Tin mới Xem thêm

  • My Tiên những ký tự mùa…

    Khi đến với anh em chỉ có vài giọt sương/ Liệu chút nắng trong cánh sứ có đủ làm ấm áp mùa đông/ hàng rào nhà anh đã bám đầy dây leo trắng/ buộc mãi bước chân trong những lần trở về/ lối đi vào mang thêm viên gạch vỡ/ đã trót làm đau nhói một cơn say/ nhưng anh cất viên gạch ấy vào tim/ hơi thở nặng buồn đến nỗi loài hoa không dám nở/ sợ vô tư có lỗi bầu trời

  • Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

    Ám ảnh và day dứt, xót thương và căm giận, sợ hãi và đau đáu truy tìm một giải pháp cấp thiết, cận nhân tình... đó là những phức hợp cảm xúc xâm chiếm người đọc khi gấp lại cuốn truyện dài Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

  • Đỗ Bích Thuý - Váy ướt quấn vào bắp chân

    Tôi luôn luôn nhìn vào đôi bắp chân ấy. Đôi bắp chân trắng mảnh chi chít vết gai cào. Buổi sáng trong cái giá lạnh tái tê sương mù phủ kín

  • Vụ kiện hy hữu và hai gia phả giá trị

    Ngày trước ông bà thường bảo: “Vô phước, đáo tụng đình” nghĩa là vô phước mới kéo nhau ra tòa. Nhưng chuyện “đáo tụng đình” của hai họ Phạm và Nguyễn Văn ở làng Hương Quế và Đồng Tràm với chính quyền địa phương lại là điều “có phúc” không những cho tổ tiên dòng tộc của họ mà còn cho cả… lịch sử!

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

  • Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

    Mảnh đất cũ ủ ê ngôi nhà cũ/ mơ mơ những tán cây, dây leo dăng mắc/ có thật không cái màu xanh/ khi cả tiếng chó, tiếng gà/ và hơi ấm con người thiếu vắng/ Nền nhà ơi, mảnh vườn ơi tôi đang đứng đây/ cái thằng bé nhút nhát, nghịch ngợm/ của bao năm về trước/ mà có lẽ lớp cây nhâng nhâng, dài dại/ thế kia chắc gì hiểu được

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Nguyễn Hữu Trung bồng bềnh trên bản thảo trắng

12.7.2017-21:00 

>> Cảm xúc hội ngộ trong lòng bạn văn trẻ

 

 

MẠCH TƯỞNG NGÀY KHÔNG NẮNG

 

trồi lên ngày không nắng

mầm nhớ

quàng vai cơn mưa

chuyển dạ hồn nhiên sau lằn chớp đỏ

nụ cười gội rửa

tuổi thơ đặt tên khanh khách trưa hanh

 

áo bạc

mép sờn đôi vai thời gian

mẹ vá cơn mưa bằng sợi khói ấm mùi cơm chạng vạng

sau buổi muộn đồng

khởi nghiệp 

lằn roi ba quắp vào mưa sợ con dầm bệnh

sốt tận bây giờ cảm yêu thương

 

trỗi hình hài

những cơn mưa ngập bước chân biền biệt

chuyển động mùa tuổi chiết trên lưng

nặng chuyến về

con hứng khát phía mênh mông

 

 

NGHỊCH MÙA 

 

từng giẫm lên nhau
vệt đau đã mồ côi
mình tự nhai lá chữa mơ hồ 
cuối cùng cơn đau kéo vó 
nhảy ra khỏi mặt ao phẳng lặng
vướn bờ chênh khát đường bơi

 

mưa không còn theo bản tính thủy chung
đỏng đảnh nghịch đùa với trò hư thế kỉ
bọt vỡ bong bóng và rổ rá cạp nhau
mồ côi tiếng cười

 

bước chệch đến con đường phía trước
sấp ngửa rủi may xòe bàn tay nguyên thủy 
rõ ràng trắng đen
giấu trận mưa cuối cùng
vuốt mặt để thanh thản hồi sinh 
trong vỏ trứng nỗi cô đơn vượt cạn
ấp luồng mong manh tự kỉ
thầm thì trước bóng mình
khiêu vũ với chiêm bao

