Tin mới Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thuỷ hương của lặng im

    Bên trong và bên ngoài bức tường trong suốt/ Cuộc sống mấy cõi sinh thành/ Gió đi qua không nói gì/ Mưa rơi không nói gì/ Nắng chiều hôm không nói gì/ Cả cơn bão đi qua không nói gì/ Mặt trăng xuyên đêm không nói gì/ Mặt trời qua suốt ban ngày không nói gì.

  • Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng

    Chị Nguyễn Thị Diện, giám đốc Công ty Cổ phần Tượng Sáp Việt cho biết tôn trọng ý kiến của 3 người con Giáo sư - Tiến sĩ Trần Văn Khê, vào ngày

  • Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

    Cối lặc lè gồng những bàn chân thô nhám/ hàng nghìn năm sự thật đã an bài/ hạt gạo vẫn một màu trắng/ phận người thì đen.

  • Khái lược văn học Nga “thế kỉ bạc”

    Trong tất cả các nền văn học nước ngoài có ảnh hưởng tới văn học Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc tới văn học Nga

  • Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

    Vẫn hồn cốt quê hương đất Quảng, vẫn tinh thần văn hoá xứ Quảng, nhưng thơ Đỗ Thượng Thế mang lại một giọng điệu mới, gần gũi mà khác lạ, đắm say mà tinh lọc trong một dòng chảy xúc cảm ngôn ngữ hiện đại giàu cá tính. Ngoài tài năng thi ca, Đỗ Thượng Thế còn cho thấy sự lao động

  • Bùi Nguyễn Trường Kiên hỗ trợ đồng đội bằng...

    Nhân cuộc ra mắt tập thơ Cỏ ơi…!, nhà thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên đã tổ chức gây Quỹ Tương trợ đồng đội và Quỹ Học bổng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tin văn

Nguyễn Thị Thanh Long & những ký âm ngân

08.6.2017-10:35

 

 

ĐI TÌM ANH MÙA NƯỚC NỔI

 

Nén hương gầy

mẹ se bằng nước mắt

với hồn thiêng đất Tổ mấy ngàn năm

 

Linh thiêng hỡi!

Chỉ chỗ anh nằm

Em không khóc mà đồng mênh mông trắng

 

Giữa mùa khô

Một ngày. Mặt trời đi vắng

Đồng Tháp Mười ôm anh giữa nổi nênh

 

Hết đạn bom

vết thương chẳng thể lành

Lặn lội tìm anh giữa mùa nước nổi

 

Mái chèo ngược xuôi

Xin anh đừng giận dỗi

anh ở đâu giữa lau lách, đìa, rừng?

 

Điên điển mong ai vàng hoe mắt nhớ

Chiếc khăn rằn buộc lời thề duyên nợ

Em thả xuống dòng chẳng sợ nông sâu

 

Đây nhánh hoa sim em hái mé đường tàu

Nhớ không anh

những buổi chăn trâu triền đồi quê mẹ

Trăng quá mùa - anh vẫn trẻ

Tiếng thầm thì bên tai em rất khẽ

Về đi em! Anh đã chọn nơi này

Về đi em! Thay anh chăm sóc mẹ thầy

 

Điệu hát xoan đằm trong câu vọng cổ

Câu vọng cổ đêm đêm hát lời đơm đó

Huyền thoại bưng biền sen tỏa ngát hương.

 

 

NHỮNG THÁNG NGÀY KHAU VAI

 

Vượt mấy quăng dao

chân trần xuống núi

ngược thời gian

lòng mơ tưởng tiếng khèn

 

một

      phiên

                 chợ

                        tình

không mua

không bán.

 

 

Ngún cái rét tháng ba

cây sa mu già nua thêm một lần chứng giám

bát rượu ngô thêm một lần nước mắt

thương kẻ lỡ mùa hoa

tiếc người mất mùa quả

ôi cái chàng trai Nùng

ôi cái cô gái Giáy…

mà mùa xuân đã già!

 

Khóc một thời xa ấy

Những tháng ngày Khau Vai.

 

 

NHÀNH SAN HÔ        

 

Đôi dép râu vẹt mòn hai cuộc chiến

một lần ra biển tìm con

Con ở đâu

giữa lớp lớp sóng cồn

Đảo nổi đảo chìm hay Gạc Ma mênh mông một thuở

Thăm thẳm xanh

đất liền

nức nở…

 

Con nằm đâu? Mắt mẹ đã lòa

Ra thăm con cha nhớ món quà

Mẩu khoai nướng quê nhà hôi hổi

Mùi thảo thơm đắp đổi bao mùa đói

 

Con đây rồi! như thực như mơ

Nhành san hô - dáng hình Tổ quốc

Giọt máu con tươi thắm mãi màu cờ

Linh hồn con hòa cùng non nước

  

Nhà thơ Nguyễn Thị Thanh Long

 

 

NHỮNG KÝ ÂM NGÂN

 

      Tôi được sinh ra nơi trung du sỏi đá. Cả cái tên vốn chẳng yên bình. Bao thăng trầm cuộc đời tôi dấn thân như núi đồi nối tiếp nhau cái sau lại cao hơn cái trước.

 

      Hạnh phúc ư? Như liều thuốc an thần, uống rồi chỉ ru ngủ được tấm thân. Còn phần hồn như thoát ra khỏi xác.

     Có một loại thuốc nhiệm mầu. Đó là ngàn ngàn những ký âm nhảy múa giữa mông lung vô hạn ký thác vào tâm hồn tôi. Một thế giới huyền ảo hiện ra.

 

      Tôi vội vàng gom nhặt những ký âm, chất đầy lên đầy lên thành nguồn nhiên liệu để tự phóng mình khỏi đời sống thực: của cải, danh vọng, hạnh phúc vờ.

 

      Những ký âm lội ngược dòng. Miền tuổi thơ sông Hồng tưới mát cánh đồng con gái. Những ô cọ xòe nâng cánh ước mơ tôi.

 

      Những ký âm kết thành tia bình minh cuối chân trời. Tôi nắm, vịn, trật trèo lái con thuyền vượt trùng trùng giông bão.

 

      Những ký âm thành hàng thẳng lối có điệu có vần.

      Tôi cộng sinh những ký âm.

      Những ký âm ngân.

 

NGUYỄN THỊ THANH LONG

 

 

 

 >> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.