗ quá khứ ngủ yên trong nhọc nhằn tiếng thở

Nghe thắt lòng giữa nhớ và quên

 

Đêm hanh hao

Em gầy xanh xao

Đêm không thương hai kẻ cuồng...

Phố cũng buồn không muốn thức

Ngọn đèn đường ngủ gật

Giấc mơ buồn mồ côi.

 

Thôi đừng dặn lòng cố nhớ, cố quên

Hạnh phúc đâu còn vẹn nguyên khi trái tim lỗi nhịp

Tình yêu trút hơi thở cuối cùng sau tiếng nấc

Rộng lượng lòng anh có kịp đón em về?!

 >> Thư viện Nguyễn Hồng

 

 

THU

 

Lá rớt bên thềm nghe rất vội

Chênh chao nắng gió vừa qua đây

Cơn mưa rót nhớ mềm môi ấy

Gian díu đến giờ vẫn chưa nguôi.

 

Hình như lại nhớ em thì phải

Nghiêng đâu cũng thấy bóng em gầy

Không em chắc là ta ngố lắm

Đừng cười nửa miệng thế ta say.

 

Hình như chỉ là... hình như thế

Chẳng thèm khai báo để em kiêu

Ta hong nỗi nhớ từ thu ấy

Đến tận thu này vẫn chưa khô.

 

 

TRĂNG MÁU

 

Những suy nghĩ đan cài chen kín ngực

Muốn tháo cho nhẹ lòng

Lóng ngóng ngược xuôi viết được 1/3 chữ

Loảng xoảng buồn rơi chỗ thiếu chỗ thừa.

 

Thiên hạ đang cuồng quay trăng máu

Tồng ngồng một lũ nhấp nhổm tìm

Niềm riêng chưng kỹ mà ứa nhựa

Thành giọt đau trôi tích tắc giữa thiên hà.

 

Trăng nỗi niềm chi mà bật máu

Hay của triệu kiếp nhân sinh tụ khói phả lên trời

Nếu thế thật thì trọn kiếp này ta ước

Cứ đau cho đủ đầy rồi tự hóa khói rong chơi.

 

NGUYỄN HỒNG

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Ngô Thị Thục Trang nằm nghe tiếng quê trìu mến

>> Nguyễn Duy nhìn từ xa... Tổ quốc!

>> Quách Lan Anh hò hẹn với cô đơn

>> Trần Xuân An bình tâm màu hoa huyên

>> Kim Hương có nỗi nhớ gọi gió rì rào

>> Võ Văn Pho khua bóng chiều lặng thinh

>> Nhật Chiêu & sông Hương Ka

>> Phan Cát Cẩn dựng hình hài từ bùn đất già nua

>> Thanh Quế trong trùng trùng mưa giăng

>> Trần Quốc Toàn & Trung thu Nam Bộ

>> Lê Đạt giàn trầu già khua những át cơ rơi

>> Lê Hương mắt thu buồn ngậm đắng gió heo may

>> Lê Huy Quang nâng chén rượu quê sẻ chia im lặng

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.