 

kí tự ngập nước
bồng bềnh trên bản thảo trắng

 

 

NGỤ NGÔN BÚT CHÌ 

 

tôi vót chiếc bút chì 
cũng xúng xính vào mùa trời trùng màu tối
bật gót trở về bản thảo
búp tay vừa ráo cơn ngái ngủ 
không còn xa lạ nữa đâu
cuối cùng bậu cửa thở hen điệu đùa

 

vẽ gì trong lòng ngòi chiếc bút màu tối
nhọn bản thể cuộn mình 
tả vị ngọt cuối đầu lưỡi
chấp chới ban ngày cơn mộng du 
sợ đêm?

 

vẽ bàn chân tôi 
giậm cũ trong chính căn phòng 
cái cốc va nhau 
tràn giọt thánh
chóp đêm con cú hùa kinh dị
không bằng tôi với tôi

 

khoanh tay 
đi đâu về 
có uống hết căn bệnh khi gió chuyển dạ
khan cuộc gọi 
hỏi liên tục... bóng mình?

Nhà thơ trẻ Nguyễn Hữu Trung (Đồng Tháp)

  Đại biểu Hội nghị Những người viết văn trẻ TP.HCM lần IV 

 

 

MƯA

 

con sáo nâu nhỏ
mổ ban trưa tịnh tâm 
kéo gần hơn đám mây đen xuống thấp
mưa

 

đôi mắt chòm qua khung kính
cửa sổ nhòe đợi nắng lên
giọt ẩm
âm ấm nghẹn
trong lòng

 

tàn trận đổ mưa
dềnh ngữ sủi hình bong bóng
rêu chìm bám đá 
tràn xanh xanh tủa giấc mê

 

vén trận mưa dư
mỏng khát bềnh bồng mùa tụ cảm
bức chiều phủ tạm thiên di

 

 

CHUYỂN MÙA

 

đụn rơm chỉ còn chóp mờ 
đồng quá rộng
nhờ chiều nhen khói
cay bờ mẫu 
khòm cái lưng chén cơm run ngày giáp hạt

 

mẹ vo cái lo 
sọt lúa bạc đong bàn tay trắng
cuối mùa 
nguyên hy vọng tân linh cơn hạn
trút mòn 
phía nguồn phù sa vun màu đỏ
múa đường mây
bão vây trắng hạ

 

khấn cánh chuồn đừng bay thấp
đọt tre khô 
rũ nắng tạm ngày mai

lưng bát nhớ nơi hẻm sâu phố chặt
thèm bụi
rớt miếng quê trên lối về 
vồng ngon chuyến mởn mùa sau

 

NGUYỄN HỮU TRUNG

 

 

TIN LIÊN QUAN:

>> Nguyễn Trần Khải Duy niệm bằng ngôn ngữ mặt trời và trăng

>> Phan Duy rồi lại về như tỉnh cơn bay

>> Ziken đơn phương giống như cảm giác bội thực

>> Dương Thành Phát & trăng chòng chành số phận

>> Hà Triệu Huy chậm trôi trong những kỉ niệm Sài Gòn

>> Trương Mỹ Ngọc gửi người giữ những mùa hoa

>> Huệ Thi giá như thể ném tan thời nông nỗi

>> Đoàn Thị Diễm Thuyên ví dầu cái nghĩa tào khang

>> Nguyễn Bàng hồn gửi lại cụm mười giờ trước ngõ

>> Chùm thơ Chung Bảo Ngân

>> Chùm thơ Hồ Thuý An

>> Chùm thơ Nguyệt Phạm

>> Chùm thơ Kiều Maily

>> Chùm thơ Trần Võ Thành Văn

>> Chùm thơ Du Nguyên

>> Chùm thơ Ngô Thuý Nga

>> Chùm thơ Văn Nguyên Lương

>> Chùm thơ Sâm Cầm

>> Chùm thơ Bùi Bảo Kỳ

>> Chùm thơ Lê Hoà

>> Chùm thơ Nồng Nàn Phố

>> Chùm thơ Nguyễn Kiên Giang

>> Chùm thơ Dạ Thy

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...   

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.