Tin mới Xem thêm

  • Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng

    Chị Nguyễn Thị Diện, giám đốc Công ty Cổ phần Tượng Sáp Việt cho biết tôn trọng ý kiến của 3 người con Giáo sư - Tiến sĩ Trần Văn Khê, vào ngày

  • Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

    Cối lặc lè gồng những bàn chân thô nhám/ hàng nghìn năm sự thật đã an bài/ hạt gạo vẫn một màu trắng/ phận người thì đen.

  • Khái lược văn học Nga “thế kỉ bạc”

    Trong tất cả các nền văn học nước ngoài có ảnh hưởng tới văn học Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc tới văn học Nga

  • Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

    Vẫn hồn cốt quê hương đất Quảng, vẫn tinh thần văn hoá xứ Quảng, nhưng thơ Đỗ Thượng Thế mang lại một giọng điệu mới, gần gũi mà khác lạ, đắm say mà tinh lọc trong một dòng chảy xúc cảm ngôn ngữ hiện đại giàu cá tính. Ngoài tài năng thi ca, Đỗ Thượng Thế còn cho thấy sự lao động

  • Bùi Nguyễn Trường Kiên hỗ trợ đồng đội bằng...

    Nhân cuộc ra mắt tập thơ Cỏ ơi…!, nhà thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên đã tổ chức gây Quỹ Tương trợ đồng đội và Quỹ Học bổng

  • Tiếng Việt... rắc rối?

    Tiếng Việt nhiều khi rắc rối, mà rắc rối trước tiên đó là chính tả. Một tác phẩm văn thơ thường hay bị soi mói cái rắc rối đó trước tiên, rồi từ suy luận, người ta nhanh chóng chuyển thành suy diễn để nhận xét cả một tác phẩm

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Dọc đường văn học

Nguyễn Thị Hạnh Loan cô đơn và lạnh lùng của lửa

25.9.2017-19:35

 >> Đâu biết hoa tự thiêu mình mê mải

>> Ban mai và hoa hồng đa sắc

 

 

SAO ANH KHÔNG NÓI SỚM

 

Sao anh không nói sớm

Mùa thu đã cạn rồi

Tóc đen rồi chớm bạc 

Môi hồng cũng phai phôi

 

Mưa mùa đông chưa thấm

Đã khuyết nửa vòng ôm

Chưa kịp quàng khăn ấm

Lạnh đã ngấm vào tim

 

Nụ cười chưa kịp tắt

Nước mắt đã hoen sầu

Nỗi buồn còn váng vất

Niềm vui đã qua mau

 

Hy vọng bừng như nắng

Trái tim khép cửa rồi 

Tuyệt vọng sâu như vực

Lời yêu hoang trên môi

 

Tin nhắn nào viết dở

Hụt hẫng đợi ai kia

Dấu lặng nào bỏ ngỏ

Mà làng lỡ xuân thì

 

Nồng nàn đi cửa trước

Lạnh lùng bước cửa sau

Sao anh không nói sớm

Để tình em úa màu...

 

 

NÀY TRI KỶ

 

Này tri kỷ ta với người kỳ ngộ

Duyên nghìn năm vương lại phút giây chung 

Người biết ta, ta biết người có muộn

Những đêm sâu khi tháng tận năm cùng 

 

Tri kỷ nhé người đừng gần ta lắm

Gần nữa thôi sẽ hết những chân tình

Tim đừng nhớ, mắt đừng say ngắm

Hiểu ta rồi người cứ đứng xa trông

 

Này tri kỷ, ta đâu cần thề thốt

Bước chầm chậm vào nhau ta lắng tiếng tơ lòng

Ta đừng chạm vào lâu đài cát

Để bãi bờ nguyên vẹn với bão dông

 

Tri kỷ hỡi nếu người không về nữa

Thì tiếc chi ta đập vỡ cây  đàn

Ta rạch nát câu thơ nào viết dở 

Ném lên trời hấp hối giữa đêm đen

 

Tri kỷ hỡi có ngày ta gục chết

Giữa đường hoang vu gió lạnh mây mù

Người hãy đến cùng cung đàn giã biệt

Cho ta về nghe sói hú trong thơ.

 

 

HOA HỒNG ECUADOR 

 

Không biết tự bao giờ

Em đã mơ về những đóa hồng Ecuador

 

Loài hoa diệu kỳ Nam Mỹ

Hoa mọc lên từ ý nghĩ

Mọc lên từ khát khao

Mọc lên từ lòng kiêu hãnh

Mọc lên từ tro tàn

Dưới chân hoa trị vì thênh thang

Những tầng đất vẫn sục sôi dịch chuyển 

Hoa uống vị mặn đại dương

Ngẩng cao đầu giữa gió sương

Hoa lắng nghe những thanh âm của thiên hà bất tận

Hoa chắt ra từ miệng núi lửa phun trào bao giọt sống 

Để bừng dậy sắc hồng Ecuador 

 

Một mai đây

Hoa vượt đại dương mênh mông về trong vòng tay

Em ôm hoa và ôm anh nồng say

Nghe vị đất Ecuador, mùi thơm của mắc ma, của nắng trời, của sương rơi, của cao vời, của vị biển mặn mòi 

Ngạo nghễ bên ta hạnh phúc

Không cần dài lâu chỉ cần có phút bên nhau

Rồi anh sẽ nói với em vì sao

Hoa hồng Ecuador muôn lần rực rỡ 

Dẫu rồi có ngày hoa tàn úa

Bởi kiếp hoa cũng tựa kiếp người 

Nhưng không gì sánh nổi anh ơi 

Vẻ đẹp của loài hoa chúa tể

Như tình yêu trong tim ta ngự trị

Cháy lên kiêu bạc như loài hoa dẫu đối diện với u linh 

Để cái chết sẽ cúi đầu cô độc

Vì bị coi khinh...

 

Và anh hãy tin

Trên trái đất này

Không có nơi nào để hoa hồng đẹp như Ecuador

Trên cõi người này, không ai  yêu anh bằng em

Trên thế gian này

Không có nơi nào bình yên 

Như tình yêu của đôi mình

Anh ạ!!!

Nhà thơ Nguyễn Thị Hạnh Loan

 

 

 

ĐI QUA NHỮNG MÀN ĐÊM

 

Đêm xuống rồi 

Anh hãy tìm trên gương mặt em

Giọt nước mắt của mưa

Nỗi u buồn của nắng

Nét bí ẩn của ngày

Sự minh tường của đêm

 

Anh cũng hãy tìm trên thân thể em

Sự cuồng nhiệt của nước

Nét gợn dịu dàng cuồng phong

Nỗi cô đơn và lạnh lùng của lửa

Cả sự nhẫn nại và kiêu kỳ của đá...

 

Hãy nhìn sâu vào trái tim em

Người đàn bà phong kín mình bằng những nghịch lý không thể gọi thành tên

Có phải vậy không

Khi bản romance tình yêu cất lên

Anh có nghe

Vũ khúc của đôi tay ghì siết 

Những da thịt trùng điệp 

Đòi được yêu từng centimet.

 

Hãy dìu nhau đi qua những màn đêm

Để nghe mưa nắng phai màu

Để thấy bão tố tan mau

Mặt trời lên ló rạng

Trên má môi em sinh sôi những hồng cầu....

  

20.7.2017

NGUYỄN THỊ HẠNH LOAN

 

 

TIN THƠ:

 

>> Nguyễn Minh Khiêm thèm quả đắng

>> Châu Đăng Khoa sinh tử đôi bờ lạnh

>> Xuân Trà lênh loang vệt nắng vẫy chiều

>> Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

>> Nguyễn Hồng níu vào chữ để ghìm đau

>> Trần Lê Khánh cây cỏ gỡ giọt mưa bay

>> Vũ Duy Hoà nặng lòng một thuở ai hay

>> Nguyễn Thị Phương Nam giọt giọt thời gian trôi

>> Tô Minh Yến mưa bẻ khoá lòng đêm

>> Trần Xuân An suối sông theo những lối vòng

>> Kiều Huệ lòng buồn tím cả chiều thu

>> Nguyễn Như Bá dõi theo quên gió hắt sương sa

>> Lê Thanh Hồng thương ai thẳm sâu miền chân sóng

>> Trần Hùng dâng trổ cúc quỳ vàng

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.